Gặp lại bạn trai cũ trong tiệc từ thiện - Chương 5

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Tôi nhìn chằm chằm vào bản thân tôi trong điện thoại, nghĩ ra đủ mọi cách để lấy cớ.

“Là em trai của em, bệnh của nó nặng thêm…”

“Cần thêm ít tiền.”

Lục Vũ Thâm nhăn mày. Tôi biết hắn không thể giống với mấy giám đốc, vừa giơ tay đã cho tôi một tờ chi phiếu.

Nhưng hắn lại hỏi tôi: “Cần bao nhiêu?”

Tôi đương nhiên không biết cần bao nhiêu, chỉ là lo lắng mà kéo góc chăn.

“Đã… đã giải quyết rồi, chính là hôm qua em đi uống rượu, sau đó… đã…”

Hắn không nói chuyện, nhìn hoa văn trên giấy dán tường xuất thần. Tôi sợ hắn tức giận, thuận miệng nói một con số không lớn lắm - năm mươi ngàn tệ.

Con số này đối với Lục Vũ Thâm còn đang vay tiền học phí, là một con số rất lớn.

11.

Lục Vũ Thâm đi tới ngân hàng xoay cho tôi tám vạn.

KIa là toàn bộ gia tài của một sinh viên nghèo như hắn. 

Từ trước tới giờ, tôi không nghĩ là hắn sẽ chuyển tiền cho tôi.

“Lục Vũ Thâm anh bị điên à!”

“Đầu tiên chữa khỏi bệnh cho em trai em đã, sau này em không được lại tới chỗ kia nữa.”

Tôi nhìn ghi chú chuyển khoản kia, nước mắt không ngừng rơi xuống.

“Em không cần, mấy ngày tới anh phải sống thế nào đây?”

Đầu điện thoại bên kia có tiếng cười khẽ: “Anh vẫn còn một chút, tháng sau sẽ có tiền thưởng gửi đến tài khoản. Chỗ này… coi như là trừ vào tiền sính lễ sau này đi!”

“Trừ vào lễ hỏi tám vạn, được không?”

Tôi nghẹn ngào đến nỗi không thể nói nên lời.

“Duyệt Duyệt, bạn trai của cậu ở bên dưới.”

Tôi nhìn xuống từ ban công ký túc xá, Lục Vũ Thâm vẫn mặc chiếc áo lông vũ màu đen, cầm chiếc điện thoại di động đã vỡ màn hình. 

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt tôi. “Xuống dưới đi, anh hơi nhớ em thì phải.”

12.

Hiện giờ, Lục Vũ Thâm sẽ không tiếp tục mặc áo lông vũ màu đen nữa, nắm tay tôi lên chuyến tàu điện ngầm cuối cùng về trường học.

Rõ ràng nét mặt không có gì thay đổi, lại dường như cái gì cũng thay đổi.

Ngày ký hợp đồng, Lục Vũ Thâm mặc một bộ vest nhung màu đen, trên tay đeo chiếc đồng hồ xanh lục, một kiểu mới mà bố tôi dạo này rất thích.

Chỉ nói về diện mạo, Lục Vũ Thâm nhìn không giống như tinh anh trong giới thương nghiệp, khi cười rộ lên, trên má xuất hiện lúm đồng tiền, vẻ sạch sẽ lại hời hợt.

Mạnh Vận nói, Lục Vũ Thâm có một người anh trai, sự nghiệp trong nhà đều là do anh trai hắn xử lý, cho nên từ trước tới giờ hắn cũng không chói sáng.

Là sau khi tốt nghiệp đại học thì đi du học ở nước ngoài, trở về lại giống như thay đổi thành người khác, trong việc làm ăn không để ý đến người thân người quen, tàn nhẫn độc ác.

Hắn vội vàng đưa tiền cho tôi như thế, không phải là có âm mưu gì hay sao.

Chính là, ý của Tuý Ông không phải ở rượu.

Tôi ký tên xong, bày ra một nụ cười hoàn mỹ khách sáo với Lục Vũ Thâm.

“Tổng giám đốc Lục, hợp tác vui vẻ.”

Vẻ mặt hắn vẫn giữ nguyên, khi bắt tay tôi thì ngón cái cọ nhẹ vào lòng bàn tay.

Tôi vừa run sợ vừa kinh ngạc.

Bởi vì xem tất cả mọi lưu trình, Lục Vũ Thâm đều đưa các điều khoản hợp pháp đúng quy trình.

Tôi đã kiểm tra vô số lần từ trước đến sau, đều không tìm ra bất kỳ khả năng gì có thể lừa đảo cả.

Nỗi sợ vô cớ mới là đáng sợ nhất.

Vì thế, tôi hỏi một câu: “Tội phạm thương nghiệp chính là phải bị giam ở cục cảnh sát đó, Tổng giám đốc Lục.”

Hắn ngồi ở ghế chủ đạo, nhẹ nhàng cười, hỏi lại tôi, “Tổng giám đốc Thẩm lo lắng cái gì thế?”

Theo kế hoạch ban đầu của tôi, tôi hẳn là có thể tìm ra lỗ hổng của Lục Vũ Thâm trước, sau đó công thủ dễ dàng.

Nhưng hợp đồng này, kể từ khi định ra đến khi ký, hầu hết công việc chỉ có một mình tôi làm.

Tất cả quy trình đều phải qua tay tôi, mà tôi lại không tìm ra được vấn đề gì cả.

“Tổng giám đốc Lục, nhà chúng tôi tuy có tiền có thế, nhưng bố mẹ tôi vẫn thiếu ít tiền dưỡng lão.”

“Lần này nếu có sai lầm gì, tôi cũng chỉ có cái mạng nhỏ bé này có thể đền bù thiệt hại mà thôi.”

Tôi nói lời này hoàn toàn đã chọc cười Lục Vũ Thâm đang ngồi.

Hắn thu hợp đồng tôi vừa mới ký xong vào trong hộp văn kiện, “Thẩm Hi Duyệt, có người nào nói cho em biết, nếu không chơi được thì đừng chơi không?”

“Chúng ta gặp nhau ở buổi họp báo.”

13.

Tuy rằng mặt ngoài tôi rất vững vàng, nhưng trên thực tế tâm loạn như ma.

Sau khi ra khỏi toà nhà làm việc tôi mới thở phào một hơi, quay đầu gọi điện thoại cho bạn bè.

“Chị đây mới kiếm được một món lớn, mời mọi người ăn cơm.”

Trời đất bao la, ăn cơm là quan trọng nhất.

Mạnh Vận mang theo em trai của cô ấy, còn có mấy người bạn nữa.

Sau khi chia tay với Lục Vũ Thâm từng ấy năm, tôi chính là tham gia những buổi ăn uống linh đình ấy để khiến bản thân tê liệt, dựa vào ánh đèn quán bar, say sưa ngã vào từng đêm vô cùng gian nan.

Vì thế, tôi lại chuyển sang uống say sưa không biết gì cho tới rạng sáng.

Khi tôi kéo cửa phòng chuẩn bị ra ngoài cho tỉnh táo đầu óc, lại nghe thấy mấy người quen ngoài cửa kêu lên: “Chào Tổng giám đốc Lục.”

Mở cửa ra lại thấy Lục Vũ Thâm.

Tôi mơ mơ màng màng hỏi hắn: “Sao lại là anh?”

Hắn nhìn thấy tôi như thế, sắc mặt biến hoá thế nào trong ánh đèn xanh đỏ tôi cũng nhìn không rõ.

“Tiệc mừng công của tiểu thư Thẩm, sao lại không gọi tôi?”

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo