Gả Cho Ma, Sống Lại Làm Nữ Thần Y - 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
4.

Ta kê một chiếc giường nhỏ sát giường Nhị gia, ban ngày thì đẩy vào gầm giường cho gọn, đêm đến lại kéo ra, trải nệm lên là có thể giải tỏa mệt mỏi cả ngày.
 
Khổ nỗi chiếc giường nhỏ này không được chắc chắn cho lắm, đừng nói là trở mình, chỉ cần động nhẹ một cái thôi là nó đã kêu kẽo cà kẽo kẹt.
 
Thế là Nhị gia cứ dựa vào cái âm thanh đó để biết tình hình của ta.
 
Mỗi khi thấy ta trằn trọc mãi không ngủ được, ngài ấy lại nghiêng người, lo lắng nhìn ta.
 
"Lại làm ngài thức giấc rồi à?"
 
"Haizz, nếu không phải vì ngài không thể tự đi vệ sinh được thì ta cũng chẳng thèm bám trụ ở đây đâu. Đợi bao giờ ngài xuống giường được, ta sẽ dọn sang phòng khác ở. Lúc đó là ổn rồi."
 
Ngài ấy bỗng buông một bàn tay xuống, giúp ta vén những sợi tóc rối trên trán.
 
Cái chạm nhẹ từ đầu ngón tay làm ta đỏ bừng mặt.
 
"Nàng muốn gì?" Ngài ấy hỏi.
 
"Cái gì cũng được sao?"
 
"Đều được."
 
Ta trầm ngâm một lát, ngồi dậy bảo: "Ta muốn ngài nhanh chóng khỏe lại. Hiện tại ta đang điều dưỡng tỳ vị cho ngài, ngài phải cố mà ăn thật nhiều, cho béo tốt lên. Có thịt có da mới đủ sức mà xuống đất đi lại được. Đợi ngài bình phục rồi, ta sẽ đòi ngài vàng bạc núi cao sau."
 
Ánh mắt ngài ấy chợt trở nên xa xăm: "Ta... còn có thể đi lại được sao?"
 
"Được chứ. Ngài thành ra thế này là vì có kẻ hạ độc. Độc tố tích tụ lâu ngày khiến ngài liệt giường. Đây không phải thiên tai, mà là nhân họa."
 
"Ngài có đoán được kẻ đó là ai không?"
 
Ngài ấy thất vọng cụp mắt xuống, những giọt lệ nóng hổi lăn dài.
 
Ngài ấy biết.
 
Ngài ấy biết hung thủ là ai.
 
Nhưng việc chỉ đích danh hung thủ đối với ngài ấy dường như còn đau đớn hơn cả việc phải chịu đựng thương tổn.
 
Vì vậy, ngài ấy chọn cách im lặng.
 
Ta cũng không nỡ hỏi thêm nữa.
 
"Không muốn nói thì thôi vậy. Chỉ là cơ thể ngài bị độc tố tàn phá quá sâu, càng về sau càng khó điều dưỡng, ta chỉ sợ y thuật của mình chưa tới nơi tới chốn, lại làm hại ngài."
 
Nhị gia nhìn ta bằng ánh mắt đầy tin cậy: "Đừng sợ. Dù có ch ết dưới tay nàng, ta cũng cam tâm tình nguyện."
 
Ta bỗng khựng lại, tim như bị ai bóp nghẹt, sau một thoáng nghẹt thở ngắn ngủi là những nhịp đập loạn xạ không thôi.
 
Việc điều dưỡng tỳ vị diễn ra khá thuận lợi, cơ thể Nhị gia bắt đầu có da có thịt.
 
Gương mặt không còn hốc hác như trước, trái lại lộ rõ vẻ thanh tú, khôi ngô.
 
Giờ thì ta đã không còn bế nổi ngài ấy nữa rồi, dù chỉ là nâng nửa thân trên lên.
 
Đó là tín hiệu tốt.
 
Ngài ấy bắt đầu nôn nóng muốn xuống đất đi lại, ta thấy có phần vội vàng nhưng không cản nổi tính bướng bỉnh của ngài ấy, đành phải hết lần này đến lần khác dìu ngài ấy tập đi tới lui trong phòng.
 
