Hành Trình Báo Thù Và Linh Dị: Tuyển Tập Đoản Văn Đặc Sắc - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Chồng nắm lấy tay tôi, an ủi: “An Nhiên, chẳng lẽ em muốn bị nó hại chết sao?"

"Chúng ta có thể không sao, nhưng lỡ như nó ra ngoài xã hội rồi gây họa cho người khác thì tính thế nào?”

Câu nói này khiến tôi dao động. Tôi không biết liệu con mình có phải là kẻ mang nhân cách chống đối xã hội như người ta vẫn nói hay không.

Cũng chẳng biết nó đã nguyền rủa chúng tôi bằng cách nào. 

Nhưng tôi thực sự không muốn vì nó mà có thêm nhiều người vô tội phải bỏ mạng.

Cuối cùng, tôi cũng khó nhọc gật đầu đồng ý với đề nghị của chồng. Chúng tôi đợi con gái về rồi sẽ cho nó uống thuốc ngủ.

Tôi lén vặn bếp gas trong bếp, sau đó đóng chặt toàn bộ các cửa lớn cửa sổ lại.

Chồng tôi ở trong phòng thu dọn vali, gương mặt anh lộ rõ vẻ hân hoan không thể che giấu.

“Vợ ơi, cuối cùng chúng ta cũng không cần phải sống trong lo sợ nữa rồi!”

Tôi gượng cười, lẳng lặng cùng anh xếp đồ. Cho đến khi vô tình nhìn thấy một tấm ảnh gia đình, tôi bỗng khựng lại, toàn thân run rẩy dữ dội.

Tôi hiểu rồi. Cuối cùng tôi cũng đã hiểu tại sao con gái lại nguyền rủa cả nhà!

Tôi ném tấm ảnh xuống đất, điên cuồng lao đi định cứu con gái. 

Nhưng chồng tôi đã kịp chộp lấy cổ tay tôi, giữ chặt không buông: “An Nhiên, em lại nổi cơn thánh mẫu gì đấy? Em muốn chết chứ anh không muốn chết đâu!”

“Đừng nói mấy chuyện đó nữa, anh ngửi thấy mùi gas rồi! An Nhiên, mau đưa anh ra ngoài ngay!”

Nhìn bộ dạng khẩn khoản và căng thẳng của anh ta, tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm đến lạ kỳ.

“Nếu anh không chịu nói thật, vậy cả nhà ta cùng chết ở đây là xong!”

Nói đoạn, tôi thẳng chân đạp lật chiếc xe lăn.

Chồng tôi ngã sóng xoài như một con giun đất, liều chết bò về phía cửa. 

Tôi giẫm mạnh lên lưng anh ta, không cho nhúc nhích.

Anh ta sắp khóc đến nơi, mếu máo: “Anh không cố ý giấu em."

"Anh sẽ nói, anh sẽ nói hết mà! Để anh sống đã rồi nói được không?”

Mùi gas đã nồng nặc xộc vào mũi. 

Phòng của con gái nằm ngay sát nhà bếp, tôi thu chân lại, định bụng đi tắt bếp gas trước đã. 

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc tôi vừa đẩy cửa phòng ngủ, một tiếng nổ chói tai vang lên, cả căn nhà lập tức bị biển lửa nuốt chửng.

Tôi lăn lê bò trườn mới thoát được ra ngoài, nhưng chồng và con gái tôi thì mãi mãi kẹt lại bên trong.

Ba giờ sau, tôi đã ngồi trong đồn cảnh sát.

“Đây là toàn bộ lời khai của cô, đúng không?”

Viên cảnh sát đối diện lên tiếng hỏi. Tôi ngồi thu mình trên ghế, tóc tai cháy sém, cả người đen nhẻm như một củ khoai nướng xấu xí.

Viên cảnh sát họ Trần tiếp tục chất vấn: “Vậy tấm ảnh gia đình đó rốt cuộc có gì mà khiến thái độ của cô thay đổi chóng mặt như vậy?”

Tôi nhíu mày, nghiêm giọng đáp: “Trong tấm ảnh đó xuất hiện một người không nên tồn tại.”

Viên cảnh sát trẻ ngồi bên cạnh anh Trần tò mò: “Ảnh gia đình thì chẳng phải là chụp cả nhà sao? Sao lại có người không nên tồn tại?”

Tôi nói tiếp: “Chồng tôi bảo anh ta là con một, nhưng trong ảnh lại có một cô gái. Tôi biết cô ta, cô ta tên là Dư Tâm, chính là người đã làm mai tôi cho chồng mình!"

"Nhưng giờ xem ra, cô ta không phải bồ nhí của anh ta thì cũng là người thân trong nhà!”Cậu cảnh sát trẻ tỏ vẻ khó hiểu: “Vậy chuyện này thì liên quan gì đến việc cô giết người? Chỉ vì một người trong ảnh thôi sao?”

Giết người? Tôi sững lại một chút. Tôi đã từng nghĩ đến việc giết người sao?

“Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc giết người cả, tôi chỉ vừa khám phá ra một bí mật động trời thôi.

"Về con gái tôi, cuối cùng tôi cũng hiểu tại sao nó lại nguyền rủa chúng tôi rồi! Tất cả là lỗi của bọn họ!”

Nói đến đây, tôi kích động đập mạnh xuống bàn, chiếc còng bạc trên cổ tay kêu loảng xoảng. Viên cảnh sát trẻ định cắt ngang nhưng cảnh sát Trần ra hiệu cho tôi nói tiếp.

Tôi hít một hơi sâu, run rẩy nói: “Dư Tâm bị bệnh tim bẩm sinh rất nặng, nên bọn họ mới nhắm vào tôi, để tôi sinh ra con gái!"

"Mục đích của họ là lấy trái tim của con gái tôi. Con bé chắc chắn đã linh cảm được nên mới nguyền rủa chúng tôi!”

Ánh mắt anh Trần thoáng hiện vẻ khó tả: “Chưa nói đến việc cấy ghép tim phức tạp thế nào, luật pháp nước ta cũng không cho phép lấy tạng từ người sống. Hơn nữa, làm sao cô chắc chắn tim của con gái mình có thể tương thích với Dư Tâm?”

Tôi đờ người. Trong phút chốc, chuỗi logic điên rồ trong đầu tôi hoàn toàn đổ vỡ.

“Thêm nữa, cái gọi là lời nguyền mà cô nói hoàn toàn là chuyện vô căn cứ. Về mặt pháp luật, chúng ta nên nói chuyện dựa trên khoa học, cô thấy đúng không?”

Tôi liếm môi, cố giải thích: “Không, các anh không hiểu đâu! Lời nguyền là có thật, bố mẹ chồng tôi rồi cả chồng tôi đều đã chết, chẳng lẽ bằng chứng đó còn chưa đủ sao?”

“Cái chết của bố mẹ chồng cô lúc đó được kết luận là tai nạn. Còn chồng cô là do cô hại chết."

"Anh ta không phải bị thiêu chết mà là chết vì ngạt khói. Nếu lúc đó cô đưa anh ta ra ngoài, rất có thể anh ta đã sống sót.”

Tim tôi đập loạn nhịp, không phải vì xót thương cho chồng.

Mà là vì con gái.

Nếu chồng tôi chết vì ngạt khói, vậy còn con bé thì sao?

Nếu lúc đó tôi cứu nó, có phải nó sẽ không chết không?

Nghĩ đến đây, tôi cứng đờ người, run rẩy hỏi: “Vậy còn con gái tôi? Con bé cũng bị ngạt khói chết sao?”

Viên cảnh sát trẻ bất ngờ đập bàn đứng phắt dậy: “Mạc An Nhiên! Tôi nhịn cô lâu lắm rồi đấy, cô đừng có giả điên giả dại nữa được không?”

“Con gái cô đã qua đời từ năm năm trước rồi, cô không biết sao?”

Cái... Cái gì cơ?

Con gái tôi chết từ lâu rồi? Con bé thậm chí còn chết trước cả bố chồng sao? Ba năm trước nó mới vừa tròn một tuổi mà!

Cảnh sát Trần đưa tay xoa thái dương, ra hiệu cho viên cảnh sát trẻ ngồi xuống.

“Mạc An Nhiên, cô hãy thành thật khai báo đi, cô đã ra tay giết chồng mình như thế nào? Có phải vì cái chết của con gái đã gây cú sốc quá lớn khiến cô bị đả kích không?”

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo