Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
16
Phụ hoàng một đạo thánh chỉ phế ta làm thường dân. Phủ công chúa không thể ở nữa, ta liền bỏ tiền mua một căn nhà nhỏ để ở.
Mà nhà họ Ngụy đã bị Phụ hoàng ra tay triệt để xét nhà.
Trước khi xét nhà, Ngụy Tướng đã bỏ trốn. Thế lực chủ chốt của nhà họ Ngụy biến mất không thấy tăm hơi, chỉ để lại một ít người già, trẻ nhỏ, phụ nữ bị nhốt vào đại lao.
Mà Ngụy Chiêu lúc này lại bị đưa về bên cạnh ta.
Hắn nhìn ta, hận thù trong mắt đậm đặc đến tột cùng.
"Triệu Tử Ngọc, ngươi thật độc ác!"
Hắn tưởng là ta vào cung cáo trạng, dùng ngôi vị công chúa để ép xét nhà họ Ngụy.
Ta lười giải thích, nói nhiều với tên ngốc để làm gì chứ?
Dạy dỗ hắn là chuyện của cha hắn, ta chỉ phụ trách dạy cho hắn một bài học.
Người hắn hận hơn lại là chính bản thân hắn.
"Đều tại ta, nếu ban đầu ta kiềm chế được bản thân..."
"Ta muốn đi gặp Phụ hoàng. Phụ hoàng muốn giết muốn chém thế nào cũng được, chỉ xin tha cho người nhà họ Ngụy. Họ là vô tội."
Sự việc đến nước này, hắn cuối cùng cũng có chút gánh vác.
Có điều, ta vẫn thấy thật nực cười.
Thật sự có người tự cho mình là vô cùng quan trọng, có thể xoay chuyển triều cục sao?
Ta đọc hết sử sách, chỉ phát hiện ra một đạo lý.
Chúng ta đều là một hạt cát trong dòng chảy lịch sử, bị vận mệnh cuốn đi, có thể thỉnh thoảng lóe lên rực rỡ, nhưng cuối cùng cũng sẽ bị dòng lũ nhấn chìm.
Phụ hoàng sớm đã muốn xét nhà họ Ngụy, nhà họ Ngụy cũng sớm đã có chuẩn bị.
Ta, Khang Lạc, Ngụy Chiêu và những người khác chìm chìm nổi nổi, có lẽ có thể thay đổi một chút hướng đi, làm chậm một chút tốc độ, thậm chí là đẩy nhanh một chút tốc độ, nhưng cuối cùng vẫn không thể ngăn cản được những chuyện phải xảy ra.
Điểm này, ta hiểu, Ninh Tắc hiểu, Ngụy Tướng cũng hiểu.
Chỉ có Ngụy Chiêu và Khang Lạc là không hiểu.
Bọn họ luôn cho rằng thế gian này nên lấy bọn họ làm trung tâm, mỗi một hành động của bọn họ đều có thể dời sông lấp biển.
Đừng đùa nữa, đây đâu phải là tu tiên!
Ngụy Chiêu ầm ĩ đòi đi gặp Khang Lạc, ta cũng không cản hắn, thoải mái mở cửa, mặc hắn đi.
Hắn đi đến cửa, nhìn ta với vẻ khó tin, môi mấp máy.
"Ngươi..."
Ta cười như không cười nhìn hắn: "Thế nào?"
Hắn có lẽ tưởng ta yêu hắn đến tận xương tủy, không nỡ để hắn đi nộp mạng. Nhưng hắn không hề biết chuyện nhà họ Ngụy đã xong, Ngụy Chiêu đã hoàn toàn vô dụng.
Hắn bây giờ là một quân cờ bị vứt bỏ thật sự, một thứ đồ vô dụng.
Ta chứa chấp hắn, là nể mặt khuôn mặt kia.
Hắn còn nghĩ gì nữa?
Thân phận con trai của tội thần sẽ đi theo hắn cả đời. Đệ nhất quý công tử Hoa Kinh từ trên cao ngã xuống, những ngày tháng sau này, hắn ngoài việc kẹp đuôi làm người thì không còn con đường nào khác.
Mặt Ngụy Chiêu tái nhợt. Hắn cắn chặt môi, xoay người sải bước rời đi.
Cốt tướng của hắn rất đẹp, dáng vẻ rất đẹp, phong thái lúc đi đường mang khí thế bi tráng của "gió hiu hắt bên bờ Dịch Thủy".
Nhưng cũng chỉ có vậy, nội tâm của hắn trống rỗng.
Một cái vỏ rỗng tuếch không nội dung, dù có hoa mỹ đến đâu cũng không thể lay động được linh hồn.
Ngụy Chiêu đi ba ngày.
Ba ngày sau, cửa sân nhỏ bị gõ vang.
Khang Lạc đứng ở cửa, sau lưng là Ngụy Chiêu máu me đầm đìa, hơi thở thoi thóp.
Khang Lạc hoa dung thất sắc, ánh mắt oán hận.
Ma ma bên cạnh nàng ta quát: "Một kẻ thứ dân, thấy công chúa sao không quỳ? Còn không mau quỳ xuống!"
Ta nhìn Khang Lạc, nàng ta cũng nhìn ta với vẻ đắc ý, không cam lòng, sợ hãi... đủ mọi cảm xúc lướt qua trong mắt nàng ta.
Ta cười khẽ một tiếng, cúi người định hành lễ.
Khang Lạc lạnh giọng nói: "Đủ rồi! Không cần hành lễ, các ngươi lui ra."
"Công chúa?"
"Lui ra!"
Cuối cùng Khang Lạc lúc này cũng có chút dáng vẻ của công chúa, mang theo một tia khí chất sát phạt quyết đoán.
"Ta muốn nói chuyện với ngươi."
Nàng ta đóng cửa sân lại, đôi mắt sáng nhìn ta với tâm trạng phức tạp, dáng vẻ không muốn mở miệng, nhưng lại không thể không mở miệng.
"Ta không hiểu, tại sao?"
"Rõ ràng Mẫu hậu sủng ái ta như vậy, tại sao lại không như ý ta muốn?"
"Phụ hoàng sủng ái nhà họ Ngụy như vậy, tại sao lại muốn xét nhà họ Ngụy? Có phải là vì ta và Ngụy Chiêu đã làm chuyện vượt qua giới hạn không?"
Đôi mắt trong veo của Khang Lạc mang theo sự mờ mịt sâu sắc.
Ta đột nhiên hiểu ra, hoàng cung lớn như vậy, người tinh ranh nhiều như vậy, nhưng không ai dám giải đáp thắc mắc cho nàng ta.
Con chim hoàng yến xinh đẹp, thì cả đời sống phải trong cái lồng do người khác dệt nên.
Thật đáng thương!
Ta không trực tiếp trả lời câu hỏi của nàng ta, hỏi ngược lại: "Ngươi có hận Phụ hoàng, Mẫu hậu không?"
Toàn thân Khang Lạc chấn động, trong ánh lên sự không cam lòng và phẫn nộ sâu sắc, nhưng tuyệt nhiên lại không có hận thù.
Phải rồi!
Nàng ta cũng là một đứa con, sao có thể hận cha mẹ của mình chứ?
Ta tiếp tục nói: "Ngươi đoán xem, năm đó Phụ hoàng giết Tiên hoàng rốt cuộc là vì quyền thế, hay là vì Mẫu hậu? Còn Mẫu hậu rõ ràng đã quyền khuynh hậu cung, tại sao còn tìm mọi cách gả ngươi vào phủ Vũ Lăng Vương? Lẽ nào làm con gái của Hoàng đế lại không ổn thỏa bằng con dâu của phủ Vũ Lăng Vương sao?"
Ta dừng một chút, để nàng ta từ từ suy nghĩ.
Đợi đến khi trong mắt nàng ta lộ ra ánh kinh ngạc, rõ ràng đã nghĩ thông suốt điều gì đó, ta mới chậm rãi nói tiếp:
"Ta nghĩ trong lòng ngươi đã có đáp án. Ngươi có lẽ sẽ khinh thường Phụ hoàng và Mẫu hậu, cũng có lẽ tự cho mình khác biệt với mọi người. Vậy thì, Khang Lạc à, nếu bây giờ ta dám mạo hiểm tính mạng, sắp xếp cho ngươi và Ngụy Chiêu bỏ trốn, để các ngươi đi đến tận chân trời góc bể, sống những ngày vui vẻ mà các ngươi mong muốn, ngươi có dám đi cùng hắn không?"
Ta nhìn nàng ta không chớp mắt, không cho phép nàng ta có chút giả dối nào.
Môi Khang Lạc mấp máy, bất giác lùi lại mấy bước.
Đôi mắt kinh ngạc của nàng ta nhanh chóng ứa lệ, rất nhanh, nước mắt đã giàn giụa.
"Triệu Tử Ngọc, ngươi là yêu ma!"
Nàng ta bỗng lao nhanh ra ngoài, mở tung cửa sân, mặc kệ sự ngỡ ngàng của mọi người xung quanh mà xông ra ngoài.
Ta nhìn bóng lưng nàng ta đang chạy đi với ánh mắt lãnh đạm.
Giết người phải giết tâm mà!
Tại sao lại không tự nghĩ thông, mà lại chạy tới hỏi ta làm gì chứ?
Dù sao thì, ta cũng đâu phải kẻ lương thiện gì!
17
Mọi người vội vàng đuổi theo Khang Lạc.
Vị ma ma dẫn đầu mặt mày sa sầm nhìn ta chằm chằm lên tiếng chất vấn:
"Ngươi đã nói gì với công chúa?"
Ta cười: "Ngươi dùng cái giọng điệu này, là muốn ta quỳ xuống nói chuyện với ngươi sao?"
Ta hơi cúi người.
Vị ma ma đó như thể gặp quỷ, mặt mày kinh hãi, vậy mà lại nhanh chân quỳ xuống đất trước.
"Nô tỳ không dám!"
Vẻ nhục nhã hiện lên trên mặt bà ta, có lẽ là cảm thấy xấu hổ vì phải quỳ trước một kẻ thứ dân, nhưng lại thật sự không dám ra oai với ta.
Dù sao thì thứ gọi là huyết thống này, thật vi diệu khôn lường.
Bà ta lạnh mặt đứng dậy, nhanh chóng nói: "Truyền ý chỉ của Hoàng hậu nương nương, Hoàng hậu nương nương muốn nô tỳ nói cho người biết, mong người quản tốt phu quân của mình. Lần này chỉ là trừng phạt nhẹ để răn đe, lần sau sẽ trực tiếp lăng trì xử tử."
Bà ta nói xong, lại như thể lấy lại được thể diện mà nói: "Một ngày vợ chồng trăm ngày ân ái. Lần này, Khang Lạc công chúa đã cầu xin thay cho Ngụy Chiêu. Lần sau sẽ không có chuyện tốt như vậy đâu. Khang Lạc công chúa sắp hạ giá gả vào phủ Vũ Lăng Vương, sau này đừng để tên đăng đồ tử(đăng đồ tử - kẻ háo sắc) này đến quấy rầy công chúa điện hạ nữa."