Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 9

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta than thở: "Ngụy Chiêu, nhà họ Ngụy dù gì cũng nuôi ngươi bao nhiêu năm, ngươi học được chỉ có ngâm gió vịnh trăng, nằm tuyết ngủ mây thôi sao? Chuyện nước chuyện nhà, dân tình chính vụ trong mắt ngươi đều là tục vật hết à?"


"Ngươi có phải cảm thấy mình vì yêu mà sống, vì yêu mà chết, là vô cùng đáng giá không?"


"Nếu thật sự như vậy, thì ngươi càng nên yên tâm, một ngày nào đó ta nhất định sẽ thả ngươi đi. Bởi vì ngươi không xứng với ta!"


Ta xoay người sải bước rời đi, vừa đi vừa phân phó Vu ma ma:


"Từ hôm nay trở đi, Phò mã ra vào tùy ý, đi đâu tùy ý, không cần bẩm báo với ta. Chỉ cần hắn chưa chết, thì không tính là chuyện lớn."


"Vâng!" Vu ma ma đáp lời.


Ta cũng không thèm nhìn Ngụy Chiêu lấy một cái, coi hắn như người chết.


13


Chuyện nhà Ngụy Tướng đã gây ra một số biến động.


Mọi người đều đồn rằng Ngụy Tướng sắp nối gót Tả tướng.


Triều đình lòng người hoang mang, ngay cả chuyện Phụ hoàng đăng cơ năm đó giết vô số người cũng bị lật lại.


Phụ hoàng vô cùng giận dữ. Mà đúng lúc này, lại xảy ra một vụ án mạng: Tả tướng bị giết chết ngay tại nhà.


Lập tức ai cũng nghĩ rằng là Phụ hoàng sai người ám sát.


Phụ hoàng có trăm miệng cũng không thể giải thích rõ ràng. Vì để dẹp yên nghi ngờ của mọi người, đành phải cho con trưởng và con thứ nhà họ Ngụy quan phục nguyên chức.


Nhưng Ngụy Tướng lại bày tỏ sự lo sợ, nói mình dạy con không nghiêm. Con trưởng và con thứ nhà họ Ngụy không xứng đảm nhiệm chức vụ quan trọng ở kinh thành, xin cho hai người họ một chức quan ở bên ngoài.


Phụ hoàng biết rõ Ngụy Tướng đang muốn bảo toàn gia tộc. Vì để triều cục ổn định, người đành bất đắc dĩ đồng ý.


Nhà họ Ngụy lại một lần nữa bình an vô sự.


Ta lau con dao trên tay, cất vào người, trong lòng khẽ thở phào nhẹ nhõm.


Tả tướng đáng chết.


Một vị Tể tướng mà dựa vào việc kinh doanh thân xác đàn ông đàn bà để kiếm tiền, vừa bất tài lại vừa ghê tởm.


Thật sự là chết rất đáng!


Ta vẫn như thường lệ mỗi tháng vào cung bái kiến Mẫu hậu một lần. Mẫu hậu có lúc gặp ta, có lúc không.


Bà ấy gọi ta từ "Tử Ngọc", "A Ngọc" nay đã đổi thành "Trường An".


Có những chiếc mặt nạ một khi đã bị chọc thủng, thì không cần thiết phải đeo lại nữa.


Ta nghe nói Mẫu hậu đã chọn cho Khang Lạc bốn người để dự tuyển phò mã, là những người trong gia tộc hàng đầu ở Hoa Kinh.


Những gia tộc này đều có một đặc điểm: hoặc là Thiết mạo tử vương (vương gia mũ sắt), hoặc là thế tập võng thế (cha truyền con nối), vĩnh viễn không bị giáng tước.


Mẫu hậu thật sự là tôn sùng hai chữ "sống sót" đến cùng.


Bà ấy không trông mong Khang Lạc sẽ vượt trội hơn người. Vì thực ra một vị công chúa cũng không cần thiết phải vượt trội hơn người. Bà ấy chỉ cần Khang Lạc cơm áo không lo, bình an đến già.


Khang Lạc nghe tin thì bị đả kích rất lớn, quậy phá rất lâu.


Dù vậy, Mẫu hậu cũng chỉ quở trách, chứ chưa hề từ bỏ nàng ta nửa phần.


Ta ghen tị Khang Lạc có số mệnh tốt, nhưng cũng biết mình bẩm sinh có duyên phận với cha mẹ mỏng manh, không thể ghen tị được.


Ta đành tập trung làm chuyện của mình.


Ta và Ngụy Tướng kết minh. Ta bảo vệ nhà họ Ngụy, mà Ngụy Tướng cũng tạo một số thuận lợi cho ta.


Vào một ngày mưa gió bão bùng.


Vu ma ma lo lắng đến bẩm báo: "Có người mang tín vật tới báo Phò mã rơi xuống vách núi, bảo phủ công chúa đến cứu người."


Bà ấy đưa qua là một miếng ngọc bội dính máu, đúng là của Ngụy Chiêu.


"Người truyền tin đâu?"


"Không thấy nữa."


Đúng lúc này, lại có người tới bẩm trong cung triệu kiến, Phụ hoàng bảo ta mau chóng vào cung diện kiến ngài.


Một bên là Phụ hoàng, một bên là Ngụy Chiêu.


Khóe mắt ta giật giật, đau đầu vô cùng.


Bảo ta phải chọn thế nào đây?


Giây phút đó, ta thấy hối hận rồi! Ta không nên chọn Ngụy Chiêu.


Ta đáng lẽ nên bám lấy Ngụy Tướng, hoặc chọn con trưởng, con thứ nhà họ Ngụy để làm bình thê của họ, còn hơn là chọn cái gối thêu hoa Ngụy Chiêu này.


A Tắc, A Tắc, ta phải làm sao đây?


Ta cam chịu nhắm mắt lại, tàn nhẫn nói: "Bẩm báo lại với Phụ hoàng thay ta, ta phải đi tìm Phò mã. Tìm được Phò mã lập tức sẽ đến gặp ngài."


Vu ma ma kinh ngạc thốt lên: "Công chúa, cãi lời Bệ hạ là tội chết đó."


Ta không quan tâm được nhiều như vậy, liền dắt một con ngựa qua, giọng nói như mang theo oán khí: "Không đâu, Phụ hoàng sẽ không giết ta."


Ít nhất, sẽ không giết ta một cách công khai.


Ngài ấy chỉ dám như mấy chục lần trước đây, lén lút phái người ám sát ta.


Ta cưỡi ngựa phi nhanh. Khi nhìn thấy gương mặt ngỡ ngàng và tức giận của thái giám trong cung, lòng ta thấy thật sảng khoái.


Ta chính là muốn cãi lời người đó, ta chính là muốn chọc tức ngài ta.


Ta mang theo người ngựa vội vã chạy tới nơi Ngụy Chiêu rơi xuống vách núi.


Nơi đó đúng là có một vách núi chỉ cao vài mét, không ngã chết người được nhưng cũng không dễ trèo lên.


Ta dẫn người đi xuống, mưa như trút nước, đường dưới vách núi vô cùng khó đi.


Ta dò dẫm từng bước đi tìm. Trong màn mưa, ta liếc thấy một sơn động sáng trưng ánh đèn.


Trước động treo đèn lồng, tựa như động phủ của yêu tinh, vô cùng tinh xảo, mê hoặc.


Ta chậm rãi đi vào, chỉ vừa đến gần một chút, liền nghe thấy tiếng rên rỉ õng ẹo của nữ tử, tiếng thở dốc nặng nề của nam tử.


Ta tưởng mình bị ảo giác.


Nghe kỹ lại, âm thanh còn ngày càng lớn hơn.


"A Chiêu!"


"Chàng không thích Trường An. Chàng thích là ta, đúng không?"


"Chàng nói sẽ vì ta mà thủ thân như ngọc, quả nhiên chàng không lừa ta."


"Ta đã là người của chàng. Chàng đưa ta đi, đưa ta đi xa bay cao. Chúng ta đến nơi không ai tìm được, sống những ngày tháng yên ổn của riêng mình, có được không?"


"Ta không làm công chúa nữa, chàng cũng không làm Phò mã nữa, có được không?"


"Khang Lạc..."


"Khang Lạc..."


14


Ta nhắm mắt lại, đốt ngón tay siết đến trắng bệch, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh như băng.


Phải rồi!


Ta đáng lẽ phải nghĩ ra tất cả chuyện này là do Khang Lạc sắp đặt.


Thủ đoạn của Khang Lạc chẳng cao minh gì cho cam, nhưng Ngụy Chiêu cũng đâu phải kẻ thông minh.


Ta trông mong hắn không rơi vào bẫy, quả đúng là người si nói mộng.


Trớ trêu thay, ta lại thật sự tưởng rằng, hắn bị ta kích động đến rơi xuống vách núi.


Nếu Khang Lạc đã cố tình sắp đặt tất cả, vậy ta sẽ chiều theo ý nàng ta.


Ta quát lạnh một tiếng: "Bao vây sơn động, bắt cặp cẩu nam nữ bên trong lại cho Bổn cung."


"..."


Mọi người do dự, chần chừ không dám tiến lên.


Ta không nói hai lời, dẫn đầu xông vào.


Bên trong bài trí vô cùng ấm áp, hệt như phòng tân hôn mới.


Khang Lạc nghe thấy động tĩnh, thò đầu ra từ sau rèm uyên ương đỏ thắm, gò má nàng ta ửng hồng, mềm mại yếu ớt. Nàng nhìn thấy ta lại không hề hoảng hốt, ngược lại còn như tuyên bố chủ quyền mà kéo Ngụy Chiêu sát vào người.


"Trường An, ván đã đóng thuyền. Ngươi chết tâm đi... A..."


Ta rút kiếm kề vào cổ Khang Lạc.


Gương mặt hồng hào của Khang Lạc lập tức tái nhợt.


"Triệu Tử Ngọc, ngươi làm gì vậy? Ngàn sai vạn sai đều là lỗi của ta. Ta và nàng ấy là thật lòng..." Ngụy Chiêu đứng dậy che chắn Khang Lạc trước người.


"Chát!"


Ta tát một bạt tai lên mặt Ngụy Chiêu.


"Ngươi lại quên lời ta nói rồi! Ngụy Chiêu, có phải ngươi tưởng ta thật sự không dám giết ngươi không?"


"Mặc quần áo vào, theo ta vào cung!"


Khang Lạc hoảng rồi.


Ngụy Chiêu cũng hoảng rồi.


Bọn họ chắc mẩm ta sẽ ngậm bồ hòn làm ngọt, nhưng không ngờ ta lại không cần mặt mũi, rõ ràng là muốn làm lớn chuyện.

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo