Gặp lại bạn trai cũ trong tiệc từ thiện - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Lục Vũ Thâm lướt nhìn thoáng qua mấy sinh viên chơi đùa phía sau tôi, nhẹ nhàng nói một câu.

“Nhiều năm như thế, khẩu vị của em cũng không đổi, vẫn thích loại sinh viên nam không có tiền này.”

Âm nhạc ồn ào, tôi hơi hơi khom lưng, tóc dài chạm lên vai Lục Vũ Thâm.

Hắn lơ đãng ngẩng đầu, giống như đón ý nói hùa tôi.

“Nam sinh viên rất tốt, vừa ngây thơ vừa dễ lừa, còn thẳng thắn chân thành…” Nói thành lời rồi tôi mới có cảm giác buồn bã mất mát cô đơn.

Có chút men say lại càng thêm can đảm, tôi duỗi tay nhẹ nhàng nắm lấy cằm của Lục Vũ Thâm.

Lục Vũ Thâm không né tránh, chỉ nhìn vào đôi mắt tôi.

Hắn nhất định là biết hiện tại tôi sợ hãi tới mức nào, bởi vì đầu ngón tay của tôi không nghe theo khống chế mà run rẩy.

“Ngày thường, Tiểu thư Thẩm cũng như vậy, động chân động tay với người xa lạ hay sao?”

Tôi cuống quýt thu tay lại: “Bình thường tôi chỉ làm vậy với người đẹp mà thôi!”

Khoảng cách quá gần nóng đến nỗi tôi miệng khô lưỡi khô.

Đầu ngón tay của Lục Vũ Thâm câu lấy vòng cổ của tôi, khoá khoảng cách giữa chúng tôi ở cùng không gian này.

“Vậy thì phải cảm ơn lời khen của tiểu thư Thẩm.”

Tôi che đậy hầu hết ánh đèn dừng trên người hắn, nhìn từ nơi xa giống như một đôi tình nhân trong góc đang nói nhỏ với nhau.

“Nếu anh vẫn luôn nghèo như thế, không phải là tôi không nghĩ tới việc muốn bao dưỡng anh.”

Lời nói của rượu luôn luôn không có chừng mực như thế.

Một sinh viên mặc áo len màu trắng sữa kéo tôi, không cần nghĩ cũng biết khẳng định là Mạnh Vận đã ra chiêu.

“Chị gái, chúng ta còn chưa uống xong rượu đâu!”

Lục Vũ Thâm nhíu nhíu mày, “Xem ra, người cần có cơ hội này không chỉ có mỗi mình tôi.”

Tôi cười rộ lên trêu hắn: “Sao thế, Tổng giám đốc Lục ghen à? Ghen thì tới đây, cùng nhau chơi!”

9.

Vài ngày tiếp theo, tin nhắn giữa tôi và Lục Vũ Thâm đều chỉ giới hạn trong việc làm ăn.

Mạnh Nguyên lại chắc chắn là Lục Vũ Thâm trở về đây là vì tôi.

Hỏi hắn vì sao, hắn chỉ ậm ừ che giấu.

Kể từ khi vào đại học, Mạnh Nguyên đều luôn khinh thường Lục Vũ Thâm, hắn cảm thấy Lục Vũ Thâm đã nghèo lại còn thanh cao.

Mạnh Nguyên vẫn không hiểu rõ được, một sinh viên nghèo cần phải vay tiền đóng học phí rốt cuộc có gì tốt.

Nói lại, lần đầu tiên tôi cãi nhau với Lục Vũ Thâm cũng là vì Mạnh Nguyên.

Đại học năm thứ ba, sinh nhật Mạnh Nguyên, chúng tôi uống ở quán bar đến nửa đêm.

Lục Vũ Thâm gọi điện thoại cho tôi mười mấy cuộc liền.

Hôm đó tuyết rơi rất lớn, tuyết đậu trên áo đen lông vũ của hắn.

Hắn mặc một chiếc áo lông vũ màu đen bình thường, toàn thân giá trị không tới 500 tệ, đứng ở bên kia, vóc dáng cao cao, trên lưng cõng ánh sáng.

“Thẩm Hi Duyệt, không có việc gì sao em lại uống rượu?”

Ngày hôm đó tôi uống rượu đến mơ mơ màng màng, hàng hiệu trên người còn chưa kịp thay, có bông tuyết dừng lại ở trên lông mi giả của tôi, tôi đi giày cao gót chạy chậm về phía hắn.

“Em có biết là hiện giờ em đang làm gì không?”

Tôi đứng cùng với Lục Vũ Thâm ở cửa quán bar đắt tiền ở thành phố M, lần đầu tiên cãi nhau.

Cảm giác chếnh choáng vì say cùng với gió, lại càng khiến cho ý thức của tôi mơ màng.

Lục Vũ Thâm nói lại càng làm tôi không hiểu gì cả: “Nếu gần đây em thiếu tiền thì có thể nói với anh.”

Tôi nhớ không rõ lắm, nói chuyện cũng ngắt quãng.

“Chính là… anh nghèo… Em…”

“Không phải là em vì anh… Anh…”

Gió thổi vào tay khiến tôi cảm thấy lạnh, Lục Vũ Thâm vừa đen mặt, vừa kéo lấy tôi, ôm tôi vào ngực.

Nhưng đó là chiếc áo lông vũ rẻ tiền của hắn, cũng chẳng lãng mạn hơn được chút nào

Tôi bắt lấy cổ áo hắn, khóc ầm lên.

“Sao anh lại mắng em? Sao anh lại mắng em?”

Nụ hôn này giống như một tấm khiên cho tất cả những ồn ào túi bụi, tất cả sự hùng hổ đều dừng lại ở trên môi.

Em yêu anh, tôi lặp lại rất nhiều lần.

Đôi mắt của Lục Vũ Thâm giống như tuyết tan đầy trời, ướp dầm dề nhìn tôi.

Tức giận dây dưa với tình yêu.

10.

Lăn lộn đến khi trời sáng, chúng tôi ở một đêm ở khách sạn gần trường học.

Đêm đó không xảy ra chuyện gì, sau khi tôi tắm rửa thì ôm lấy cánh tay của Lục Vũ Thâm ngủ yên ổn cả một đêm.

Lục Vũ Thâm cả đêm không ngủ.

Khi tôi tỉnh lại, phát hiện đang nằm trên giường khách sạn, Lục Vũ Thâm nằm chống tay lên đầu, ngủ không sâu.

Hắn mở miệng trước cả tôi.

“Tỉnh rồi à?”

Men say của đêm qua đều tan biến, tôi lo lắng hỏi hắn.

“Sao lại chọn khách sạn đắt tiền như thế?”

Lục Vũ Thâm không để ý mà xoa nhẹ đầu tôi.

“Bởi vì bạn gái của anh ghét bỏ anh không có tiền.”

Nghe ra trong đó có chút ấm ức.

Tôi nhìn ánh mặt trời ngoài cửa sổ, có lẽ hiện tại mặt trời đã lên cao.

Lục Vũ Thâm do dự một hồi, đưa điện thoại tới trước mặt tôi.

Trên màn hình là ảnh của tôi và mấy người Mạnh Vận đang uống rượu.

Cũng may là tôi ngồi ở góc cũng đang thẹn thùng, không có tuỳ tiện như bình thường.

“Em tới nơi này làm gì thế?”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo