Bạn trai tôi là một cảnh sát, là kiểu người cực kỳ bận rộn, kiểu người mà rất rất lâu cũng chẳng gặp được một lần.
Tôi ngồi đếm lại, từ lần cuối chúng tôi gặp nhau đến giờ, đã 199 ngày rồi. 199— hay là “mãi mãi chăng”? Tôi thấy chúng tôi chắc chẳng kéo dài nổi “mãi mãi” gì đâu, vì đến gặp nhau còn không làm được.
Người ta yêu nhau thì thề non hẹn biển, hoa lệ trăng sao, ngọt ngào âu yếm, lời hay ý đẹp…
Còn tôi? Chẳng có gì hết!
“Anh có việc, cúp máy nhé.”
“Anh mệt rồi, ngủ trước đây.”
“Xin lỗi em!”
Đó gần như là mấy câu anh nói với tôi nhiều nhất mỗi lần gọi điện.
Đến nói chuyện cũng chẳng có thời gian, yêu đương kiểu gì chứ?
Càng nghĩ càng buồn. Càng nghĩ càng tủi. Hay là chia tay cho rồi!
[Sau này, anh đi đường dương quang của anh, em đi cầu độc mộc của em.]
Tôi cầm điện thoại, nghĩ tới nghĩ lui, gõ rồi xóa, xóa rồi gõ… Cuối cùng, gửi cho anh đúng một câu.
[Chia tay vui vẻ.]
Rồi tôi đăng một status lên vòng bạn bè, xong thì vui vẻ bước ra khỏi cửa.