Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Lâm Náo Náo, ăn no chưa? Ăn xong đi dạo một chút không?” Một câu nói của Viên Tiểu Quân làm tôi suýt phun cơm.
Bao nhiêu năm rồi chứ? Mà anh ấy còn gọi tôi cái tên đó? Còn để cho tôi giữ chút thể diện không đây?
“Bác Lâm, dì Lâm, ba mẹ, mọi người cứ ăn từ từ, con với Gia Gia ra ngoài đi dạo chút.” Lễ phép khỏi chê!
“Được được! Hai đứa đi chơi đi. Tụi bác ăn xong rồi tự về.” Bố tôi cười tít mắt, vui thấy rõ luôn.
“Tiểu Quân, nhớ chăm sóc Gia Gia nhé! Con gái phải biết thương yêu đấy.” Bác gái nhà họ Viên cũng cười hiền, nhìn tôi.
Cái không khí này! Cái cảm giác này! Thôi thôi, chuồn lẹ, chuồn lẹ!
Gió đêm lồng lộng, tôi và Viên Tiểu Quân cứ thế lang thang vô định trên phố xá Long Thành, mỗi người một suy nghĩ riêng, lòng nặng trĩu.
“Anh…”
“Em…”
“Anh nói trước đi…”
“Em nói trước đi…”
“Lâm Náo Náo, em vẫn ổn chứ?” Viên Tiểu Quân bỗng dừng bước.
“Em vẫn ổn. Còn anh?”
“Amh thì không ổn lắm. Đến giờ vẫn chẳng có nổi một mảnh tình vắt vai.” – anh ấy nói, nửa đùa nửa thật.
“Vậy thì chắc em cũng không ổn đâu, em vừa chia tay.” Nói ra rồi, hóa ra cũng chẳng khó như tôi tưởng.
“Sao? Định thi xem ai thảm hơn à?”
“Không, chỉ là… Tụi mình rồi sẽ ổn thôi.” Tôi nhìn về phía xa, tin tưởng không chút nghi ngờ.
“Nhất định là vậy. Lâm Náo Náo, anh vẫn thích cái kiểu em hay gào toét lên kia hơn.” – anh ấy bỗng xoa đầu tôi.
“Viên Tiểu Quân, anh dám gọi lại cái tên ‘Lâm Náo Náo’ đó lần nữa xem!”, tôi ghét cái tên đó đến mức phát mệt.
“Cho anh xin wechat đi.” – Anh ấy chuyển chủ đề đột ngột.
“Xin chào, bạn gái.” – Anh ấy gửi lời mời kết bạn, phần xác nhận viết thế.
Tên này… Đúng là hết thuốc chữa!
“Chấp nhận lẹ đi.” – Anh ấy cười, như vừa giở trò thành công.
“Không thấy gì hết, điện thoại hỏng rồi.” Với loại mặt dày thế này, làm lơ luôn là thượng sách.
“Đưa anh xem nào.” – Cậu ta giật lấy điện thoại rồi chạy mất.
Cái gì? Không thể nhịn nữa rồi!
Thế là, trên phố xuất hiện một cảnh tượng thế này: Phía trước là một anh thanh niên cao to lực lưỡng đang chạy, phía sau là một cô gái nhỏ nhắn đang rượt theo.
Chạy không nổi nữa rồi, bao năm nay chẳng luyện tập gì, thôi thì đành nhận thua vậy. Điện thoại, muốn cầm thì cầm đi, lát nữa nó tự khóa là xong.
Chưa đi được bao xa, tôi đã thấy Viên Tiểu Quân đứng phía trước, hí hửng tự sướng bằng điện thoại của tôi.
“Viên Tiểu Quân!” Tôi sắp bốc khói đến nơi rồi đấy!
“Nè, trả em nè. Chọc em chút thôi mà, sao lớn rồi mà vẫn hay cọc vậy?”
Còn nói được câu đó nữa sao!
“Vui lắm sao? Vừa gặp đã bắt nạt em! Mấy người ai cũng bắt nạt em! Hức~” Không hiểu sao, trong lòng bỗng thấy tủi thân đến mức bật khóc.
“Đừng khóc mà, anh sai rồi được chưa?” – Anh ấy cuống lên thấy rõ.
Có lẽ, trước mặt Viên Tiểu Quân, cuối cùng tôi cũng có thể buông hết mọi gồng gánh, được khóc một trận cho đã.
Anh ấy có lẽ bị tôi dọa cho sợ thật rồi, chẳng dám nhúc nhích, nhưng vẫn đứng đó, không rời nửa bước – vững vàng như một cái cột giữa cơn bão.
8
Có người sống một cuộc đời sôi nổi náo nhiệt, có người lại bình lặng đơn sơ. Còn tôi? Hình như… Đã tốt hơn trước khá nhiều.
Nhờ vào “trợ công” đắc lực từ ba mẹ tôi, Viên Tiểu Quân gần như bị “chỉ định” đảm nhiệm toàn bộ việc đưa đón tôi đi làm, đi chơi, đi đâu cũng thấy bóng dáng anh ấy. Tôi cũng phải thắc mắc: Viện kiểm sát không bận à? Sao rảnh dữ vậy?
Lễ hội đèn lồng truyền thống hằng năm của thành phố lại âm thầm đến. Trước giờ tôi cực kỳ ghét mấy dịp thế này, bởi vì có người luôn bận rộn trực ban, giữ gìn an ninh trật tự, bảo vệ an toàn cho người dân. Mấy năm không đi đâu, cũng chẳng thấy gì đặc biệt.
Nhưng năm nay… Hình như không đi thì không được. Trời vừa tối, bố mẹ tôi đã đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo thanh niên thời nay chẳng quan tâm gì tới văn hóa truyền thống. Trời ơi đất hỡi, nghe xong mà tôi muốn ngất, cái lý do gì vậy chứ?
Không hiểu kiểu gì mà Viên Tiểu Quân lại hiếm hoi phá lệ làm thêm giờ, nên tụi tôi hẹn nhau gặp ở cổng vào lễ hội đèn lồng.
Cuộc sống đúng là kỳ diệu thật – có những sự trùng hợp khiến người ta khó tin nổi.
Đứng bên này đường, tôi thấy bên kia. Trước cổng hội, có một bóng dáng quen thuộc – anh vẫn giống như xưa, mặt mày nghiêm túc, lặng lẽ đứng đó. Hình như anh thấy tôi, khẽ nhíu mày rồi mỉm cười – nụ cười rất nhẹ, như vừa chào hỏi, như vừa muốn hỏi han điều gì.
Từ lần chia tay ở bệnh viện, anh từng tìm tôi, từng liên lạc… Nhưng tôi đều từ chối. Sau đó, cũng không còn “sau đó” nữa.
Tôi có nên qua chào hỏi không? Dù gì cũng từng là bạn học…
Ngay lúc ấy, ở phía đối diện cổng vào, một tên ngốc đang vẫy tay như điên – một tay cầm bong bóng Doraemon, tay kia cầm xiên kẹo hồ lô, ra sức vẫy như sợ tôi không nhìn thấy.
Viên Tiểu Quân, cái kiểu amh ấy cầm bong bóng trông xấu muốn xỉu!