Hành Trình Báo Thù Và Linh Dị: Tuyển Tập Đoản Văn Đặc Sắc - Chương 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

1. Mẹ Đối Mặt Với Lời Nguyền Của Con Gái

“Rốt cuộc con muốn cái gì? Nhà này kiếp trước nợ con hay sao?”

“Tại sao con cứ phải nguyền rủa người nhà mình vậy hả!”

Con gái tôi bắt đầu mếu máo rồi khóc òa lên: “Mẹ, mẹ làm con đau!”

Tôi sững người, nới lỏng tay ra. Phải đến lúc này, tôi mới cảm nhận được một chút hơi người từ con gái. 

Nếu không, tôi đã thực sự tin rằng nó là quỷ dữ đến đòi mạng.

“Nặc Nặc, con hứa với mẹ đi, sau này đừng bao giờ trù ẻo người nhà mình nữa được không?”

Ánh mắt con bé lướt qua tôi, nhìn về phía sau lưng. 

Chồng tôi vừa đưa thi thể mẹ đến nhà tang lễ xong, gương mặt xám xịt bước vào nhà.

Con gái tôi lại mở miệng: “Bố, bố cũng phải cẩn thận ô tô đấy.”

Tôi chết lặng, rồi cơn giận bùng lên lấn át cả lý trí, giáng một cái tát xuống mặt con bé.

“Tại sao con cứ phải nguyền rủa người nhà mình hả? Con muốn hại chết cả bố lẫn mẹ mới vừa lòng sao?”

Nặc Nặc chưa bao giờ bị tôi đánh, con bé lập tức ôm mặt khóc thét lên. 

Chồng tôi xót con đến phát điên, anh bế xốc con bé lên rồi quát tôi:

“An Nhiên, em để anh yên ổn một chút được không? Nó chỉ là một đứa trẻ, nó thì làm được cái gì?”

“Nếu bình thường em biết cảm thông cho mẹ một chút, thì bà đã chẳng phải lặn lội đi mua rau vào cái ngày tuyết lớn như thế này!”

Tôi nghẹn đắng ở cổ họng: “Được, nếu anh đã không tin tôi thì cứ coi như không có chuyện gì đi!”

Chồng tôi vơ lấy mấy bộ quần áo, định lái xe đi lo thủ tục mua đất mộ. 

Nhưng ngay khi anh vừa ra đến bãi đỗ xe, tôi đã thấy hối hận. 

Bây giờ bố mẹ chồng đều đã đi cả, tôi không muốn anh cũng xảy ra chuyện!

Nhưng có lẽ vì vẫn còn giận nên anh không thèm bắt máy. 

Tôi gọi điện cho anh suốt nửa tiếng đồng hồ mới được bắt máy.

Giọng nói đầy kinh hoàng của chồng tôi truyền đến từ đầu dây bên kia: “Vợ ơi, anh sai rồi! Con gái... con gái thực sự là có miệng quạ đen! Phanh xe của anh hỏng rồi, em mau đến cứu anh với!”

Khi tôi chạy đến bệnh viện, bác sĩ bảo rằng nếu muốn giữ mạng thì phải cắt cụt chi. 

Tôi lập tức gật đầu đồng ý, chỉ cần anh còn sống là được.

Thế nhưng, khi nhìn thấy bố nằm trên giường bệnh, con gái tôi vẫn trơ ra, không một chút cảm xúc. 

Sự lạnh lùng đó khiến ngay cả chồng tôi cũng phải rùng mình.

Tôi thầm oán trách đứa trẻ này quá ích kỷ, chỉ biết nghĩ cho bản thân, chỉ biết khóc cho nỗi đau của riêng mình. 

Sau chuyện đó, tôi đã âm thầm tìm bác sĩ tâm lý cho con.

Bác sĩ lại khẳng định con gái tôi hoàn toàn bình thường, chỉ khuyên vợ chồng tôi hạn chế giao tiếp với con bé là được. 

Ngay cả y học cũng không tìm ra bệnh, tôi bắt đầu tìm đến những chuyện tâm linh.

Thế nhưng, vị đại sư nào vừa thấy mặt con gái tôi cũng đều tái mét, thẳng thừng từ chối vì không giúp nổi.

Suy tính kỹ càng, tôi quyết định lén bỏ thứ đó vào cốc nước của con bé. 

Đêm hôm ấy, con gái tôi gào thét trong đau đớn. 

Nghe tiếng con từ phòng bên cạnh, lòng tôi thắt lại, nước mắt rơi lã chã. 

Nhưng tôi biết mình buộc phải làm vậy, nếu không, cái tên tiếp theo chết rất có thể là chính tôi.

Sáng sớm hôm sau, tôi mở cửa phòng con ra. Trên tường chằng chịt những vết cào cấu. 

Con bé như một con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng, tự cào rách cổ mình, đôi mắt đỏ ngầu căm hận nhìn tôi.

Tôi khóc lóc ôm chầm lấy con: "Con tha thứ cho mẹ, mẹ cũng không muốn chuyện thành ra thế này."

Sau khi uống thuốc câm, con gái tôi vĩnh viễn không thể phát ra tiếng động nào nữa.

Gia đình vốn dĩ hạnh phúc của chúng tôi giờ đây tan tác như thế này đây. 

Nhưng dù sao, nó vẫn tốt hơn kết cục cả nhà đều phải chết như kiếp trước.

Tôi dốc lòng làm việc, chỉ muốn chăm lo thật tốt cho tổ ấm này. 

Thế nhưng từ ngày bị tàn tật, tính khí chồng tôi trở nên vô cùng kỳ quái. 

Mỗi lần tan làm về nhà, tôi đều phải đối mặt với bộ mặt cau có, khó chịu của anh.

Khi cơm tôi nấu không vừa miệng, anh hất đổ bát đũa.

"An Nhiên, chúng ta ly hôn đi!"

Tôi sững sờ hồi lâu, vội vàng hỏi mình đã làm gì sai. 

Anh chỉ tay vào con gái rồi nhìn tôi quát lớn: "Nếu không phải tại hai mẹ con cô, bố mẹ tôi đã không chết, tôi cũng chẳng thành kẻ tàn phế thế này!"

Tôi áy náy đến mức muốn chết đi cho xong, chỉ biết van xin anh đừng bỏ rơi mẹ con tôi. 

Tôi kéo con gái lại, muốn con bé cũng phải xin lỗi bố. Nhưng nó hất tay tôi ra, chạy về phòng mình.

Tôi ôm chặt lấy chồng mà khóc: "Em chỉ còn mỗi anh thôi, anh đừng bỏ hai mẹ con em được không?"

Chồng tôi im lặng một lúc lâu, rồi anh vòng tay ôm lấy tôi, nén một tiếng gầm khẽ đầy bất lực: "Tại sao? Rốt cuộc chúng ta đã làm gì có lỗi với nó cơ chứ?"

Tôi cũng không biết vì sao con bé lại nguyền rủa chúng tôi. Rốt cuộc cả hai đã làm sai điều gì?

Con gái nhìn vợ chồng tôi như kẻ thù. 

Nhưng tôi đã quên mất một điều: nó không nói được, nhưng nó có thể viết.

Lúc dọn phòng cho con, tôi vô tình phát hiện những dòng chữ trong cuốn nhật ký của nó.

“Bố mẹ đừng lại gần lửa, cẩn thận kẻo bị thiêu chết!”

Tôi nắm chặt tờ giấy, cảm thấy sức lực toàn thân như bị rút cạn. 

Tôi không tài nào hiểu nổi, tại sao nó lại tuyệt tình đến thế? 

Kiếp trước, dù nó hại chết cả nhà, tôi cũng chưa từng oán trách nửa lời. 

Chẳng lẽ kiếp trước tôi đã tạo nghiệp gì quá lớn, nên giờ nó đến để đòi nợ sao?

Chồng tôi ngồi xe lăn vào phòng, nhìn thấy cuốn nhật ký trên tay tôi, mặt anh lập tức trắng bệch. 

Đúng lúc đó con gái đi học về, thấy chúng tôi đang đọc trộm nhật ký, nó tức giận giật lấy rồi xé vụn.

Chồng tôi tức đến đỏ mặt tía tai, anh chỉ vào đôi chân tật nguyền của mình mà hét lên: "Mày hại tao ra nông nỗi này chưa đủ sao? Giờ mày còn muốn gì nữa, muốn thiêu chết cả bố mẹ ruột của mày à?"

Con gái nhìn chúng tôi bằng ánh mắt hằn học, nó chỉ tay vào cổ họng mình.

Tim tôi thắt lại, nghẹn ngào nói: "Nặc Nặc, mẹ là vì hạnh phúc của cả nhà, mẹ không còn cách nào khác..."

"Em giải thích với nó làm gì? Em nói đúng đấy, nó chính là yêu quái do trời phái xuống để hành hạ chúng ta!"

"Nếu được chọn lại, tao thà không có đứa con gái như mày!"

Con gái tôi cười lạnh một tiếng, rồi quay người dứt khoát bước ra khỏi cửa.

Tôi lo lắng định đuổi theo, nhưng lại bị chồng gọi giật lại.

Anh hai tay nắm chặt lấy tay vịn xe lăn, giận dữ quát: “Em còn định dung túng cho nó đến bao giờ nữa? Đợi đến lúc nó hại chết cả hai chúng ta thì em mới vừa lòng à?!”

Tôi mấp máy môi, cúi gầm mặt: “Dù sao nó cũng là con mình mà! Em biết phải làm sao đây.”

Trong mắt chồng tôi chợt lóe lên vẻ tàn nhẫn: “An Nhiên, con cái... chúng ta có thể sinh đứa khác, nhưng cái thứ quỷ ám này sớm muộn gì cũng sẽ hại chết chúng ta thôi!”

Chẳng hiểu sao, nghe anh nói vậy, lòng tôi trống rỗng và khó chịu vô cùng.

Chồng tôi lại bồi thêm: “Anh đã lén đi hỏi đại sư rồi, muốn hóa giải lời nguyền thì chỉ có một cách duy nhất.”

Anh khó khăn nuốt nước bọt, gằn giọng: “Đó là trả lại lời nguyền cho chính nó!”

Tôi lảo đảo đứng không vững, làm đổ cả cốc nước thủy tinh trên bàn. 

Tiếng loảng xoảng vỡ nát khiến tôi giật bắn mình. 

Theo bản năng, tôi lên tiếng phản đối. Đây là con gái của chúng tôi cơ mà! 

Sao tôi có thể nhẫn tâm thiêu sống nó được!

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo