Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mẹ tôi đúng là một siêu nhân, cảm giác mới chớp mắt thôi, mà bàn ăn đã đầy ắp những món ngon bắt mắt:
Nào là súp lơ xanh xào, đậu Hà Lan xào hạt điều, cải thìa nấm, đậu hũ với rau hương xuân, rau diếp cá xào cá mặn, rồi cà tím kho khoai tây, tam tiên địa (cà tím – khoai tây – ớt xanh), măng xào ớt chuông, dưa leo trộn chua ngọt, thậm chí còn có cả những viên củ cải chiên mà tôi mê nhất.
Bố cũng vừa về đến nhà, tay xách một giỏ lớn dâu tây — món tôi thích nhất.
Ngồi xuống bàn ăn, tôi không kìm được nữa, nước mắt tuôn rơi như mưa.
Bao năm bên Tiêu Bân, tôi gần như quên mất bản thân mình thích gì.
Mỗi lần ăn cơm, anh cứ phải có thịt mới chịu ăn, chưa bao giờ để ý tôi là người ăn chay, ghét thịt.
“Mẹ làm toàn món con thích mà, sao còn khóc nữa?”
Mẹ đến bên, nhẹ nhàng lau nước mắt cho tôi.
“Mẹ ơi, con xin lỗi, con sai rồi…”
Tôi ôm chầm lấy mẹ, bật khóc nức nở.
“Không sao, có mẹ ở đây mà. Khóc đi con, khóc ra rồi sẽ nhẹ lòng hơn.”
Mẹ vuốt đầu tôi, giống như ngày còn bé, mỗi lần tôi ấm ức, mẹ đều an ủi như vậy.
Khóc cũng hao năng lượng thật —
Khóc xong, tôi ăn rất nhiều cơm, rất nhiều món.
“Chiều nay bố đi với con đến căn hộ, mang đồ về.”
Bố tôi ăn xong, bỗng nói một câu.
“Vâng…” Tôi lại bật khóc.
Vì muốn tiện gặp Tiêu Bân, vì sợ bố mẹ buồn, tôi đã dọn ra ở riêng từ lâu rồi.
Nhưng tôi là đứa con duy nhất của họ.
Bao nhiêu năm qua, tôi thật sự không dám tưởng tượng họ đã cô đơn và đau lòng đến mức nào…
6
Tôi dọn về nhà mình rồi, vui dã man, bố mẹ cũng vui không kém, nét mặt rạng rỡ hẳn lên.
Có vẻ như bố tôi tin rằng, cách tốt nhất để quên đi một mối tình chính là bắt đầu một mối khác, nên bắt đầu lo chuyện mai mối cho tôi luôn.
Ông gọi điện khắp nơi cho các ông bạn già, nhờ họ giới thiệu những “chàng trai triển vọng” ở đơn vị cho tôi.
Hồi trước bố nghiêm khắc lắm, suốt ngày mặt lạnh như tiền, sao giờ bỗng hóa thành một ông cụ dễ thương thế này?
Qua bao vòng tuyển chọn cực gắt của bố, cuối cùng cũng lọc ra được một ứng viên – con trai bạn thân của bố: Viên Tiểu Quân.
Nghe đâu, thanh niên này chưa từng yêu ai, đang làm ở Viện Kiểm sát thành phố, ngoại hình sáng sủa, điều kiện tốt, có tiền có sắc.
Trời đất quỷ thần ơi!
Bố tôi quên rồi chắc? Hồi bé tôi từng đánh cho Viên Tiểu Quân khóc tu tu, chỉ vì anh ấy cứ đòi chơi với tôi, mà tôi thì thấy phiền kinh khủng!
“Bố nói chuyện với bác Viên rồi, tuần này hai nhà mình gặp mặt một bữa, con với Tiểu Quân gặp nhau luôn, làm quen trước, vun đắp tình cảm dần.”
Bố vừa bước vào nhà đã thông báo cái “tin vui” kinh hoàng đó với tôi.
“Ờ…”
Ngượng muốn chết luôn ấy! Quay một vòng, sao lại về đến người quen thế này?
“Không muốn đi gặp à?”
Bố nhìn ra được là tôi không mấy hào hứng.
“Gặp! Gặp! Gặp ạ!”
Tôi vội gật đầu như gà mổ thóc. Dạo này bố mới bắt đầu lại hy vọng vào tôi, tôi không nỡ làm ông thất vọng.
Aizzz, ký ức tuổi thơ, tôi không dám nhìn lại…
Ngày xưa, nhà tôi với nhà Viên Tiểu Quân ở cùng khu.
Tôi từng đốt rơm ngô suýt gây cháy, leo cây rồi mắc kẹt, ngồi khóc cả buổi chiều – mấy trò mất mặt đó anh ấy đều biết hết.
Hồi nhỏ anh ấy đã ngoan ngoãn, giờ chắc còn ngoan hơn.
Tôi thật không nỡ “làm hỏng” một người tốt như thế đâu…
Thế là những ngày sau đó trôi qua trong sự giằng co nội tâm.
Chớp mắt đã đến chủ nhật định mệnh.
Từ sáng sớm, mẹ đã hối tôi trang điểm, ăn mặc chỉnh tề, phải thể hiện mặt tốt nhất của mình.
Còn tôi thì xấu hổ tới mức thở cũng không nổi.
Quen nhau từ nhỏ đến lớn, giờ lại phải gặp nhau để xem mắt?
Á á á, đúng là mất mặt muốn chết!
Đến nhà hàng, gia đình bác Viên đã đến trước rồi.
Tôi chỉ muốn tìm cái lỗ nào mà chui xuống.
Nhưng bố tôi thì đâu có cho cơ hội.
“Lại đây, chào mọi người đi, người quen cả mà, ngại gì!”
Bố tôi nhiệt tình như đưa dâu.
“Cháu chào bác Viên, bác gái… Chào anh Tiểu Quân!”
Nói xong… Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, tôi còn cúi người chào một cái.
“Ôi trời! Gia Gia, mấy năm không gặp, càng ngày càng xinh nha! Bác nói rồi mà, bác bảo con bé này kiểu gì sau cũng thành mỹ nhân.”
Bác gái Viên làm tôi xấu hổ chết đi được.
Hồi nhỏ, bác ấy quý tôi lắm, còn đòi nhận tôi làm con gái nuôi cơ mà.
“Thôi nào, chú Lâm, cô Lâm, ngồi xuống rồi mình từ từ nói chuyện.”
Viên Tiểu Quân nhẹ nhàng mời mọi người vào bàn.
Phóng mắt nhìn sang, thằng nhóc hay khóc nhè năm nào – Viên Tiểu Quân – giờ lại cao to vạm vỡ thế này, đúng là không thể đánh đồng với ngày xưa được nữa rồi.
“Gia Gia cũng ngồi đi, đứng ngơ ra đó làm gì.” Vừa nói, anh ấy còn kéo ghế ra cho tôi ngồi.
Cái người này! Chẳng lẽ bị “bệnh thần giao tiếp” à? Coi nhà người ta như nhà mình luôn rồi.
Mấy bác vừa ăn vừa tám chuyện, chủ yếu là ôn lại mấy chuyện xưa giữa tôi với Viên Tiểu Quân hồi còn nhỏ. Mà khổ nỗi, kỷ niệm người ta thì toàn kiểu huy hoàng chói lọi, còn tôi thì… Toàn mấy chuyện vặt vãnh, quê muốn độn thổ. Đúng là xấu hổ gọi cửa, ngượng chín mặt luôn rồi.
Haiz! Thôi thì tôi cũng chẳng chen lời vào được, tập trung ăn cho xong bữa vậy.