Ghi Chép Đánh Cắp Trái Tim - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

2.

 

Không ai ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến mức buồn cười như vậy.

 

Dạo gần đây tôi bận rộn làm dự án, tối tăm mặt mũi, hoàn toàn không chú ý đến đối tượng xem mắt mà mẹ tôi giới thiệu.

 

Cuối cùng cũng rảnh rỗi được một chút, thế mà lại mải ngắm trai đẹp, quên luôn chuyện xem mắt.

 

Còn về việc tắt nguồn điện thoại... Lúc điện thoại tôi hết pin tôi còn chẳng biết.

 

Tôi bê cốc cà phê, ngồi xuống ngay đối diện Cảnh Diễm.

 

“Anh chính là bác sĩ du học sinh ba tốt, ngoại hình tốt, sức khỏe tốt, tính cách tốt – mà mẹ em nhắc tới?”

 

Cảnh Diễm cũng không chịu yếu thế: “Còn cô chính là cô nhân viên văn phòng ba không trong miệng dì Khúc - không người yêu cũ, không người yêu hiện tại, không chí lớn?”

 

Anh miệng độc thật đấy, mà tôi lại thích kiểu như này.

 

“Cái này gọi là, tìm mòn gót sắt chẳng thấy, tìm được lại chẳng tốn công. Hoá ra em có WeChat của anh từ lâu rồi.”

 

“Ngữ văn khá đấy.”

 

“Quá khe quá khen, em quan sát thiên tượng, tính toán một hồi, phát hiện ngày mai là ngày đẹp.” - Tôi mím môi cười: “Rất thích hợp để kết hôn.”

 

Cảnh Diễm dùng ánh mắt chậm rãi bắn ra một dấu hỏi to đùng.

 

“Nếu anh thấy nhanh quá, thì thứ Ba tuần sau cũng được, số hai là con số may mắn của em.”

 

Cảnh Diễm hít sâu một hơi, cố nhịn ý định muốn đánh tôi.

 

“Hay cô gọi điện báo bình an cho dì Khúc trước đi?”

 

“À đúng đúng, suýt nữa thì quên mất.”

 

Cảnh Diễm đưa điện thoại cho tôi.

 

Điện thoại vừa kết nối, giọng mẹ tôi đã vang lên: “Tiểu Diễm…”

 

“Mẹ, là con đây.”

 

“Cái đứa chết tiệt này! Con chạy đi đâu vậy! Ba mẹ sắp sốt ruột chết rồi...” - Mẹ tôi ngập ngừng: “Con gặp Tiểu Diễm rồi à?”

 

“Ừ ừ ừ, điện thoại con hết pin tắt máy, giờ bọn con đang bàn chuyện khi nào kết hôn đây.”

 

“Chơi lớn vậy luôn?”

 

Giọng mẹ tôi vì kinh ngạc mà cũng to hẳn lên.

 

“Vừa mắt nhau luôn rồi ấy mà…” - Tôi cười: “Mẹ, ba mẹ cứ chuẩn bị bế cháu ngoại đi…”

 

Thấy tôi càng nói càng quá đà, Cảnh Diễm vội giật điện thoại từ tay tôi.

 

Tôi liếc anh một cái đầy u oán.

 

“Dì Khúc, ăn xong cháu sẽ đưa Ngôn Ngôn về.”

 

Tặc, còn gọi cả Ngôn Ngôn, chuyện kết hôn này, có cửa rồi nha!

 

Tôi bắn cho anh một ánh mắt đầy tình cảm: “Bác sĩ Cảnh, gọi Ngôn Ngôn lần nữa cho em nghe thử đi?”

 

“Mắt không khỏe thì đi khám đi.”

 

Hứ, thằng nhóc này, tai đỏ bừng lên rồi mà còn cố chấp mạnh miệng.

 

Một bác sĩ vừa độc miệng vừa trong sáng lại còn hay giúp đỡ người khác, ai mà không yêu cho được?

 

“Thật ra... Em có người yêu cũ đấy, mẹ tôi đưa tin sai rồi.”

 

Cảnh Diễm nhấp một ngụm cà phê, chẳng thèm để ý đến tôi.

 

Rõ ràng lúc nãy còn đeo khẩu trang thả thính tôi trước, giờ lại quay ra giả vờ.

 

Hôm nay anh lạnh nhạt với tôi, ngày mai tôi nhất định phải với tới được anh.

 

Chắc là không chịu nổi đôi mắt xinh đẹp của tôi cứ nhìn chằm chằm vào mình, Cảnh Diễm hơi nghiêng mặt đi: “Ăn cơm không?”

 

Tôi kiên quyết từ chối: “Gái đẹp không ăn tối.”

 

Tên khốn này lại tự mình gọi một phần mì Ý, chẳng thèm đoái hoài đến tôi.

 

Tôi ngậm nước mắt nhìn anh ăn.

 

Cảnh Diễm bị ánh mắt cháy bỏng của tôi nhìn đến nuốt không trôi, hỏi: “Chia cho cô một miếng nhé?”

 

Hứ, lúc uống trà sữa còn bảo tôi muốn uống thì tự mua, giờ lại giả vờ tử tế thế này.

 

Tôi cảm nhận được, anh ấy càng lúc càng tốt với tôi rồi.

 

Chuyện kết hôn này, chắc chắn là có hy vọng!

 

“Không cần không cần, anh ăn đi.”

 

Trai đẹp ăn cũng rất tao nhã, tặc, mai sau con chúng tôi chắc chắn sẽ thừa hưởng hết ưu điểm: Mắt to, mũi cao, miệng nhỏ…

 

“Bác sĩ Cảnh, công việc của anh chắc bận lắm nhỉ?”

 

“Cũng tàm tạm.” - Anh nuốt miếng mì cuối cùng xuống: “Chỉ là thỉnh thoảng bận đến không kịp ăn thôi.”

 

Hứ, kiểu soái ca câu cá chính hiệu đây rồi, nghiêm túc kể chuyện đời sống khó khăn để dụ tôi tiếp cận đây mà.

 

“Vậy sau này em mang cơm cho anh nhé.”

 

“Không cần.”

 

Đàn ông mà, nói không tức là có.

 

“Vậy chốt vậy nhé.” - Tôi nở nụ cười xinh đẹp: “Bác sĩ Cảnh, đưa em về nhà nhé.”

 

Chỉ cần chủ động thêm chút nữa, chắc chắn chúng tôi sẽ có chuyện cho xem.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo