Gả Cho Ma, Sống Lại Làm Nữ Thần Y - 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
6.
Nhị gia bảo muốn uống rượu, bảo ta mang về cho ngài một vò.
 
Kết quả là ta tìm mãi chẳng thấy chỗ cất rượu đâu.
 
Tìm tới tìm lui, thế nào lại đi lạc ra phía sau kho củi.
 
Ngay lúc ta quyết định bỏ cuộc thì bỗng nghe thấy những âm thanh bất thường từ phía kho củi.
Thế là ta tiến lại gần, áp tai vào tường nghe ngóng.
 
Kết quả là mặt ta bỗng chốc đỏ bừng lên.
 
Đó là tiếng thở dốc của một nam một nữ.
 
Không thể sai được, mỗi khi quấn quýt trong đêm, Nhị gia cũng thường "ngâm nga" bên tai ta như vậy.
 
Ngài ấy nói: "Niệm Nhi, Niệm Nhi ngoan của ta, lấy mạng ta đi cũng được."
 
Mà lúc này, người đàn ông bên trong lại gọi — Hòa Vi.
 
Là Đại nãi nãi!
 
Mà giọng người đàn ông đó, nghe quen quen, hình như là Hồ quản gia.
 
Chuyện này...
 
"Tô Niệm, ngươi làm gì ở đây?"
 
Tú Hòa, nha hoàn của Đại nãi nãi, từ xa gọi ta một tiếng.
 
Ta giật thót mình, vội vàng đứng bật dậy.
 
Nhưng đã muộn, người trong kho củi nghe thấy tiếng động bên ngoài liền lập tức im bặt.
 
Một lát sau, Đại nãi nãi quần áo chỉnh tề bước ra khỏi kho củi, Hồ quản gia đã biến mất không dấu vết.
 
Ta ngẩng đầu lên, thấy trên tóc Đại nãi nãi vẫn còn dính cỏ khô, tóc mai thì rũ xuống lộn xộn, lòng thầm nghĩ: Thôi xong, lần này thì hỏng thật rồi.
 
Ta bị đưa về chỗ ở của Đại nãi nãi.
 
Cửa vừa đóng lại, Tú Hòa đã giáng cho ta một cái tát cháy mặt.
 
"Nói, ngươi đã nghe thấy những gì rồi?"
 
"Ta chẳng nghe thấy gì cả, chỉ là đi ngang qua thôi."
 
"Đi ngang qua? Ngươi tự dưng chạy ra chỗ đó làm gì?"
 
Tú Hòa giật lấy cái túi vải trong tay ta, mở ra xem rồi cười khẩy: "Ồ, hóa ra là đi trộm đồ ở bếp. Ta cứ thắc mắc sao dạo này bếp cứ hay mất đồ, hóa ra toàn bị ngươi "tiện tay" vác đi."
 
Đại nãi nãi vào phòng trong chải lại mái tóc cho ngay ngắn, lúc trở ra, mặt vẫn còn vương nét độc ác như muốn bóp chế t ta đến nơi.
 
Tú Hòa đạp vào chân ta một cái, khiến ta quỵ xuống đất.
 
Nhưng ta nhất quyết không cúi đầu.
 
Ta không sai, là bọn họ có tật giật mình, kẻ phải quỳ đáng lẽ là bọn họ mới đúng.
 
"Tô Niệm, ta hỏi ngươi, vừa rồi ngươi nhìn thấy gì? Nghe thấy gì?" Ánh mắt lạnh lẽo của Đại nãi nãi toát lên sát khí đằng đằng.
 
"Đại nãi nãi muốn ta nhìn thấy gì? Muốn ta nghe thấy gì?" Ta ngẩng cao đầu, không kiêu ngạo cũng không hèn nhát đối diện với cô ta, khí thế mạnh mẽ khiến cô ta phải lùi lại nửa bước.
 
Sắc mặt cô ta trắng bệch, người bắt đầu run cầm cập.
 
Cô ta sợ rồi.
 
Sợ ta đem bí mật này rêu rao ra ngoài.
 
Chuyện nhơ nhuốc này mà để người ta biết được, danh tiếng của cô ta coi như đổ sông đổ biển, thậm chí mạng sống cũng chẳng giữ nổi.
Vì vậy, gi ết người diệ t khẩu là cách trực tiếp và hiệu quả nhất.
 
"Đại nãi nãi, giữ ả lại sẽ có hậu họa khôn lường." Tú Hòa nói.
 
"Ngươi định làm thế nào?"
 
"Đã không làm thì thôi, đã làm thì phải làm cho trót."
 
Chỉ trong vài câu, hai thầy trò bọn họ đã định đoạt xong xuôi cái ch ết của ta.
 
Thấy ta định chạy, cả hai cùng lao tới, ấn chặt ta xuống đất.
 
Tú Hòa rút khăn tay của Đại nãi nãi ra, quấn quanh cổ ta, ra sức siết chặt: "Tô Niệm, đừng trách bọn ta ác độc. Kiếp sau nhất định phải nhớ kỹ, chỗ nào không nên đến thì tuyệt đối đừng đến."
 
Sức của Tú Hòa quá lớn, ta không tài nào vùng ra được.
 
Dần dần, tầm nhìn bắt đầu mờ mờ ảo ảo, xung quanh mỗi lúc một im lìm.
 
Ngay lúc ta tưởng rằng lần này mình lại phải c hết oan ch ết uổng, thì chiếc khăn tay siết cổ bỗng nhiên nới lỏng.
 
Tú Hòa bị ai đó đá văng ra một bên, đau đớn kêu oai oái.
 
Ta nằm ngửa mặt lên trời, hít thở lấy hít thở để, nhìn thấy một bóng dáng cao lớn mờ ảo. Đợi đến khi nhìn rõ lại, ta mới nhận ra đó là Nhị gia.
 
Ngay sau đó là một trận ồn ào, Lão phu nhân dẫn theo một đám hạ nhân đi tới.
 
Mọi người đều bị sự xuất hiện của Nhị gia làm cho giật mình, cứ như thấy ma hiện hình.
 
"Hiếu Khanh, con... sao con lại..." Lão phu nhân lắp bắp hỏi.
 
"Mẫu thân, sức khỏe hài nhi đã khá hơn nhiều rồi."
 
Lão phu nhân trợn tròn mắt nhìn mọi thứ trong phòng, cuối cùng ánh mắt dừng lại trên người Đại nãi nãi: "Hòa Vi, chuyện này là thế nào?"
 
"Mẫu thân..."
 
"Lão phu nhân," Tú Hòa cướp lời, "Tô Niệm trộm đồ."
 
"Trộm cái gì? Là trong cái túi này sao?"
 
"Chính là nó."
 
Hạ nhân đổ thức ăn trong túi ra đất cho Lão phu nhân xem.
 
"Chỉ là chút đồ ăn thôi mà, có gì mà phải làm rình rang lên thế?"
 
Nhị gia loạng choạng bước tới, đỡ ta dậy khỏi mặt đất, lo lắng kiểm tra vết thương, rồi nhìn vết hằn sâu trên cổ ta mà nghiến răng kèn kẹt.
 
"Vậy là không có chuyện gì đúng không? Không có việc gì thì giải tán đi. Hiếu Khanh, con đi theo ta."
 
Nhị gia lạnh lùng đáp: "Hài nhi đi đứng vẫn còn bất tiện, xin hẹn ngày khác sẽ qua thỉnh an mẫu thân."
 
Nói rồi, ngài cùng ta dìu nhau trở về cái tiểu viện nhỏ hẻo lánh của chúng ta.
 
Vào đến phòng ta mới để ý thấy trên chân ngài đầy những vệt máu.
 
Vén ống quần lên, quả nhiên là chằng chịt những vết trầy xước do té ngã.
 
Thật khó mà tưởng tượng nổi, cả một quãng đường dài như thế, ngài đã phải ngã bao nhiêu lần mới có thể đến cứu ta kịp lúc?

"Nhị gia." Ta khóc nức nở.
 
"Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi." Ngài ôm chặt lấy ta, đau lòng nhắm mắt lại.


Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo