Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm đó, cha tôi nắm tay mẹ, nói đủ điều ngọt ngào. Tối đến, tiếng ngáy của ông còn vang hơn mọi khi.
Mẹ ôm tôi ngủ trong căn phòng chứa đồ chật chội bên cạnh.
Miệng bà không ngừng lẩm bẩm:
“Ông ấy trước kia đối xử với mẹ rất tốt, sau này cũng sẽ tốt, đúng không con?”
Tôi hỏi khẽ:
“Còn bây giờ thì sao?”
Mẹ quay đầu nhìn tôi, khóe mắt long lanh.
“Ông ấy trước kia đối xử với mẹ rất tốt. Lúc chưa có con, ông ấy thực sự rất tốt với mẹ… Nếu như không có con… nếu như không có con, có phải…”
Tôi không đáp. Chỉ nhìn mẹ, đôi mắt chan chứa bi thương.
Tôi từng nghĩ trái tim này đã không còn biết đau.
Mẹ sực tỉnh, nhận ra mình vừa nói gì. Bà ôm chặt lấy tôi, vội lắc đầu giải thích:
“Thanh Thanh, mẹ không có ý đó, mẹ không có ý đó…”
Cho đến khi tôi ngủ, mẹ vẫn thì thầm một mình trong bóng tối.
Chiều hôm sau, tan học về.
Trong nhà không có một bóng người.
Tôi đẩy cửa phòng ngủ ra, mẹ mặc chiếc váy trắng mới tinh, nhắm mắt nằm yên trên chiếc giường cưới của bà và cha. Trên tường, bức ảnh cưới của họ lặng lẽ treo đó.
Máu từ cổ tay mẹ từng giọt từng giọt rơi xuống, gần như đã chảy cạn.
Trên sàn là một vệt máu nửa khô nửa tươi.
Cơ thể đã cứng lạnh.
Mẹ tôi… đã tự tử.
Bà chết trong giấc mộng chính mình dệt nên.
Trái tim của cha đã rỗng từ lâu, vậy mà mẹ cứ nghĩ mùa xuân sẽ quay trở lại. Cuối cùng, khi hy vọng chồng chất hóa thành hư vô, chết cùng lúc với trái tim chính là thân xác bà.
Lời xin lỗi thật sự là đền bù, là bù đắp. Còn xin lỗi bằng miệng chỉ là màn kịch thương hại – cha tôi chưa bao giờ đáng để tha thứ.
Nhưng mẹ vĩnh viễn không chịu hiểu điều đó.
Năm đó, tôi mười một tuổi. Từ ấy trở đi, tôi không còn mẹ nữa.
Từ đó, mọi giông bão của cuộc đời đổ lên đầu tôi.
Cơn thịnh nộ của cha cũng chỉ còn mình tôi gánh chịu.
Không còn ai ôm tôi vào giấc ngủ.
Không còn ai gọi tôi là Thanh Thanh.
Hương thơm của mẹ biến mất. Thay vào đó là mùi rượu và thuốc lá nồng nặc trong nhà.
Sau khi mẹ mất, cha tôi không những không đau buồn, còn chửi rủa bà không biết điều, thậm chí không cho bà một đám tang tử tế.
Mỗi lần say rượu, cú đấm của ông lại quật tôi ngã xuống đất.
Và cùng lúc tôi đứng dậy, là nỗi hận ông đến tận xương tủy.
Ông đánh tôi, tôi báo cảnh sát.
Tôi từng ngây thơ nghĩ cảnh sát có thể giải quyết tất cả.
Nhưng ông chỉ bị giam ba, năm ngày, rồi ra ngoài, cơn giận dữ lại dữ dội hơn, tay lại nặng hơn trước.
Tôi bị đánh đến nôn ra máu, bị đánh đến mù tạm thời.
Trong vô số lần đầu óc quay cuồng, tôi từng nghĩ mình sẽ chết.
Đáng buồn là… không chết.
Có lẽ vì ông phải chết trước tôi.
Tôi hận ông. Tôi còn hận bản thân mình.
Tôi hận mình vì sao yếu đuối, không dám chống trả.
Tôi hận mình vì sao vừa nhìn thấy ông đã run lên.
Tôi hận mình vì sao lại sợ một kẻ không bằng cầm thú.
Chính mối hận ấy đã chống đỡ tôi sống lay lắt.
Cuộc đời tôi như một vũng bùn thối rữa, bốc lên mùi khiến người ta ghê tởm.
Nhà nghèo, không mẹ chăm, không ai quản, học hành làng nhàng, tính tình ít nói.
Tôi trở thành đối tượng bị bắt nạt ở trường.
Chúng biến tôi thành đề tài mua vui, vừa cô lập vừa chế giễu tôi.
Bạo lực lời nói thật ra không kém gì bạo lực thể xác.
Chúng không đánh tôi, nhưng vẫn làm tôi run rẩy khắp người.
Trong lớp, khi tôi trả lời câu hỏi, ánh mắt chúng khinh bỉ, nói giọng tôi “rẻ tiền”, “cố tình chua chát”.
Giờ ra chơi, tôi vào nhà vệ sinh, chúng lớn tiếng bàn tán: “Con bé đi kiểu gì mà lắc lư thế, cố tình làm bộ.”
Chúng dán giấy sau lưng tôi, ném vở bài tập, đặt đủ thứ biệt danh để nhục nhã tôi.
Chúng cười nhạo tôi ăn mặc kỳ quái.
Nhưng chúng đâu biết — khi ngực mới phát triển, tôi phải một mình mò mẫm qua nỗi sợ, nỗi xấu hổ, sự bất lực.
Tôi không có mẹ dạy.
Không biết ở tuổi này, chúng đều mặc áo lót thiếu nữ.
Để tiết kiệm, tôi mặc lại đồ lót của mẹ.
4
**Bạo lực học đường — không phân biệt nam hay nữ.**
Bên cạnh thùng rác trong lớp, có một cậu bạn trí tuệ chậm phát triển.
Nhà cậu ấy nghèo, giống tôi, đều là học sinh đi học về trong ngày.
Nhưng cậu có một người bà rất thương yêu mình.
Mỗi ngày quần áo cậu đều sạch sẽ, dù có vá vài chỗ, nhưng luôn tỏa ra mùi hương dễ chịu.
Trong cặp sách, lúc nào cũng có trứng luộc và cơm nắm do bà nấu cho.
Nếu nói rằng bọn họ còn có chút kiêng dè khi bắt nạt tôi,
thì với cậu ấy — đó là sự **ác ý không kiềm chế**.
Bọn chúng lợi dụng sự ngây thơ của cậu, lừa vào nhà vệ sinh, bắt cậu uống nước bẩn, thậm chí là nước tiểu.
Vừa mắng là “đồ ngu”, vừa cướp hết tiền tiêu vặt ít ỏi của cậu.
Công việc trực nhật cả lớp cũng đổ hết cho cậu, dọa rằng nếu không làm xong thì không được về.
Chúng nói:
> “Đây là trò đùa giữa bạn bè thôi mà.”
Và cậu ấy tin thật.
Không ai nhớ tên cậu ấy là gì, tất cả đều gọi là “thằng ngốc”.
Thế là, mỗi buổi sáng đến trường, việc đầu tiên của “thằng ngốc”
là nộp tiền tiêu vặt cho bọn chúng — “phục vụ” cho mấy ông chủ nhỏ đó.
Cậu không nỡ lãng phí đồ ăn, dù trứng và cơm nắm bị đạp nát, cậu vẫn nhặt lên ăn sạch, rồi mang trên người đầy dấu giày mà về nhà.
Bà của cậu đã già, mỗi ngày chỉ biết đi nhặt rác bán kiếm thêm chút tiền,
để có thể cho cháu mình thêm vài đồng tiêu vặt, mong nó sống tốt hơn.
Tôi biết điều này — vì tôi từng gặp bà khi đi nhặt rác.
Bà là một cụ già hiền lành, ánh mắt nhân hậu.
Giống hệt cậu ấy.
Nhưng người hiền thì hay bị bắt nạt.
Bản thân tôi cũng khó giữ mình, chỉ có thể làm được đôi chút — mỗi lần cậu bị kéo vào nhà vệ sinh, tôi hét lớn:
> “Hiệu trưởng tới kìa!”
(Tôi không nói “giáo viên tới” — vì giáo viên chẳng bao giờ quan tâm.)
Khi cậu bị giẫm bẩn cả người, tôi giúp phủi bụi trên áo, để khi về nhà bà không phát hiện ra.
Mùa đông tan học, tôi ở lại cùng cậu dọn lớp, để cậu có thể về sớm.
Vì trời tối nhanh, bà cậu sẽ lo lắm.
Cậu khác tôi ở chỗ — cậu có người đợi mình về. Còn tôi thì không.
Không có nơi nương tựa, đứa trẻ sẽ chẳng bao giờ mong được về nhà.
Dần dần, tôi nhận ra cậu ấy không hề “ngu ngốc” như họ nói.
Cậu tên là **An Kỳ**, một cái tên thật đẹp.
Cậu biết phân biệt ai tốt, ai xấu với mình.
Mỗi khi tôi giúp, cậu đều nói “cảm ơn”, hôm sau lại lén mang cho tôi phần ăn sáng.
Cậu có một cây xúc xích nhỏ làm món quà vặt mỗi ngày, trước đây cậu toàn ăn hết trước khi vào trường, nhưng sau này lại giữ lại, chia đôi với tôi.
Cậu nói:
“Tớ không bẩn đâu, cái này sạch lắm, cậu đừng ghét tớ nhé.”
Ánh mắt cậu chứa đầy cẩn trọng và mong đợi.
Cậu bảo tôi là bạn tốt của cậu, là người bạn duy nhất trong lớp.
Cậu bảo, nếu cậu không nghe lời, bọn họ sẽ đi bắt nạt bà của cậu.
Vì tôi chơi thân với cậu, nên tôi trở thành **“kẻ ngốc thứ hai”** trong lớp.
Từ đó tôi không còn tên là Đường Hà Thanh, mà là “Đường ngốc” — cái tên được nhắc đi nhắc lại trong miệng chúng.
Chúng nói:
“Đường ngốc và thằng ngốc thật xứng đôi!”
Chúng cười hô hố:
“Hai đứa ngu đang yêu nhau!”
Chúng viết sau tập của tôi dòng chữ:
“Vợ của thằng ngốc.”
Rồi hỏi tôi bao giờ cưới “thằng ngốc” đó.
Những tiếng cười đó — như lũ ác quỷ bò ra từ địa ngục.
Thiện và ác của tuổi thiếu niên, rõ ràng đến đau lòng.
---
Đến học kỳ hai lớp 8, chúng tôi có giáo viên chủ nhiệm mới — cô Lý, một cô giáo trẻ.
Ở cô, tôi thấy được hình ảnh “người thầy chân chính” trong sách.
Cô nghiêm khắc, nhưng cũng rất công bằng.
Cô quản mọi chuyện.
Mỗi tuần đều tổ chức họp lớp, nhấn mạnh cấm tuyệt đối mọi hình thức bạo lực học đường.
Và lần này, **nói với cô có tác dụng thật**.
Tôi không còn bị đem ra làm trò cười tục tĩu, An Kỳ cũng không còn mang trên người vết thương về nhà.
Cậu rất vui.
Cậu nói:
“Để cảm ơn cậu đã giúp tớ mách cô, mai tớ sẽ mang cho cậu một cây xúc xích thật dài!”
Tôi đáp:
“Được, vậy mai tớ cũng có quà cho cậu nhé.”
Chúng tôi đều háo hức đón chờ **công bằng muộn màng** vừa đến.
An Kỳ thích những quả bóng bay bán ở cổng nam trường, đặc biệt là loại hình **Lười Dương Dương** (một nhân vật hoạt hình).
Nhưng tiền tiêu vặt của cậu đều bị cướp, nên chỉ dám đứng nhìn, không thể mua.
Ngày hôm sau, tôi đến trường sớm.
Bỏ ra 5 tệ — số tiền tôi chắt chiu được — mua cho cậu **hai quả bóng Lười Dương Dương**.
Tôi đứng đợi rất lâu.
Chỗ ngồi của cậu vẫn trống.
Đến khi cô chủ nhiệm nghẹn ngào thông báo trong lớp:
“Các em, sau này qua đường phải thật cẩn thận nhé…
Sáng nay, bạn An Kỳ bị một chiếc xe tải vượt đèn đỏ đâm trúng, tài xế bỏ trốn… cậu ấy chết ngay tại chỗ.”
Toàn bộ ánh mắt đều đổ dồn về phía tôi.
Tôi sững người, đầu óc trống rỗng, đến khi tỉnh lại thì nước mắt đã thấm ướt cả mặt.
Rõ ràng…
Rõ ràng hôm qua vẫn còn nói cười mà.
Chúng tôi còn chưa kịp ăn mừng.
Chưa kịp sống những ngày tốt đẹp một chút.
Tôi còn chưa kịp tặng cậu quả bóng cậu thích.
Chưa kịp nói — “Cậu cũng là người bạn duy nhất của tớ.”
Mọi thứ… đều đã muộn rồi.
Bà của An Kỳ đến trường thu dọn đồ đạc.
Đôi mắt bà sưng húp, bàn tay run rẩy.
Tôi giúp bà chất đồ lên chiếc xe ba bánh cũ.
Bà nghẹn ngào, rút từ túi áo ra hai cây xúc xích ấm nóng, đặt vào tay tôi.
“Tiểu Kỳ nó nói… nó nói hôm nay sẽ tặng cho người bạn tốt nhất hai cây xúc xích.
Tối qua cứ nhắc mãi, bảo tôi sáng nhớ gọi nó dậy.
Con là đứa trẻ ngoan, cảm ơn con đã chăm sóc Tiểu Kỳ lâu nay.
Nó… đời này chẳng có phúc phần, lại đi trước bà già này rồi.”
Tôi đứng ở đầu con đường, nhìn bóng dáng khập khiễng của bà đẩy chiếc xe chậm rãi đi xa.
Tấm áo rộng thùng thình bay phần phật trong gió, như con thuyền cũ sắp lật giữa cơn sóng.
Trên tay lái, hai quả bóng Lười Dương Dương tung bay —
lắc lư trong nắng, tựa như An Kỳ đang quay lại, mỉm cười chào tạm biệt tôi.
Cho đến khi bóng bà khuất hẳn nơi góc đường.
Tôi chớp đôi mắt khô rát, ánh nắng buổi trưa mùa đông chói đến nhức nhối.
5
Chiếc bàn nhỏ cạnh thùng rác đã bị dọn đi.
Căn lớp học nhìn vẫn đông đủ,
thậm chí không ai nhận ra là đã thiếu đi một người.
**Con người chết đi, giống như nước hòa tan vào trong nước —
không một gợn sóng, không một dấu vết.**
Mọi thứ dần trở lại yên bình.
An Kỳ — từ việc còn tồn tại trong lời nói của bọn họ, đến khi chỉ còn sống trong ký ức của tôi.
Những ngày tốt đẹp của cậu ấy chưa kịp kéo dài, mà những ngày yên ổn của tôi — cũng sớm kết thúc.
---
Lên lớp 9, học hành căng thẳng hơn.
Cô chủ nhiệm giúp tôi xin được một suất **ở nội trú miễn phí** trong trường.
Ngày thứ hai sau khi chuyển vào ký túc, buổi tối tôi đang ngồi học tiết tự học, cô Lý đang đứng trên bục giảng phân tích đề toán.
Thì **cha tôi**, người nồng nặc mùi rượu, xông thẳng vào lớp.
> “Con tiện nhân Đường Hà Thanh đâu rồi?”
Có vẻ lại thua bạc, và ông cần ai đó để trút giận.
Tay tôi cầm bút khẽ siết chặt.
Cô Lý hạ bài thi xuống, kinh ngạc trong giây lát, rồi bình tĩnh nói:
> “Thưa phụ huynh, mời ông ra ngoài. Giờ đang trong tiết học.”
Giọng nghiêm nghị ấy không biết đã chạm vào cơn điên nào trong người đàn ông.
Ông ta vung mạnh cánh tay, hất tung toàn bộ sách vở, phấn, thước trên bục giảng xuống đất.
Ngón tay gần như chọc thẳng vào trán cô.
> “Dám bảo tao ra ngoài à?
> Mày nghĩ mày là cái thá gì?
> Mày tưởng mày là người chắc?”
Ông ta giơ tay định đánh.
Cô Lý — dù nghiêm khắc thế nào — cũng chỉ là cô gái ngoài hai mươi.
Gặp kẻ vô lại như vậy, sao mà không sợ cho được.
Ngực cô phập phồng dữ dội, đầu ngón tay bấu chặt mép bàn, đến trắng bệch vì quá sức.
**Đó là cô Lý — người tôi yêu quý và kính trọng nhất.**
Cô là người từng lặng lẽ tặng tôi bút, vở, dưới danh nghĩa “phần thưởng khích lệ”.
Cô là người từng tranh cãi với tổ trưởng để xin cho tôi một suất trợ cấp học sinh nghèo.
Cô thấy tôi buổi trưa chỉ ăn mỗi cải trắng, liền gắp lặng cho tôi cái đùi gà trong bát của mình.
Cô luôn quan tâm tôi, sợ rằng tôi bị đối xử bất công.
Vậy mà giờ, vì tôi, cô lại bị làm nhục ngay trước mặt cả lớp.
Trong khoảnh khắc ấy, tôi không biết lấy đâu ra can đảm.
Tôi lao lên như phát điên, giật cô ra sau lưng mình, đứng chắn trước mặt cô, gào lên:
> “Cút đi!
> Đồ súc sinh!”
Cái tát chát chúa giáng thẳng lên mặt tôi.
Lực mạnh đến mức nửa bên mặt tê rần, khóe miệng rỉ máu. Trong tai ù lên từng đợt như sấm nổ.
Ý nghĩ đầu tiên lóe lên trong đầu:
> “Cũng may… cũng may là mình đã chắn được cho cô.
> Chỉ tiếc là… bông hoa giấy mình gấp cho cô,
> chắc chẳng bao giờ trao được nữa.”
Hôm đó là **Ngày Nhà giáo**.
Nhưng tôi cảm thấy —**mình không xứng làm học trò của cô ấy nữa.**