Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6.
Tôi cùng với Lục Vũ Thâm hẹn gặp vào buổi chiều.
Hồi xưa đã từng chia nhau ăn một xâu nấm kim châm với váng đậu ở cửa hàng tiện lợi, có lẽ chưa từng nghĩ chúng tôi lại ngồi ở nhà ăn lộ thiên bên bờ sông, ăn một bữa trà chiều tinh xảo.
Lục Vũ Thâm không có ý kiến gì đối với bất kỳ yêu cầu nào của tôi.
Cho nên, tất cả đều thuận lợi quá mức, nhưng tôi lại rõ ràng biết được đây chính là một bữa tiệc Hồng Môn dành cho tôi.
Tôi cúi đầu ăn điểm tâm, giả vờ không thèm để ý hỏi hắn.
“Không biết còn tưởng rằng Tổng giám đốc Lục cho tôi tiền.”
Hắn cũng không để ý tới lời nói đùa của tôi.
“Đưa tiền thì không cần phải lòng vòng như thế, có thể kiếm bao nhiêu chủ yếu vẫn là nhờ vào bản lĩnh của tiểu thư Thẩm.”
Lục Vũ Thâm nhìn về dấu son môi trên chén trà. Hồi học đại học, tôi ở trước mắt hắn ngay cả son môi cũng tiếc không dám bôi nhiều.
Vì quên đi tình cảm, tôi đã ra nước ngoài tu nghiệp ba năm, số việc làm ăn đã thực hiện còn nhiều hơn so với số phim điện ảnh chúng tôi từng xem với nhau.
“Trong ba tháng, tất cả phương hướng tuyên truyền của công ty tôi đều tập trung vào sản phẩm của Tổng giám đốc Lục…”
Ta nhấc hợp đồng lên, giảng giải xong tất cả những suy nghĩ của mình.
Hắn cũng không ngoài ý muốn mà gật đầu, thường xuyên dò hỏi kế hoạch chi tiết.
Nếu không phải vì đoạn tình cảm ba năm trước, tôi tin là chúng tôi chính là bạn làm ăn vô cùng tốt.
Tôi nỗ lực khuyên bản thân mình, hắn chỉ là một đối tác làm ăn bình thường, trong lòng lại dao động mỗi khi nhìn thấy từng cái chớp mắt của hắn.
Tôi từng cho rằng đây là đôi mắt chân thành nhất sạch sẽ nhất thế giới, hiện giờ đang cúi đầu nhìn tôi.
Mạch Vận nói đúng, đôi mắt của hắn chính là như thế, đuôi mắt hẹp dài, con ngươi trong suốt mà sạch sẽ.
Đôi mắt này, nhìn chó cũng giống như liếc mắt đưa tình.
Nhưng hiện giờ hắn vì lừa gạt tôi, lại giả vờ chân thành đến thế.
Tôi nói: “Chia tay với tôi, anh đã từng thấy hối hận chút nào chưa?”
Lời vừa nói ra miệng, tôi đã hối hận rồi.
Có lẽ, cốt cục tốt nhất giữa tôi và Lục Vũ Thâm chính là đối tác làm ăn trên thương nghiệp, nước giếng không phạm nước sông.
Tôi lừa hắn, hắn gạt tôi.
Hai người chúng tôi xem như hoà nhau.
Gió thổi bờ sông khiến tôi cảm thấy hoảng hốt, trong lòng tôi nghi ngờ, trong ly không phải là trà mà là rượu.
Nếu không, tôi làm sao có thể không tỉnh táo đến mức độ này, có thể hỏi thành lời vấn đề không nên nhắc tới nhất.
Lục Vũ Thâm cúi đầu tự giễu, cười cười, nhìn tóc tôi đang bị gió thổi bay.
Sau một hồi lâu, hắn nói: “Hối hận bị tiểu thư Thẩm làm cho mơ mơ màng màng bốn năm, hay là hối hận cuối cùng không có được danh phận gì với em.”
“Rốt cuộc, với tài lực của tiểu thư Thẩm, có thể ở thành phố M tặng cho tôi một hai căn phòng cũng chẳng khó khăn gì.”
7.
Tin tức Lục Vũ Thâm trao quyền đại lý cho tôi đã truyền khắp thành phố M.
Tôi liên quan cũng bị đẩy tới đầu sóng ngọn gió.
Có người nói Lục Vũ Thâm là tình cũ khó quên với tôi, cũng có người nói hắn nhân dịp trả thù. Bởi vì năm đó tôi ghét bỏ hắn nghèo mới chia tay.
Dù sao lời đồn đại vớ vẩn trong vòng vẫn luôn thật thật giả giả, không ai biết được.
Mạnh vận hẹn tôi đi quán Bar uống rượu, tuỳ tiện mời một bàn sinh viên nam thích chơi.Các sinh viên một tiếng “chị gái” hai tiếng chị gái, trò chơi đang nóng bỏng vô cùng.
Tôi ngồi ở chỗ ngồi VIP trên tầng hai, nhìn đám người xao động dưới đài.
Tiếng kêu leng keng của viên đá chạm vào thành cốc, tôi uống mấy cốc đã cảm thấy nhàm chán nhạt nhẽo rồi.
Mấy người bạn lại nói chuyện về đề tài Lục Vũ Thâm.
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại di động không có mục đích gì mà thất thần.
DJ của quán ba thay đổi âm nhạc, tiếng hoan hô của mọi người dũng mãnh chui vào lỗ tai tôi.
“Xoay người lại.”
Tin nhắn này đến từ Lục Vũ Thâm, mấy ngày hôm trước tôi mới thêm phương thức liên hệ với hắn.
“Không tới chào hỏi bạn hàng của em một câu hả?”
Trong không gian màu xanh biển tối tăm không nhìn ra ai với ai, tôi vừa quay người, lại vẫn nhận ra hắn.
Lục Vũ Thâm ngồi ở ghế dài cạnh tường, rượu trong ly nhộn nhạo theo ánh sáng chiếu vào.
Hắn giơ tay kính tôi một ly, giống như một lời mời nguy hiểm nào đó.
8.
Lục Vũ Thâm nhấp một ngụm trông ly rượu.
Khoảng cách gần như vậy, hắn mới nhìn rõ ràng hiện tại dáng vẻ của tôi như thế nào.
Tôi mặc một chiếc váy dài có đai bằng tơ nhung, áo khoác bên ngoài khoác hờ lên người.
Khẳng định là không giống như trong trí nhớ của hắn.
Trong trí nhớ của hắn, Thẩm Hi Duyệt là để mặt mộc, là một sinh viên bình thường có mái tóc đen dài.
Mà hiện tại, mắt tôi kẻ xếch lên, tóc xoăn xoã vai, trang điểm vô cùng tinh tế.
Hắn uống xong nửa ly rượu, tầm mắt liếc nhìn vòng cổ hồng bảo thạch trước ngực của tôi.
“Xem ra không có tôi, cuộc sống của tiểu thư thẩm vẫn xuất sắc như cũ.”
Không biết vì sao, tôi đột nhiên lại nổi lên lòng chơi đùa. “Sao thế, Tổng giám đốc Lục không phải là tới quán bar chơi đùa hay sao?”