Ghi Chép Đánh Cắp Trái Tim - Chương 4

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

4.

 

Khi tôi mang cơm trưa tới tìm anh ấy, Cảnh Diễm còn đang khám bệnh trong phòng khám.

 

Một ông lão da đen đen cầm phim chụp CT, miệng thì lẩm bẩm không biết đang nói gì.

 

Dù sao tôi cũng chẳng hiểu nổi câu nào.

 

Nhưng Cảnh Diễm vẫn kiên nhẫn lặp lại lời giải thích hết lần này đến lần khác, vừa dịu dàng vừa nhẫn nại.

 

Sau này, bài tập của con chúng tôi cứ giao cho anh ấy, tôi thậm chí chẳng cần chuẩn bị thuốc trợ tim nữa.

 

A, tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng ra cảnh anh ấy ngồi trước mặt con, kiên nhẫn dạy nó làm bài toán.

 

Bàn tay ban ngày còn cầm dao mổ kia, giờ cầm bút nước đen, từng nét từng nét viết công thức lên nháp.

 

Giọng anh ấy mềm mại dịu dàng, khiến người ta như đang đắm mình trong gió xuân.

 

Con chắc chắn sẽ sợ tôi hơn sợ anh ấy.

 

Nghĩ tới đây, tôi không kìm được mà bật cười.

 

“Cười gì thế?”

 

Tôi hoàn hồn, mới phát hiện trước mặt mình xuất hiện một bóng người.

 

Tôi ngẩng đầu lên, buột miệng nói: "Nghĩ đến cuộc sống sau hôn nhân của chúng ta.”

 

Cảnh Diễm ho khẽ vài tiếng, hơi nghiêng đầu đi, không trả lời.

 

Mà vành tai anh ấy đã đỏ bừng lên rồi.

 

Tôi, Khúc Ngôn Ngôn, cao thủ thả thính.

 

“Anh xong việc rồi à?”

 

“Ừ.”

 

Tôi giơ hộp cơm trong tay lên: "Ăn cơm thôi.”

 

Tôi ngồi xuống trước bàn làm việc của anh ấy, ánh mắt lướt qua tấm bảng tên trên bàn.

 

Ơ, bác sĩ Cảnh nhà tôi, tuổi còn trẻ mà đã là phó trưởng khoa rồi, đúng là tiền đồ xán lạn.

 

Tôi mở hộp cơm ra: "Ái chà, mẹ mình sao thế này? Hai phần cơm mà món ăn còn không giống nhau nữa.”

 

Không phải mẹ tôi có vấn đề, là tôi cố tình đấy.

 

“Anh muốn ăn phần nào?”

 

Trẻ con mới chọn, người lớn như tôi, tất cả đều phải có.

 

Tôi gắp một ít trong hộp của mình bỏ vào cho anh, lại gắp thêm ít đồ ăn từ hộp anh ấy về phía mình, lúc này mới hài lòng.

 

“Bác sĩ Cảnh, anh không thấy chúng ta bây giờ rất giống một cặp sao?”

 

Cảnh Diễm không trả lời, chắc cũng quen với mấy câu vớ vẩn của tôi rồi.

 

“Bác sĩ Cảnh, hôm qua em quên hỏi, anh có kỵ món gì không?”

 

Cảnh Diễm lắc đầu.

 

Tôi cũng không kén ăn.

 

Vậy sau này con chúng tôi ăn cơm chắc chẳng cần tôi phải lo lắng.

 

“Sau này cô đừng đến bệnh viện ăn cơm với tôi nữa, ăn xong rồi mang tới cho tôi cũng được.” - Anh ấy ngừng một chút rồi bổ sung: "Hoặc để tôi tự đi lấy.”

 

“Sao vậy?” - Tự đi lấy thì chẳng khác nào ra căng-tin ăn.

 

“Nơi này đông người, nhiều vi khuẩn.”

 

Tôi bĩu môi: "Em còn tưởng anh sợ người ta nhìn thấy, ảnh hưởng đến chuyện anh nuôi cá cơ đấy.”

 

Cảnh Diễm khựng lại một chút: "Tôi không nuôi cá.”

 

Anh ấy chắc chắn không hiểu tôi nói gì.

 

Ăn xong, Cảnh Diễm đề nghị đưa tôi về công ty.

 

Công ty tôi cách bệnh viện anh ấy không xa, cùng lắm mười phút đi bộ.

 

“Anh không nghỉ trưa một lát sao?”

 

“Ăn cơm xong phải vận động tiêu thực.” - Anh mím môi: "Về rồi ngủ tiếp cũng không muộn.”

 

Trời giữa hè, bên ngoài nắng gắt.

 

Quá hợp rồi!

 

Tôi mở ô ra, quay sang nói với Cảnh Diễm: “Che nắng nhé?”

 

“Không cần.”

 

Tôi mặc kệ anh ấy, cứ xáp lại gần.

 

Cảnh Diễm cao, tôi phải giơ tay thật cao mới che được đầu anh ấy dưới ô.

 

Anh ấy nhìn tôi đầy bất lực: "Để tôi cầm cho.”

 

Chúng tôi càng lúc càng gần, cánh tay anh mát lạnh, rất dễ chịu.

 

Tôi chỉ hận không thể dán mặt mình lên đó.

 

Cảnh Diễm che kín cho tôi, còn nửa cánh tay mình phơi ra ngoài.

 

Ôi, anh ấy chu đáo thế này.

 

Lần sau trời mưa tôi nhất định phải tìm anh ấy.

 

Không có ý gì khác, chỉ là muốn nhìn anh ấy mặc áo sơ mi trắng bị mưa làm ướt thôi.

 

Cảnh Diễm không đưa tôi lên lầu.

 

“Em để ô lại cho anh, anh dùng nó che nắng về nhé. Dù sao tối anh cũng phải tới đón em mà.”

 

Tôi đưa ô cho anh ấy, rồi quay người chạy mất.

 

Lên tới nơi, tôi mới chợt nhớ ra.

 

Ăn cơm xong quên đánh lại son rồi.

 

Đáng ghét!

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo