Gả Cho Ma, Sống Lại Làm Nữ Thần Y - 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
8.
Lần này Nhị gia không né tránh nữa: "Là mẫu thân."
 
"Lão phu nhân? Tại sao bà ấy lại làm vậy?"
 
"Tần phủ chỉ có một, làm mẹ ruột, bà ta muốn con trai mình độc chiếm gia tài cũng là điều dễ hiểu. 
 
Ta chỉ thấy đau lòng, vì mất mẹ từ sớm nên ta luôn coi bà ta như mẹ đẻ, cứ ngỡ bà ta chỉ là thiên vị đại ca hơn chút thôi, không ngờ bà ta lại ra tay độc ác với ta như vậy. 
 
Giờ ta đã bình phục, ta lại trở thành cái gai trong mắt bà ta. Hơn nữa Đại tẩu mãi vẫn chưa sinh được con nối dõi cho Tần gia, ngộ nhỡ sau này nàng có mang... tình cảnh nguy hiểm đó, ta không dám nghĩ tới nữa. Cho nên rời đi, chính là lựa chọn đúng đắn nhất."
 
Thế là Nhị gia nghe theo lời khuyên của ta, tìm Lão gia nói chuyện ra riêng.
 
Hắn nói không cần một xu hào gia sản, yêu cầu duy nhất là bị xóa tên khỏi gia phả.
 
"Hiếu Khanh, con làm vậy là có ý gì?"
 
Nhị gia bèn kể lại chuyện Lão phu nhân hạ độc mình cho Lão gia nghe.
 
"Nói ra những điều này không phải muốn cha truy cứu, mà là khẩn xin sự bình yên cho đôi bên."
 
Lão gia thở dài: "Là cha có lỗi với con."
 
"Người có lỗi nhất chính là mẫu thân của con."
Lão gia cuối cùng cũng gật đầu.
 
Ta lại dày mặt xin Lão gia trả tự do cho Thúy Liên.
 
Lão gia cũng đồng ý, còn chuẩn bị cho chúng ta một số bạc nặng trĩu.
 
Nhị gia không nhận, nói trong tay đã có đủ dùng.
 
Lão gia nắm lấy tay hắn, trào nước mắt: "Cha mong con sống tốt, nhưng nếu có ngày con lâm vào đường cùng, nhất định phải về nhà. Chỉ cần cha còn, vẫn sẽ có một nơi cho con nương náu."
 
Ngày rời khỏi Tần phủ, trời đổ mưa phùn.
 
Lão phu nhân nở nụ cười đắc ý, bà ta rốt cuộc cũng toại nguyện.
 
Nhưng bà ta còn cười được mấy ngày đây?
Vận mệnh con người, thực sự rất khó nói.
 
Ta và Nhị gia mua một tiểu viện nhỏ của nhà nông.
 
Từ biệt cuộc sống được nuông chiều, bắt đầu chăm chỉ cày cấy lao động.
 
Ta còn mua thêm mấy quyển y thư, thường xuyên vùi đầu nghiên cứu, thi thoảng cũng xem bệnh cho bà con lối xóm.
 
"Niệm Nhi, hay là mình mở tiệm thuốc đi?" Nhị gia đề nghị.
 
"Ngài có biết mở tiệm thuốc tốn bao nhiêu tiền không?"
 
"Đủ dùng mà."
 
Ta tò mò: "Rốt cuộc ngài có bao nhiêu tiền vậy? 
Rời khỏi Tần phủ không lấy một xu, nào mua nhà nào mua đất, sao vẫn còn tiền mở tiệm thuốc?"
 
Nhị gia đắc ý ra mặt: "Ta từ nhỏ đã giỏi tiết kiệm, lại biết cách khiến tiền đẻ ra tiền. Cha vẫn luôn coi trọng ta. Có lẽ chính vì vậy nên mới chuốc lấy sự thù ghét của mẫu thân mà hạ độc ta. Tóm lại là tiền ta tích cóp được đủ cho chúng ta dùng cả đời."
 
"Sao không cho ta biết con số chính xác?"
 
"Sợ nàng tiêu xài hoang phí. Sự hào phóng của nàng, người khác không hiểu chứ ta còn lạ gì?"
 
Ta ôm chặt lấy ngài, cảm nhận sự an toàn thực thụ này.
 
"Hiếu Khanh, mùa thu này mình tích trữ thêm lương thực đi."
 
"Được, nghe nàng, mua thêm vài gánh." Ngài đưa tay cởi dải áo của ta.
 
Ta giữ chặt lấy: "Không đủ."
 
"Không đủ?"
 
"Phải, phải mua thật nhiều vào. Năm tới sẽ có lũ lụt, người ta sẽ ch ết đói đấy."
 
Ngài có vẻ không tin lắm, nhưng vẫn sảng khoái đồng ý: "Được, nghe nàng hết. Nàng bảo mua bao nhiêu thì mua bấy nhiêu."
 
"Thật không?"
 
"Thật mà. Thế giờ đã có thể cho phu quân "tiện tay" hành sự chưa?"
 
Ta buông tay, để mặc ngài thỏa sức tìm vui.
 
Lòng thầm nghĩ, mình có cứu nhầm một con quái vật không đây, ban ngày lao động vất vả thế mà đêm xuống trên giường vẫn có thể "đổ mồ hôi sôi nước mắt" như vậy.
 
Vào thu, lương thực vừa trữ gần đủ thì nghe tin Tần gia bị tịch thu gia sản.
 
Tần gia sở dĩ giàu sang kiêu sa như thế là nhờ có người thân làm quan trong triều đình, coi như hưởng lây chút ân sủng.
 
Nhưng giờ đây người thân đó gây ra họa lớn, nên cả nhà cũng bị liên lụy.
 
Còn Hiếu Khanh nhờ đã bị xóa tên khỏi gia phả nên thoát được kiếp nạn này.
 
Nghe nói ngày bị tịch thu gia sản, Lão phu nhân vì quá kinh hãi mà qua đời ngay đêm đó.
 
Những người còn lại đều bị đưa đi lưu đày, bặt vô âm tín.
 
Thúy Liên đến tận cửa cảm ơn ta: "Nhị nãi nãi, nếu không nhờ người chuộc thân cho ta, Thúy Liên này chắc phải chịu khổ nhiều rồi."
 
"Không sao là tốt rồi." Ta nói.
 
Cuộc sống lại trở về vẻ bình lặng.
 
Dù Nhị gia đã cố gắng dò hỏi tung tích của Lão gia nhưng vẫn không có tin tức xác thực.
 
Trận lũ lụt cuối cùng cũng ập đến.
 
Như một tai họa từ trên trời rơi xuống, nhân gian trong phút chốc biến thành địa ngục.
 
Nhị gia nhìn cảnh tượng đó mà cảm thán: "Niệm Nhi, nàng quả thực có tài tiên tri."
 
"Tiểu viện này nằm ở lưng chừng núi, nước lũ không dâng tới được. Lương thực dự trữ trong nhà đủ để chúng ta vượt qua nạn đói này, thậm chí còn có thể giúp đỡ thêm một ít bá tánh."
 
Nhị gia ôm ta vào lòng, cảm kích không thôi.
 
Đêm đó, chúng ta vừa mới ngả lưng thì bỗng nghe tiếng đập cửa dồn dập.
"Tô Niệm, mở cửa. Là ta đây."
 
Vậy mà lại là Hồ quản gia!
 
Cái người vốn dĩ chẳng liên quan gì đến ta này, sao đột nhiên lại tìm tới cửa chứ?
 
"Đi theo ta một chuyến đi, Hòa Vi sắp sinh rồi, thân phận của cô ấy... ta sợ bị phát hiện, đành phải nhờ ngươi giúp đỡ."
 
Đại nãi nãi chẳng phải bị lưu đày rồi sao? Sao lại ở nhà hắn?
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo