Em Gái Ngoan, Gọi Một Tiếng Ông Xã Anh Nghe Xem - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

 

“Trình Oánh, anh biết chuyện này đúng là đả kích rất lớn đối với em, em nhất thời không thể chấp nhận được, nhưng...”

 

Tôi đoán tiếp sau chắc chắn anh muốn nói là.

 

Nhưng mà, em không muốn chấp nhận cũng phải chấp nhận, anh đã chịu đựng em đủ lắm rồi, mau thu dọn đồ đạc rồi cút xéo đi.

 

Một khi để anh nói ra lời như vậy, tôi sẽ rơi vào thế bị động ngay.

 

Tôi vội vàng ngắt lời anh, giả vờ như không để tâm chút nào, nhếch miệng cười nói:

 

Em còn tưởng là chuyện gì to tát lắm, chúc mừng anh nhé anh trai, lại có thêm một cô em gái nữa.”

 

Cười cười, hốc mắt bỗng tràn vào một luồng hơi nóng.

 

Sợ mất mặt, tôi xoay người chạy lên lầu về phòng.

 

Không lâu sau, tôi nghe thấy có tiếng gõ cửa.

 

Tôi cứ ngỡ người gõ cửa là anh trai mình.

 

Anh là người hiểu tôi nhất, vui buồn hờn giận đều không thoát khỏi mắt anh.

 

Chắc chắn là anh đã nhận ra tâm trạng tôi không tốt nên tới để dỗ dành tôi rồi.

 

Tôi lau nước mắt, thế nhưng lại nghe thấy một giọng nữ vang lên.

 

“Chị Oánh Oánh, anh trai bảo em gọi chị xuống lầu ăn cơm.”

 

Trái tim tôi như rơi thẳng xuống vực thẳm.

 

Vừa mở cửa ra, tôi thấy đôi mắt của Y Y lập tức sáng bừng lên.

 

Cô ta đẩy tôi ra rồi đi thẳng vào trong.

 

Vừa đi vừa xuýt xoa khen ngợi: “Căn phòng này đẹp quá đi mất, giống như lâu đài của công chúa vậy.”

 

Cô ta đi dạo quanh phòng mấy vòng, dạo từ trong ra ngoài, cuối cùng dừng lại trước mặt tôi.

 

“Căn phòng này, còn có tất cả những gì chị đang sở hữu vốn dĩ đều nên thuộc về tôi.”

 

“Bao gồm cả anh trai, cũng chỉ là của một mình tôi thôi.”

 

“Tôi khuyên chị, ăn xong bữa cơm này thì mau chóng thu dọn đồ đạc mà biến đi, tránh để tới lúc đó, bị quét ra khỏi nhà thì lại khó coi.”

 

Tôi nắm chặt nắm đấm, tuy trong lòng rất tức giận nhưng lời này cô ta nói không sai chút nào.

 

Là tôi đã chiếm đoạt tất cả những thứ vốn phải thuộc về cô ta.

 

Nhìn quanh căn phòng đã gắn bó với tôi hơn hai mươi năm này.

 

Thật không nỡ, không nỡ rời xa ngôi nhà này.

 

Càng không nỡ rời xa anh trai.

 

Tôi chưa từng nói với anh, trong lòng tôi, anh chính là người tôi yêu nhất.

 

Tôi muốn được dựa dẫm vào anh mãi mãi.

 

Nhưng từ lúc vào cửa đến giờ, thái độ của anh đối với tôi đã có sự chuyển biến rất lớn rồi.

 

Xem ra, việc bị đuổi khỏi nhà họ Trình chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

 

Tôi khẩn cấp lên mạng đăng bài cầu cứu.

 

Phát hiện mình là thiên kim giả, phải làm sao mới không bị anh trai đuổi đi?

 

Có một tài khoản tên là Thích gặm xương có thịt trả lời tôi.

 

“Đơn giản thôi, biến anh trai thành chồng.”

 

Tôi chấn động dữ dội.

 

Chuyện này, chuyện này chuyện này chuyện này.

 

Thực ra trước đây tôi cũng từng ảo tưởng rằng giá như anh trai không phải là anh ruột của tôi thì tốt biết mấy.

 

Bởi vì anh ấy cực kỳ đẹp trai.

 

Dáng người cao ráo, chân đã dài lại còn có cái eo chó săn.

 

Anh thích mặc áo len cổ cao màu đen, toát ra phong thái của một tổng tài cấm dục.

 

Những người muốn cưa đổ anh trai tôi chắc phải xếp hàng dài đến tận Nam Bán Cầu mất.

 

Cho đến tận bây giờ, vẫn luôn có những cô gái cố tình tiếp cận tôi, muốn làm chị dâu của tôi.

 

Nhưng anh chẳng thèm để mắt tới một ai cả.

 

Mặc dù bây giờ chúng tôi đã không còn quan hệ huyết thống nữa, thế nhưng.

 

Anh tuyệt đối không thể nào thích tôi được.

 

Bởi vì, anh là một tên gay kín.

 

Có một khoảng thời gian tôi bị anh quản thúc đến phát phiền, cảm thấy chắc chắn là do anh quá rảnh rỗi.

 

Nếu anh yêu đương thì sẽ không còn tâm trí đâu mà quản tôi nữa.

 

Thế là tôi đã tìm rất nhiều chị gái xinh đẹp có nhan sắc, có tài năng lại còn có cả body bốc lửa để cho anh đi xem mắt.

 

Kết quả là anh chẳng thèm gặp một ai.

 

Tôi nghi ngờ không biết có phải anh gặp vấn đề ở phương diện kia hay không, sợ bị người khác biết nên mới không dám yêu đương.

 

Đảo mắt một cái, tôi lập tức nảy ra một ý tưởng quỷ quái.

 

Để kiểm chứng thật giả, tôi đã lén thêm chút “gia vị” vào ly sữa anh trai uống trước khi đi ngủ.

 

Sau đó nằm bò ở cửa để nghe trộm.

 

Kết quả là tôi nghe thấy anh tự nhốt mình trong phòng tắm rên hừ hừ suốt cả một đêm.

 

Rên đến mức tôi nằm bò ở cửa rồi ngủ quên mất từ lúc nào không hay.

 

Trong mơ hình như tôi còn nghe thấy anh trai cứ luôn gọi tên mình.

 

Đó là lần đầu tiên anh thực sự nổi giận với tôi.

 

Anh siết chặt nắm đấm, gân xanh trên trán giật giật liên hồi, tức đến mức không nói nên lời.

 

Trong lòng tôi có chút áy náy, cố nặn ra một nụ cười để nhận lỗi, còn ôm lấy cánh tay anh lắc lắc.

 

Hai mắt chớp chớp liên hồi bắt đầu làm nũng:

 

“Anh, Oánh Oánh biết sai rồi, anh đừng giận nữa có được không?”

 

Kết quả là anh càng giận hơn, còn hất mạnh tay tôi ra.

 

Anh nghiến răng nghiến lợi thốt ra một câu:

 

“Đừng gọi anh là anh nữa, em có biết không, anh đã chịu đủ những ngày tháng làm anh trai của em rồi.”

 

Sau đó anh không thèm đoái hoài gì đến tôi suốt mấy ngày liền.

 

Kết quả đã chứng minh, phương diện kia của anh trai tôi không hề có bất kỳ vấn đề gì cả.

 

Không những không có vấn đề, mà còn rất cừ nữa kìa.

 

Vậy tại sao anh lại không yêu đương chứ?

 

Chẳng lẽ anh không có nhu cầu sinh lý sao?

 

Chỉ có một đáp án duy nhất có thể giải thích được.

 

Đó chính là anh không thích phụ nữ.

 

Chẳng trách lúc người anh em tốt của anh là Hoắc Chu muốn cưới tôi để liên hôn với nhà tôi.

 

Anh trai tôi đã thẳng tay đấm anh ta một đấm ngay tại chỗ.

 

“Mẹ kiếp, tao coi mày là anh em, vậy mà mày lại dám nhăm nhe em gái tao.”

 

Hoắc Chu cũng không vừa:

 

“Trình Trì, mày nên nhìn cho rõ đi, Trình Oánh là em gái mày chứ không phải là vợ mày, mày có không cam lòng hay không nỡ đến thế nào đi chăng nữa thì sớm muộn gì em ấy cũng phải lấy chồng thôi.”

 

Anh trai tôi mấy lần định nói lại thôi, cuối cùng chỉ tay vào mũi anh ta:

 

“Mặc kệ mày, em gái tao vất vả nuôi lớn, dựa vào cái gì mà để cho mày hưởng lợi? Mày không xứng.”

 

Vì chuyện này mà đến tận bây giờ hai người họ vẫn còn đang trong tình trạng chiến tranh lạnh.

 

Lúc đó tôi và Hoắc Chu đều cảm thấy anh thật là kỳ quặc.

 

Có cần phải tức tới mức đó không chứ?

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo