3.
Trong lúc ta còn đang thẫn thờ, Thúy Liên bỗng quỳ sụp xuống trước mặt ta: "Tô Niệm, bây giờ chỉ có ngươi mới cứu được Nhị thiếu gia thôi. Xin ngươi nhất định phải nghĩ cách, ta không muốn trơ mắt nhìn ân nhân bị hại c hết".
Ta đỡ cô ta dậy, do dự một hồi rồi rút từ trên đầu xuống một cây trâm bạc: "Đem cái này đi cầm đi. Đợi lát nữa ta viết một phương thuốc, ngươi tìm người tin cậy ra ngoài bốc thuốc, lén lút mang vào đây".
Thúy Liên cảm kích gật đầu: "Cha ta ngày nào cũng tới đưa củi, có thể nhờ ông ấy đi làm".
"Ngoài ra thuốc của Hồ quản gia ngươi vẫn cứ sắc như thường, bã thuốc vẫn đổ ở chỗ cũ, phải để cho người ta nhìn thấy".
"Ta hiểu rồi. Tô Niệm, ngươi đúng là người tốt, lại nỡ đem cả trâm bạc ra cứu Nhị thiếu gia" Thúy Liên nắm lấy tay ta.
Thực ra chính ta cũng không hiểu nổi, tại sao mình lại hào phóng với một kẻ chưa từng quen biết như vậy.
Đó là cây trâm bạc duy nhất mẹ để lại cho ta.
Nhưng ta cứ thế như ma xui quỷ khiến mà rút nó ra khỏi tóc.
Có lẽ, đây chính là định mệnh đã an bài từ trong bóng tối chăng.
Lần đầu tiên ta bưng bát thuốc đến bên miệng Nhị gia, ngài ấy quay đầu né tránh, vẻ mặt đầy sự kháng cự.
Ta bèn kiên nhẫn giải thích, kể cho ngài nghe đầu đuôi ngọn ngành mọi chuyện.
Ngài ấy im lặng lắng nghe, trong ánh mắt thỉnh thoảng lại thoáng qua một nỗi bi thương xen lẫn oán hận.
"Ngài có từng nghe danh thần y Tô Vinh không? Ta chính là con gái ông ấy, Tô Niệm."
"Ta có thể giữ lại mạng sống cho ngài. Nếu ngài tin ta thì hãy ngoan ngoãn nghe lời. Ta nghĩ, hiện giờ ngài cũng chẳng còn lựa chọn nào khác đâu."
Ngài ấy trầm tư một hồi, cuối cùng cũng chịu quay mặt lại, ánh mắt rời rạc, nuốt từng ngụm, từng ngụm thuốc, đôi lông mày cứ xoắn chặt lại, trông đau đớn đến khó nhọc.
"Lưỡi đều loét cả rồi, họng cũng đang đau lắm đúng không? Yên tâm, không quá ba ngày, triệu chứng sẽ thuyên giảm thôi. Ta phải làm cho người ngài ấm lên cái đã."
Cho uống thuốc xong, ta lật chăn lên, thấy tấm nệm giường đã ướt đẫm nước tiểu, bèn đưa tay định kéo quần trong của ngài ấy ra. Thế nhưng, bàn tay lạnh lẽo của ngài ấy đột nhiên nắm lấy tay ta, ghì chặt lại tại chỗ.
Ta biết ngài ấy đang cố giữ lấy chút tôn nghiêm cuối cùng, nhưng trước lằn ranh sinh tử, tôn nghiêm chẳng đáng một xu.
"Không thay rửa kịp thời là thịt sẽ thối ra đấy. Yên tâm đi, Thúy Liên đang canh ở ngoài rồi, không có ai vào đâu. Ta hứa là sẽ không nhìn."
Lúc này ngài ấy mới dần buông tay.
Ta thay nệm mới, bắt đầu lau người cho ngài ấy.
Nhưng vì cứ phải quay mặt đi nên khó tránh khỏi những lúc đụng chạm vào những chỗ không nên chạm, chỉ nghe thấy tiếng thở dốc vì ngượng ngùng của ngài ấy nhắc nhở ta phải giữ đúng chừng mực.
Đến lúc mặc quần áo sạch cho ngài ấy, ta chợt nhận ra điểm kỳ lạ ở bàn tay trái.
Lại là sáu ngón!
Một tiếng sét đánh ngang tai, ta đứng hình tại chỗ.
Ta bỗng nhớ lại người cùng ta hợp táng năm xưa cũng có sáu ngón tay.
Không thể sai được.
Trong cỗ quan tài tối om đó, xúc giác của ta lại càng nhạy bén hơn. Ta đã nắm lấy bàn tay lạnh lẽo kia và đếm đi đếm lại, đúng là sáu ngón.
Vậy nên...
Bị ta nhìn chằm chằm đến mức khó chịu, ngài ấy rụt tay lại.
Ta hoàn hồn, đắp chăn lại cho ngài ấy: "Nhị gia nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai ta lại đến, ngày nào ta cũng sẽ đến."
Gần ra đến cửa, ta còn bồi thêm một câu: "Giúp ngài cũng có điều kiện đấy, đợi ngài khỏe rồi, nhất định phải để ta được ăn no."
Ba ngày sau, mạch tượng của Nhị gia đã ổn định hơn nhiều, sắc mặt cũng có chút sinh khí của người sống, thậm chí thi thoảng trong cổ họng còn thốt ra được vài từ khàn đặc.
Nhưng thân thể ngài ấy muốn điều dưỡng tốt thì ít nhất cũng phải mất nửa năm đến một năm.
Ta dặn ngài ấy cứ tiếp tục giả bệnh, đừng để bất kỳ ai biết ngài ấy đã chuyển biến tốt hơn.
Ngài ấy hiểu ý ta, gật đầu đồng ý.
Kể từ khi xác nhận ta đang giúp mình, ngài ấy trở nên rất nghe lời. Ngay cả việc lau rửa hằng ngày cũng đã biết chủ động phối hợp.
Thế nhưng, rắc rối vẫn cứ ập đến.
Hôm đó, ta vừa rời khỏi chỗ Nhị gia thì chạm mặt ngay Đại nãi nãi đang đứng chặn đường.
"Nghe nói dạo này ngươi hay chạy qua chỗ Nhị gia lắm. Lúc đầu ta còn không tin, cứ ngỡ là lũ hạ nhân ngậm máu phun người, hôm nay tận mắt chứng kiến mới biết ngươi đúng là đồ không biết liêm sỉ."
"Đại nãi nãi hiểu lầm rồi, Tô cô nương là..."
Thúy Liên định giải thích giúp ta nhưng bị ta đưa tay ngắt lời.
Ta cúi người thật thấp: "Tô Niệm chỉ là qua đó giúp đỡ, tuyệt đối không làm gì quá giới hạn, xin Đại nãi nãi đừng hiểu lầm."
"Nếu là nhắm vào ta thì ta còn có thể mắt nhắm mắt mở cho qua. Nhưng ngươi bây giờ đang làm bôi tro trát trấu vào mặt Đại gia, ta quyết không dung thứ."
"Nếu ngươi đã thích giặt giũ lau chùi, thích chăm sóc cái gã bệnh lao đó đến thế, ta sẽ thành toàn cho ngươi. Từ hôm nay, ngươi dọn qua đó mà ở. Lát nữa ta sẽ sai người đem đồ đạc qua cho ngươi. Ngươi coi như cũng đã cứu được Thúy Liên một mạng rồi đấy."
"Đại nãi nãi, ta..."
Ta định tiếp tục cầu xin, nhưng thấy Đại nãi nãi sợ hãi lùi lại hai bước, cứ như thể ta mới chính là mầm bệnh đáng sợ.
Cô ta lấy khăn tay quạt lấy quạt để trước mũi: "Tránh xa ta ra, đồ ôn thần."
Nhìn bóng lưng Đại nãi nãi đi xa, Thúy Liên hậm hực nói: "Mụ đàn bà độc ác! Rõ là mụ ta hạ quyết tâm hại ngươi rồi. Ngươi mà qua chỗ Nhị gia thì chẳng khác nào làm hạ nhân thực thụ, không còn là thiếp của Đại gia nữa."
Ta lại bỗng thấy vui vẻ lạ lùng.
"Thế cũng là chuyện tốt. Có thể danh chính ngôn thuận chăm sóc ngài ấy, không cần phải lén lút như trước nữa."
Thúy Liên đỏ hoe mắt, vỗ vào mông ta một cái: "Đồ Tô Niệm ngốc."
Khi biết tin ta được cử đến viện của mình làm việc, trong mắt Nhị gia vậy mà lại thoáng qua một tia vui mừng.
Nhưng ta bắt đầu thấy nan giải.
Ở dưới mí mắt của Đại nãi nãi tuy không tự nhiên, nhưng được cái phòng ốc ấm áp, ngủ nghê yên ổn.
Còn chỗ Nhị gia này, chẳng biết sao cứ toát ra vẻ âm u lạnh lẽo, ngay cả những ngày nắng gắt, trong phòng cũng chẳng lọt được mấy tia mặt trời.
Đúng là tà môn mà.