Ngài ấy có tham vọng không nhỏ, luôn muốn thoát khỏi sự trợ giúp của ta để chứng minh thực lực mạnh mẽ của mình.
 
Kết quả tất nhiên là những lần ngã oạch liên tục, ta lại phải vội vàng ôm lấy ngài ấy, động viên ngài ấy tiếp tục cố gắng.
 
Một hôm, ta sắc thuốc xong mang vào, vừa đẩy cửa phòng đã thấy ngài ấy ngã bệt dưới đất không nhúc nhích, sợ quá vội chạy lại đỡ.
 
Ai ngờ bị ngài ấy đẩy mạnh một cái, làm bát thuốc rơi xuống đất vỡ tan, nước thuốc đổ lênh láng.
 
Ta biết ngài ấy đang giận chính mình, định bụng thôi thì bỏ qua, đi sắc bát khác là xong. Nhưng lại nghe ngài ấy bảo: "Không uống nữa, nàng cũng không cần phí sức như thế, dù sao cũng chẳng khỏi được đâu."
 
Cái kiểu tự bạo tự bỏ này ta không thể nào chịu nổi, lập tức ngồi thụp xuống, túm lấy cổ áo ngài ấy, tức giận quát: "Không uống nữa? Ngài hại ta thành thế này rồi mà giờ bảo không uống nữa? Ngài có biết bát thuốc trước kia được đổi bằng cái gì không? Là cây trâm bạc mẹ để lại cho ta đấy!"
 
Ta tháo chiếc vòng tay bạc ra, đưa lên trước mặt ngài ấy: "Lát nữa ta định đem cầm nốt cái này để đổi lấy bộ kim châm cứu, cũng là để chữa bệnh cho ngài đó. Ngài nhìn cho kỹ cái vòng này đi, đợi ngài khỏe lại, nhất định phải chuộc nó về cho ta, nếu không ngài lấy gì mà trả nợ cho ta đây?"
 
Ngài ấy chắc là bị vẻ hung dữ của ta làm cho kinh ngạc, không phản kháng nữa, để mặc ta dìu về giường.
 
Ta chẳng thèm đoái hoài gì đến ngài ấy, cúi xuống nhặt những mảnh sứ vỡ trên đất.
 
Ngài ấy cũng im lặng, như một đứa trẻ làm sai chuyện, nhìn ta với vẻ mặt đầy hối lỗi.
 
Đến lúc ta bưng bát thuốc mới lên, ngài ấy ngoan ngoãn há miệng, cứ như thể nước thuốc đang chảy vào miệng là mật ngọt vậy, vị mới thanh thuần làm sao.
 
Đêm đó ta lại mất ngủ, nhìn màn đêm đen kịt, chẳng biết bao giờ mới tới hừng đông.
 
Ngài ấy biết ta chưa ngủ, bèn buông tay xuống, kéo kéo tay áo ta.
 
Cứ hết lần này đến lần khác.
 
Ta bị ngài ấy kéo đến mức bật cười, nhưng vẫn vờ như không quan tâm.
 
Thế là ngài ấy móc lấy ngón tay út của ta mà đung đưa.
 
Cho đến khi trong lòng bàn tay đột nhiên xuất hiện một thứ gì đó, ta mới đưa tay lên xem.
 
Là một tờ ngân phiếu.

"Giữ lấy cái vòng, rồi đi chuộc cây trâm bạc về. Ta đâu phải là không có tiền, sao có thể để nàng cầm cố đồ đạc để chữa bệnh cho mình được chứ?"
 
Ta ngạc nhiên tột độ: "Có tiền sao ngài không nói sớm?!"
 
"Dù gì ta cũng là thiếu gia của Tần phủ, làm sao mà không có tiền được? Nàng cũng phải dùng cái đầu mà suy nghĩ chút chứ."
 
"Vậy là ngài đang cười ta ngốc đấy hử?"
 
"Ta đâu có nói."
 
"Ngài không nói, nhưng nó hiện rõ trên mặt kìa. Đúng là đồ không có lương tâm, không có lương tâm mà."
 
Ta dùng ngón tay chọc chọc vào cánh tay ngài ấy.
 
Tiện đà, ngài ấy nắm lấy tay ta, áp vào lồng ngực mình: "Có lương tâm mà, không tin nàng sờ thử xem."

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo