Ghi Chép Đánh Cắp Trái Tim - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

3.

 

Xe của Cảnh Diễm đỗ ở tầng hầm bệnh viện.

 

Trong xe sạch sẽ gọn gàng, còn phảng phất hương thơm nhè nhẹ.

 

Tôi rất tự giác ngồi vào ghế phụ.

 

Không khí có chút ngượng ngùng.

 

Tôi kiếm chuyện để nói: “Bác sĩ Cảnh, anh có thích em không?”

 

Tôi quen đánh thẳng mặt rồi mà.

 

Cảnh Diễm nhìn thẳng phía trước, không đáp, chỉ mở cửa sổ xe xuống thêm chút nữa.

 

“Này, em rất thích anh đấy.”

 

Tôi nhìn bàn tay anh đặt trên vô lăng, đôi tay này, từng cầm dao mổ, sau này cũng có thể nắm lấy tay tôi, cùng tôi bước tới tương lai tươi đẹp.

 

Tặc, nghĩ thôi đã thấy vui.

 

“Bác sĩ Cảnh, anh từng đi du học ở đâu vậy?”

 

Anh trả lời nghiêm túc: “Đức.”

 

“Ồ, khoa chỉnh hình Đức, em biết rồi.”

 

Cảnh Diễm không hiểu ý tôi đùa.

 

Đúng là người đàn ông này chắc bình thường không đọc tiểu thuyết cũng chẳng cập nhật trend.

 

Tôi đổi chiến thuật.

 

“Bác sĩ Cảnh, hôm nay anh mệt không?”

 

“Cũng tàm tạm.”

 

“Á, vậy mà anh vẫn chạy trong tim em cả ngày đấy.”

 

Hình như anh ấy chịu hết nổi, nói: “Cô Khúc, chúng ta mới quen chiều nay thôi.”

 

“Đừng gọi em là cô Khúc, xa cách quá, gọi như mẹ em gọi ấy.”

 

Cảnh Diễm dứt khoát không thèm kêu tôi nữa, đáng ghét.

 

“Bác sĩ Cảnh, chắc anh thấy em nông cạn lắm, mới gặp có một lần đã muốn theo đuổi anh. Nhưng anh biết cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên không? Giống như trong đầu em nổ pháo hoa, còn vui hơn cả dùng thuốc ấy.”

 

“Cô dùng thuốc à?”

 

Tôi nghiêm túc: “Đấy chỉ là một cách ví von thôi.”

 

Cảnh Diễm đúng là không giỏi nói chuyện.

 

“Thật ra em cũng không phải kiểu nông cạn như vậy đâu, trong lúc nhắn tin với anh, tôi đã cảm nhận được, người này hợp gu em quá, có văn hóa, còn…”

 

Cảnh Diễm chịu không nổi tôi khen quá đà.

 

“Chúng ta mới chào hỏi có một câu, cô chỉ nói đúng hai chữ “xin chào”.”

 

À đúng, lúc đó tôi bận quá, Cảnh Diễm gửi một bài giới thiệu dài lê thê, tôi chỉ liếc một cái rồi lơ luôn.

 

Lúc đó tôi còn thấy anh ấy nghiêm túc quá mức, như đang thuyết trình học thuật vậy.

 

Suýt chút nữa thì kê khai cả tổ tiên mười tám đời nhà mình.

 

Lúc ấy tôi cảm thấy không hợp gu lắm.

 

Nhưng giờ xem lại, cũng không đến nỗi nào.

 

Con người mà, đúng là không thể vội vàng đánh giá.

 

Rất nhanh đã tới trước khu chung cư của tôi.

 

“Cảm ơn bác sĩ Cảnh.”

 

“Không có gì, tiện đường thôi.”

 

Trước khi tôi xuống xe, anh ấy lại gọi tôi lại.

 

“Cô không cần mang cơm cho tôi đâu, phiền lắm.”

 

“Dù sao cũng là mẹ em làm, làm một suất hay hai suất cũng như nhau.” - Một ý tưởng tuyệt vời lóe lên trong đầu tôi: “Nếu anh ngại quá thì sau này tiện đường đưa em về nhà nhé?”

 

“Tôi thỉnh thoảng phải trực đêm, giờ giấc không cố định.”

 

Tôi nhún vai: “Không sao, lúc nào anh làm ban ngày thì đưa em về, em nhắn WeChat báo anh một tiếng là được.”

 

Anh tìm đủ cách từ chối, nhưng tôi cứ thẳng bước tấn công, mặt dày mấy tấc.

 

Đối mặt với tình yêu, không thể lùi bước được.

 

Hơn nữa, tôi tự thấy ngoại hình mình cũng ổn, một cô gái xinh đẹp như tôi, chắc ít ai mà không thích cho được.

 

Chỉ có điều, sau này phải dậy sớm nửa tiếng để trang điểm đi làm.

 

Đáng ghét, hôm nay còn lười biếng không trang điểm.

 

Không thể khiến anh ấy kinh diễm ngay từ đầu, tiếc quá.

 

Về đến nhà, ba mẹ tôi ngồi nghiêm chỉnh đợi tôi.

 

Chậc, không xem TV, không ra quảng trường nhảy, mà chỉ ngồi đây đợi tôi thôi.

 

“Con với Tiểu Diễm thế nào rồi?”

 

Vừa tháo giày tôi vừa càm ràm: "Mẹ, mẹ phải cho con xem ảnh Cảnh Diễm sớm hơn chứ.” - Tôi thở dài: "Không thì giờ chúng con đã chuẩn bị kết hôn rồi.”

 

Ba tôi định cầm điều khiển ném tôi, bị mẹ tôi ngăn lại: “Nhà họ Vương ta sao lại có đứa con gái mê trai như mày!”

 

“Ba, con họ Khúc theo mẹ, con là người nhà họ Khúc mà.”

 

Mẹ tôi hứng thú hỏi: “Thật sự vừa mắt nhau rồi?”

 

“Giống hệt người trong mơ của con ấy mẹ.”

 

“Con cứ chém đi.” - Ba tôi lườm tôi: "Hôm trước còn bảo người trong mơ tên Bành Đại Nhạn gì cơ mà?”

 

“Ba, là Bành Vu Yến!”

 

Tôi ngồi phịch lên sofa, ôm lấy cánh tay mẹ: "Mẹ ơi, sau này làm cho con hai suất cơm hộp nhé?”

 

“Sao thế? Lấy hoa người khác cho đi tặng à?”

 

Tôi gật đầu liên tục: "Vâng vâng, mượn mẹ hộp cơm trưa tặng cho trai đẹp!”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo