7.
Hóa ra Thúy Liên đã phát hiện ra chuyện gian díu giữa Đại nãi nãi và Hồ quản gia trước ta một bước.
Vì sợ bị phát hiện, nàng ấy nấp vào chỗ tối, không ngờ lại chứng kiến toàn bộ cảnh tượng ta bị hãm hại.
Sợ ta gặp chuyện chẳng lành, nàng vội vàng đi tìm Nhị gia cầu cứu, lại còn chạy sang chỗ Lão phu nhân, nhờ mấy tỉ muội thân thiết báo tin để Lão phu nhân đích thân ra mặt.
Nhờ vậy mà ta mới giữ được cái mạng nhỏ này.
"Tô Niệm, sao ngươi không nhân cơ hội này tố cáo Đại nãi nãi luôn đi?" Thúy Liên càu nhàu trách móc.
Ta giữ im lặng.
Không tố cáo chẳng phải vì ta nhân từ gì cho cam, mà là vì nể mặt mũi của Tần phủ.
Nhưng chỉ duy nhất lần này thôi, nếu Đại nãi nãi còn dám giở trò lần nữa, ta chắc chắn sẽ liều mạng với cô ta.
Lão gia và Đại gia cuối cùng cũng về tới nhà.
Chẳng ai nhắc lại trận sóng gió "nhỏ" này ở Tần phủ cho hai người họ nghe.
Ngược lại, tin Nhị gia bình phục đã lan truyền khắp nơi, Lão gia bèn dẫn theo cả nhà sang thăm hỏi.
Đại nãi nãi cũng đi cùng, đứng xa xa phía sau với vẻ mặt u ám.
Lão gia đến bên cạnh Nhị gia, nhìn ngắm sắc diện, nắn bóp bắp tay rắn chắc của hắn, mặt đầy vẻ không tin nổi: "Hiếu Khanh, cha cứ ngỡ con..."
"Cha, con cũng cứ ngỡ mình không qua khỏi rồi. May nhờ có Niệm Nhi tận tình chăm sóc mới khỏe lại được như hôm nay. Chỉ là việc đi lại vẫn còn hơi tốn sức."
Nghe thấy tiếng "Niệm Nhi" thân mật ấy, ánh mắt Lão gia nhìn ta thêm vài phần trách cứ.
"Hiếu Khanh, Tô Niệm là người của phòng đại ca con."
"Con biết, nàng vốn là thiếp của ca ca, nhưng hai người họ chưa từng có thực tế phu thê."
Lão gia chẳng buồn do dự, từ chối ngay lập tức: "Dù không có thực tế phu thê thì vẫn là người của phòng nó. Hơn nữa, ngay cả khi nàng ta không phải là thiếp, thì xét về thân phận, cũng chẳng thể nào làm Nhị nãi nãi được."
Thế nhưng Nhị gia lại công khai ôm ta vào lòng trước mặt bàn dân thiên hạ: "Hiếu Khanh không cân nhắc chu toàn được như cha, con chỉ biết nếu không có Niệm Nhi thì đã chẳng có con của ngày hôm nay. Vậy nên người này con định đoạt rồi, không chỉ giữ lại mà còn phải cưới hỏi đàng hoàng, để nàng danh chính ngôn thuận làm Nhị nãi nãi của con."
Hành động thân mật quá mức này làm mọi người ngượng chín mặt, ai nấy đều quay đi chỗ khác, không nỡ nhìn thẳng.
Sau một hồi chần chừ, Lão gia quay đầu hỏi:
"Hiếu Lễ, ý con thế nào?"
"Cha, con và Tô Niệm đúng là chưa từng có quan hệ vợ chồng, chuyện này... con không có ý kiến."
Đại gia lại ném quả bóng nan giải này về phía Lão gia.
Lão phu nhân thấy vậy cũng đành lên tiếng khuyên nhủ: "Lão gia, thôi thì cứ chiều ý nó đi."
"Được rồi." Lão gia cuối cùng cũng chịu nhả lời, trước khi đi còn dặn dò: "Lát nữa ta sẽ sai hạ nhân sang dọn dẹp, hai đứa dọn về Bắc Uyển mà ở đi, chỗ này tồi tàn quá."
Kiệu hoa đỏ thắm lại một lần nữa đón ta vào Tần phủ, bộ hỉ phục trên người giờ đã đổi thành màu đỏ sậm rực rỡ.
Ta cuối cùng cũng danh chính ngôn thuận trở thành Nhị nãi nãi.
Chỉ là ngoài phố trong ngõ vẫn không ngớt những lời đàm tiếu về chuyện ta từng là thiếp của Đại gia.
Ngay cả hạ nhân trong Tần phủ cũng quen thói chỉ trỏ sau lưng ta.
Nhị gia không ít lần nổi trận lôi đình vì sợ ta uất ức mà hại thân.
Thúy Liên cũng thường xuyên ra mặt cãi vã với lũ mồm loa mép giải để bảo vệ ta.
Ta thì chẳng thèm giận, cuối cùng cũng được hưởng những ngày cơm ngon canh ngọt, ta phải tận hưởng cho bằng hết chứ, hơi đâu mà bận tâm đến mấy chuyện rác rưởi kia?
Chẳng bao lâu sau, Hồ quản gia cáo từ với lý do mắc bệnh nan y.
Lúc đầu Lão gia không muốn cho đi, vì dù sao Hồ quản gia cũng làm việc tận tâm, chịu thương chịu khó. Nhưng thấy hắn giờ "mồm méo mắt lệch", "nói năng chẳng rõ", quả thực khó mà gánh vác trọng trách nên cũng đành để hắn đi.
Vào một ngày nắng ráo, Đại nãi nãi chặn đường ta ngay trong phòng.
Thời gian qua, chắc do ngày đêm lo sợ ta sẽ vạch trần chuyện xấu của mình, nên trông cô ta tiều tụy hẳn đi, khóe miệng còn nổi cả mụn nhiệt.
"Tại sao ngươi không tố cáo ta?" Cô ta hỏi.
Ta đoán là cô ta nghẹn họng mãi rồi, nên mới lấy hết can đảm chủ động tìm ta.
"Đó là vì ta không thèm làm chuyện đó. Có lẽ cô cũng có nỗi khổ tâm riêng. Bất kể là vì lý do gì, đều không liên quan đến ta. Ta chỉ muốn cùng Hiếu Khanh sống tốt những ngày tháng của mình mà thôi."
Đại nãi nãi nhìn ta đầy oán hận, sau cùng mới nói: "Nếu không phải cha mẹ chồng hối thúc chuyện sinh con quá gắt, ta cũng chẳng muốn tìm đến hạ sách này. Trước đây ở nhà mẹ đẻ, ta vốn là con vợ lẽ, chịu không ít tủi nhục. Gả đi rồi chỉ muốn giữ lấy địa vị của mình. Hiện giờ chỉ thiếu mỗi một mụn con, ta thực sự hết cách rồi. Ôn Hòa Vi ta tuy thường ngày ngang ngược bá đạo, nhưng cũng không phải kẻ không hiểu nhân tình thế thái. Ân tình này của ngươi ta xin ghi nhận, sau này nhất định sẽ báo đáp."
Nhìn bóng lưng cô ta rời đi, ta thầm nghĩ: Cô không hại ta nữa là đã báo đáp lắm rồi.
Dù đang sống ngày lành tháng tốt, ta cũng không thể không lo xa.
Bởi vì chẳng bao lâu nữa, Tần phủ sẽ bị tịch thu gia sản, sang năm lại còn có thiên tai lũ lụt, mùa màng thất bát, người ch ết đói khắp nơi, thế gian này sẽ lập tức biến thành địa ngục dưới bàn tay xoay chuyển của ông trời.
Thế là ta nài nỉ Nhị gia cùng ta dọn ra ngoài tự lập môn hộ.
Ta cứ ngỡ đây là chuyện khó khăn, ai dè Nhị gia lại đồng ý ngay tắp lự.
Ta hỏi tại sao?
"Kể từ khi nàng nói cho ta biết có kẻ hạ độc mình, ta đã hiểu vì sao từ nhỏ mình đã ốm yếu bệnh tật. Chẳng giấu gì nàng, từ lúc đó ta đã có ý định ra riêng rồi."
"Rốt cuộc là ai muốn hại ngài?"