Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 10

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

"Ta không vào cung. Ta không muốn gặp Phụ hoàng Mẫu hậu. Người đâu, kéo nàng ta ra."


Được lệnh của Khang Lạc, đám người trốn trong bóng tối mới ùa vào, vây chặt lấy ta.


Mũi kiếm của ta khẽ run, rạch một vệt máu trên chiếc cổ trắng như tuyết của Khang Lạc.


"Mặc quần áo rồi đi hay là ở trần mà đi, ngươi chọn một đi."


Ta nhìn Khang Lạc như nhìn một người chết.


Khang Lạc cuối cùng vẫn chọn mặc quần áo rồi đi.


Bên ngoài mưa tạnh rồi.


Ta trói Khang Lạc về cung. Dọc đường, ánh mắt kinh ngạc của mọi người cứ dán vào người nàng ta.


Nàng ta ở trên ngựa của ta xấu hổ muốn chết, còn sau ngựa là Ngụy Chiêu bị kéo lê.


Bị kéo lê cả đoạn đường, hắn gần như mất nửa cái mạng.


Về đến cung.


Vô số cung nữ thái giám ùa tới định cứu Khang Lạc.


Nàng ta nhìn ta, ánh mắt độc địa.


"Triệu Tử Ngọc, ta muốn ngươi chết."


"Được, để xem ai chết trong tay ai trước."


Ta ngẩng đầu sải bước, ném mạnh kiếm xuống đất rồi đi gặp Mẫu hậu.


Khi chúng ta về cung, phô trương thanh thế lớn như vậy, Mẫu hậu tự nhiên chuyện nên biết cũng biết rồi.


Bà ấy mặt mày sa sầm nhìn Khang Lạc, lại nhìn ta, tức đến mức toàn thân run rẩy.


Bà ấy đập bàn đứng dậy, tát mạnh cho ta một bạt tai.


"Trường An, con quá làm ta thất vọng!"


"Thất vọng ở đâu?"


Ta ôm mặt, lạnh lùng nhìn bà ấy.


Ta vốn dĩ nên đau lòng, nhưng lúc này, lại không đau lòng chút nào.


Ta đến gần bà ấy, thì thầm bên tai bà ấy.


"Người thất vọng vì con không phải là con của Phụ hoàng, đúng không?"


Ta – Trường An công chúa – Triệu Tử Ngọc.


Bị Phụ hoàng chán ghét như vậy đều là vì ta không phải con gái của ngài, mà là con gái của Tiên hoàng.


Năm đó, khi Tiên hoàng băng hà, Mẫu hậu đang mang thai nhưng lại giấu giếm Phụ hoàng, cùng ngài mây mưa đảo điên, khiến ngài tưởng rằng người mang thai là con của mình.


Đáng tiếc, có những chuyện vĩnh viễn không thể làm giả được.


Ví dụ như bà đỡ trong cung chỉ cần liếc mắt là có thể nhìn ra, ta trên danh nghĩa là sinh non, nhưng thực chất lại là một hài nhi đủ tháng.


Tin tức này làm sao giấu được Phụ hoàng?


Ta không biết Mẫu hậu đã thuyết phục Phụ hoàng đừng giết ta thế nào, tóm lại ta đã sống sót, chỉ là phải lớn lên ở chùa Phật, bị ám sát vô số lần.


Mẫu hậu mặt mày kinh ngạc, lùi lại liên tục.


Hốc mắt bà ấy nhanh chóng ứa lệ, nhìn ta như nhìn yêu ma.


"Trường An—"


Ta cũng từ từ lùi lại, không nói một lời chỉ muốn rời khỏi nơi này.


Mặt nạ cứ lật hết lớp này đến lớp khác. Nếu lật nữa thì e là ngay cả tình mẹ con cũng không còn.


"Ngụy Chiêu ta không cần nữa. Nếu Khang Lạc đã thích, thì ban cho nàng ta. Hưu thư (Đơn ly hôn) lát nữa con sẽ đưa tới, mong Mẫu hậu tác thành cho Khang Lạc và Ngụy Chiêu."


Ta lùi đến cửa, xoay người rời đi không chút do dự.


"Trường An— Tử Ngọc—"


Ta nghe thấy tiếng gọi xé lòng của Mẫu hậu, trong giọng nói có bao nhiêu đau đớn.


Nhưng cũng có thể là ảo giác của ta, có lẽ vì ta đang rất đau, đau đến toàn thân tê dại, không thốt nên lời.


Về đến phủ công chúa, tay ta run rẩy, viết một phong hưu thư rồi giao cho Vu ma ma mang vào cung. Chỉ cần Phụ hoàng Mẫu hậu đóng ngọc tỷ, chuyện này liền ván đã đóng thuyền, không thể xoay chuyển được nữa.


Ta mềm oặt trên giường, đắp chăn rồi mà vẫn thấy lạnh thấu xương.


Ta nhìn bức tượng đất sét trên bàn, mơ màng suy nghĩ.


Xin lỗi, A Tắc.


Con thuyền nhà họ Ngụy này, ta không cứu nổi nữa rồi.


Ta chỉ có thể cố gắng hết sức, để nó không chìm quá nhanh...


15


Hưu thư đưa vào cung đã bị Mẫu hậu đè xuống.


Mà Mẫu hậu lại dùng tốc độ cực kỳ nhanh chóng, ban hôn Khang Lạc cho phủ Vũ Lăng Vương.


Vũ Lăng Vương từng theo Thái tổ đánh thiên hạ, là Thiết mạo tử vương có tiếng.


Lần này, Khang Lạc làm quá đáng khiến Mẫu hậu đã thật sự nổi giận. Bất kể nàng ta quậy phá trong cung thế nào, người đều mặc kệ không quan tâm. Khi Khang Lạc lấy cái chết ra ép, Mẫu hậu liền dùng mạng của Ngụy Chiêu ra ép lại.


Khang Lạc không hiểu.


"Triệu Tử Ngọc đã đồng ý, tại sao người lại không đồng ý?"


"Người luôn miệng nói yêu thương con, nhưng người rõ ràng là thiên vị Triệu Tử Ngọc mà!"


Khang Lạc cuối cùng cũng hỏi ra miệng.


Mẫu hậu thẳng tay cho nàng ta hai bạt tai.


Những tin tức này là truyền từ trong cung ra đến tai ta. Ta không biết có phải Mẫu hậu cố ý cho ta nghe, muốn làm lành với ta, hay thật sự là như vậy.


Tóm lại, ta không thèm để ý chút nào.


Ta có rất nhiều chuyện phải bận tâm.


Hoàng đế không muốn ta sống, nhưng bản thân ta lại rất muốn sống.


Một ngày nọ, Phụ hoàng truyền ta vào cung.


Ta vừa vào Ngự thư phòng, chặn giấy liền ném về phía ta.


Ta nghiêng đầu, né được.


Chặn giấy lớn như vậy mà nện vào trán ta, ta sẽ bị hủy dung.


Gương mặt xinh đẹp nhường này của ta, nếu bị hủy đi thì thật đáng tiếc.


Phụ hoàng tức giận không kìm được, đập bàn đứng dậy.


"Quỳ xuống cho Trẫm!"


Ta quỳ xuống đất, quyết định phủ đòn trước để chiếm ưu thế.


"Phụ hoàng, tại sao người lại hận nhi thần đến vậy?"


"Cái gì?"


Phụ hoàng bị ta hỏi cho ngớ người.


Nghĩ cũng phải, trên đời này chưa có ai to gan dám hỏi ngài câu hỏi như vậy.


Ta lại lặp lại một lần nữa.


"Phụ hoàng, tại sao người lại hận nhi thần đến vậy?"


"Rõ ràng người làm sai là Khang Lạc, tại sao Mẫu hậu lại phạt con, mà người cũng phạt con?"


"Nếu các người đã chán ghét con như vậy, tại sao còn để con từ chùa Phật trở về?"


"Nếu các người đã không muốn ban hôn cho Khang Lạc, tại sao không nói rõ ràng với nàng ta, tại sao lại để nàng ta hận con?"


"Con rốt cuộc có phải là con gái ruột của người không?"


Một khoảng im lặng ngắn ngủi mà lúng túng, Phụ hoàng gằn từng chữ, nghiến răng nghiến lợi.


"Ngươi câm! Miệng! Lại! Cho Trẫm!"


Trong lòng ta lén cảm thấy vui mừng.


Một niềm vui khó tả khi xé toạc mặt nạ của người khác.


Phụ hoàng rốt cuộc vẫn cần mặt mũi.


Ngài ấy thật sự không có dũng khí nói trước mặt ta rằng ta không phải con gái ngài. Cái cảm giác lúng túng khi tự miệng thừa nhận mình nuôi con của kẻ khác mười tám năm, đàn ông bình thường còn không chấp nhận nổi, huống chi là Hoàng đế?


Mặc dù, ngài cũng đâu có thật sự nuôi ta.


Nhưng ta lại mang thân phận là con gái của ngài.


Ngài không bị ta làm cho dao động, lạnh lùng ném một đạo thánh chỉ cho ta.


"Giúp Trẫm xét nhà họ Ngụy, thì ngươi vẫn là con gái của Trẫm. Nếu không, ngươi cứ làm một con chó vẫy đuôi xin thương hại đi."


Ta nhìn đạo thánh chỉ rơi dưới chân, không hề nhặt lên.


Ta ngẩng mắt nhìn ngài.


"Vậy xin Phụ hoàng tước đoạt phong hiệu Trường An công chúa của nhi thần, phế nhi thần làm thứ dân."


"Ngươi tưởng Trẫm không dám?"


Ta không trả lời.


Ta làm sao biết ngài có dám hay không?


Dù sao thì suy nghĩ của ngài xưa nay không giống người thường.


Nếu không thì ngài cũng đâu làm ra được những chuyện như giết huynh đoạt tẩu, nuôi con gái của kẻ thù, hay là một lúc hạ bệ cả hai Tể tướng.


Ta bước ra khỏi Ngự thư phòng, cảm thấy như được giải thoát.


Không cần phải diễn kịch với Phụ hoàng Mẫu hậu, không cần đứng ra gánh tội thay bọn họ nữa, cũng không cần gánh cái gánh nặng Ngụy Chiêu kia nữa, thật sự quá sảng khoái.


Cuộc sống sảng khoái như vậy, dù có làm công chúa hay không, thì có quan hệ gì chứ?

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo