Gả Cho Ma, Sống Lại Làm Nữ Thần Y - 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
5.

Vừa chạm vào đã thấy những nhịp tim đập mạnh mẽ, vang dội, ta sợ tới mức vội vàng rụt tay lại, giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nằm xuống ngủ tiếp.
 
Ở chỗ Nhị gia, ta cùng Thúy Liên đã tôi luyện được không ít bản lĩnh sinh tồn.
 
Ví dụ như làm thế nào để đối phó với đám quản sự, và cả tuyệt kỹ "chôm chỉa".
 
Hồi còn làm thiếp cho Đại gia, cơm bưng đến phòng ta toàn là đồ thừa canh cặn, giờ sang chỗ Nhị gia, tình cảnh cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
 
Bởi vì Lão gia và Lão phu nhân chẳng mảy may coi trọng, nên đám hạ nhân đương nhiên là chó cậy gần nhà, đồ ăn mang tới thường là những thứ người khác đã dùng xong.
 
Có lần ta mở lồng ấp ra, thấy một con cá vược hấp còn nguyên vẹn thì mừng rỡ khôn xiết, ai ngờ lật mặt kia lên thì chỉ thấy toàn xương xẩu trơ trọi.
 
Nhị gia không tính toán, ngài ấy hình như đã quá quen với việc này rồi.
 
Ta đương nhiên cũng chẳng thèm chấp nhặt, ít nhất thì thức ăn vẫn còn ấm.
 
Nhị gia biết ta ăn khỏe nên cứ nhường đồ ngon cho ta.
 
Ta thì lại phát cáu, bởi vì ngài ấy mới là người cần bồi bổ hơn ai hết.
 
Thế nên ta không ít lần dỗi hờn với ngài vì chuyện ăn uống, nhưng ngài ấy lại bướng bỉnh đến ch.ết đi được, cứ phải ta ăn một miếng thì ngài mới chịu ăn một miếng.
 
Đôi khi thấy cơm nước gửi đến quá bạc đãi Nhị gia, ta lại cùng Thúy Liên lẻn vào nhà bếp để "chôm".
 
Đợi đêm khuya thanh vắng, ta mới đem những món ngon trộm được hâm nóng lại cho Nhị gia tẩm bổ.
 
Tất nhiên, ta cũng không ít lần "ăn ké".
 
Nhị gia luôn thắc mắc về sức ăn của ta: "Nàng làm sao mà cứ như ma đói đầu thai thế? Lúc nào cũng thấy đang ăn."
 
Ta vừa bóc trứng luộc vừa cười với ngài: "Ngài đoán chuẩn rồi đấy, kiếp trước ta đúng là một con ma đói thật sự."
 
Đôi lúc ta còn đi trộm cả củi.
 
Củi lửa trong phòng chúng ta lúc nào cũng thiếu thốn, nhất là khi vào đông, người có chui vào chăn thì cũng phải đến nửa đêm cơ thể mới dần ấm lên được.
 
Ta lo Nhị gia bị nhiễm lạnh, bèn thừa lúc đêm tối đến kho củi vác gỗ về viện, đốt lửa lên cho thật vượng.
 
Mỗi lần thấy mạt củi dính trên người ta, ngài ấy biết ta lại vì ngài mà bôn ba vất vả.
 
Ngài lại thở dài, càng nôn nóng muốn hồi phục nhanh hơn.
 
Nhưng dù có vậy, Nhị gia vẫn bị cảm lạnh.
 
Hôm đó tuyết rơi kín cửa, những bông tuyết lớn như lông ngỗng rơi từ sáng đến tối, Tần phủ chẳng thấy bóng dáng một tên hạ nhân nào, ngay cả người đưa cơm cũng không đến.
 
Ta đành phải đi "chôm" một chuyến nữa.
 
Bưng thức ăn đã hâm nóng cho Nhị gia, ngài ấy bắt đầu hắt hơi liên tục.
 
Ta lại đi trộm củi.
 
Nhưng rốt cuộc cũng chẳng thấm tháp vào đâu, đến đêm, căn phòng vẫn lạnh thấu xương.
 
"Tô Niệm, nàng lại đây, ta có chuyện muốn nói." Nhị gia khản giọng gọi.
 
Ta tưởng ngài ấy khó chịu ở đâu, vừa hà hơi vào đôi bàn tay lạnh giá vừa bước tới ghé sát vào xem xét.
 
Nào ngờ đột nhiên bị ngài ấy kéo một phát ngã nhào lên giường, rồi dùng tấm chăn dày quấn chặt lấy ta.
 
Điều làm ta kinh ngạc là ngài không hề yếu ớt như mọi ngày, sức lực lớn đến lạ kỳ, khiến ta không tài nào vùng vẫy ra được.
 
"Nhị gia, ngài có biết mình đang làm gì không?"
 
"Đương nhiên biết."
 
"Trên danh nghĩa, ta vẫn là tẩu tẩu của ngài đấy."
 
"Thì đã sao?"
 
"Ngài định cưỡng chiếm tẩu tẩu sao?"
 
"Nếu phải cưỡng chiếm mới có được nàng, thì ta sẽ cưỡng chiếm. Bất kể nàng là tẩu tẩu, hạ nhân, hay là công chúa cành vàng lá ngọc. Tần Hiếu Khanh ta đời này chưa từng tranh giành thứ gì, nhưng cũng chẳng sợ mang cái tội phải xuống địa ngục. Đêm nay, nàng cứ ở trên chiếc giường này, đi đâu cũng không được."
 
Cảm nhận nhịp tim của ngài và hơi ấm sực nức trong chăn, ta ngẩng đầu hỏi: "Chỉ đêm nay thôi sao?"
 
Ngài cười, nâng mặt ta lên rồi trao một nụ hôn: 
 
"Không chỉ đêm nay. Mà là ngày qua ngày, năm lại năm, đời đời kiếp kiếp."
 
Vốn tưởng đây sẽ là đêm khó khăn nhất, cuối cùng lại vì hạnh phúc mà hóa ra ngắn ngủi.
 
Chính ta đã khiến Nhị gia trở thành một người đàn ông thực thụ.
 
Và chính Nhị gia đã khiến ta trở thành một người phụ nữ hoàn chỉnh.
 
Giữa những ngày đông giá rét, hai cơ thể quấn quýt lấy nhau, sưởi ấm cho nhau, ngày tháng bỗng chốc trở nên ngọt ngào biết bao.
 
Nhị gia sau khi trở thành "đàn ông đích thực" thì bắt đầu vui vẻ không biết mệt, ánh mắt nhìn ta thêm phần tình tứ đậm sâu và cả một sự khao khát đầy mãnh liệt.
 
Ta bắt đầu thấy lo lắng, tự trách mình hồ đồ, đã tự làm khó chính mình rồi.
 
Sắp đến cuối năm rồi, bụng Đại nãi nãi vẫn chưa có động tĩnh gì, liệu Đại gia có đột nhiên nhớ ra vẫn còn một đứa như ta để đem ra xoay xở không?
 
Nếu hắn nhớ đến ta, Nhị gia sẽ phải đối mặt với hắn thế nào đây?
 
Dù sao Nhị gia cũng là thiếu gia Tần phủ, đối tượng hôn phối kiểu gì cũng không đến lượt hạng người từng làm thiếp cho anh trai mình.
 
Nên cuối cùng, người chịu khổ e là chỉ có mình ta.

Nhưng chuyện tâm tư này ta chẳng dám để Nhị gia biết, hằng ngày vẫn chăm sóc ngài như thường lệ, sắc thuốc, châm cứu cho ngài.
 
Nhìn ngài ngày một khỏe lên.
 
Và cũng ngày một không thể rời xa ta.
 
Trước tết, Đại gia theo Lão gia đi thăm họ hàng.
Chủ tử đi vắng, hạ nhân Tần phủ cũng bắt đầu lười nhác, ngoại trừ chỗ Lão phu nhân và Đại nãi nãi còn bận rộn chút việc, những nơi khác đều là một vẻ nhàn tản.
 
Thế này thì quá tốt, càng thuận tiện cho ta lẻn vào bếp lựa đồ ngon.


Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo