Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta nhướng mày, khóe môi nở một nụ cười mỉa mai nhàn nhạt.
Một ngày vợ chồng trăm ngày ân ái?
Nói đùa gì vậy chứ!
Người có ân tình vợ chồng là Khang Lạc và Ngụy Chiêu, là Mẫu hậu và Tiên hoàng.
Chứ không phải là ta!
Ngụy Chiêu được khiêng vào, cả người trông thảm không nỡ nhìn!
Ta thông qua Vu ma ma mới biết được, ngày đó Ngụy Chiêu đến hoàng cung, quỳ suốt hai ngày, cũng không được gặp Khang Lạc, ngược lại còn đợi được một trận đòn của thị vệ trong cung.
Cái danh đệ nhất quý công tử Hoa Kinh, còn lâu mới hữu dụng bằng cái danh của lính gác cổng cung.
Ta tìm lang trung đến khám bệnh cho hắn.
Ba ngày sau, Ngụy Chiêu mới tỉnh lại. Đôi mắt từng sáng ngời rực rỡ kia giờ đây đã hoàn toàn ảm đạm.
"Có phải... ta đã bị cha ta vứt bỏ rồi không?" Giọng hắn khàn đặc hỏi.
Ta: "..."
Đầu óc hắn cuối cùng cũng tỉnh táo được một lần.
"Có phải ngươi... đã sớm nhìn ra rồi không?" Vẻ mặt hắn vô hồn hỏi tiếp.
Dung mạo này giống hệt như cảnh tượng A Tắc sắp chết, lòng như tro tàn.
Ta có chút mềm lòng, đẩy cửa sổ ra, để mùi thuốc trong phòng bay ra nhanh hơn một chút.
"Cứ từ từ tĩnh dưỡng đi. Ngươi có thể sống sót, đều là nhờ Khang Lạc."
Ngụy Chiêu chấn động, không nói nên lời.
"Phải vậy sao?"
Hồi lâu sau, hắn mới lên tiếng.
Hắn vừa đỡ hơn một chút liền vùi đầu vào đống sách, đọc quên ăn quên ngủ. Ta thì bận tối mắt tối mũi, căn bản không rảnh để ý đến hắn.
Việc ta bị tước phong hiệu công chúa, phế làm thứ dân đã gây ra một số tranh luận trong dân gian.
Khác với trước đây, lần này tiếng xấu lại đổ lên đầu Ngụy Chiêu và Khang Lạc.
Mọi người đều nói Ngụy Chiêu lòng tham không đáy, muốn lấy cả hai vị công chúa mới chọc giận Thiên tử.
Còn Khang Lạc công chúa thì bị nuông chiều quen thói, không chỉ cướp phu quân của ta, còn đặt điều thị phi, xúi giục Phụ hoàng phế ta làm thứ dân.
Giữa muôn vàn lời đàm tiếu dân gian, cuối cùng ta cũng được một lần làm đóa hoa sen trắng yếu đuối đáng thương và vô tội.
Mà lúc này, tin tức Khang Lạc hạ giá gả vào phủ Vũ Lăng Vương truyền ra, những tiếng nói đồng tình thương cảm lại rơi xuống người Thế tử phủ Vũ Lăng Vương...
18
Ngày Khang Lạc đại hôn, kinh thành vô cùng náo nhiệt!
Ngụy Chiêu lại tỏ vẻ không hề hay biết, chỉ là bàn tay đang cầm sách của hắn, không hề lật sang trang khác.
Ta mở cửa sân, để hắn nghe rõ hơn một chút. Hắn ngẩng đầu nhìn ta một cái, lúc này mới bắt đầu chậm rãi lật trang sách, thần sắc bình tĩnh như một bức tranh.
Hôn lễ còn chưa kết thúc, một tin tức kinh thiên động địa đã truyền vào kinh thành.
Bạo động xảy ra khắp nơi.
Dân chúng bỗng nhiên nổi loạn khắp nơi, giương cờ hiệu Hoàng đế giết huynh đoạt tẩu, vi phạm đạo trời.
Mấy ngày sau đó, số dân bạo loạn tăng lên nhanh chóng, lấy tốc độ cực nhanh tấn công về phía kinh thành.
Trong số đó, nổi bật nhất là hai nhánh nghĩa quân. Một nhánh do một tướng quân mặt trắng lãnh đạo, nhánh còn lại là một người đàn ông trung niên.
Phụ hoàng vô cùng giận dữ, phái binh trấn áp.
Cả triều đình trên dưới căng như dây đàn.
Nghĩ kỹ lại thì Phụ hoàng chấp chính mười tám năm, cũng không được coi là một minh quân.
Ngài giết vô số danh thần lương tướng thời Tiên hoàng. Triều đình trên dưới sớm đã bất mãn. Trong triều không còn người hiền, gian thần như Tả tướng mà cũng có thể thăng quan phát tài, hoàn toàn có thể tưởng tượng được quan viên bên dưới đã thối nát đến mức nào.
Oán hận đã sớm tích tụ trong lòng dân chúng, chỉ chờ một cơn gió đông…
Cuộc bạo loạn lần này chính là cách tốt nhất để sự giải tỏa oán hận của dân chúng.
Ta cũng rất quan tâm đến chuyện này, dù sao thì những người đó đang giương danh nghĩa đòi lại công đạo cho Tiên hoàng, mà ta lại là giọt máu duy nhất của Tiên hoàng trên cõi đời này.
Ta lo lắng chờ đợi tin tức.
Đúng lúc này, một đạo thánh chỉ được đưa đến sân nhỏ tỏ ý Phụ hoàng muốn khôi phục phong hiệu công chúa của ta.
Ta nắm chặt thánh chỉ, nhìn vị thái giám truyền chỉ đang mờ mịt không hiểu gì, thản nhiên nói: "Xin chuyển lời đến Bệ hạ, dân nữ ngu dốt, vẫn chưa tự kiểm điểm ra mình sai ở đâu nên không xứng được Bệ hạ sắc phong công chúa. Xin Bệ hạ thu hồi thánh mệnh."
"Công chúa..." Thái giám kinh hãi thốt lên.
E là cả đời này ông ta cũng chưa thấy mấy người dám từ chối thánh chỉ như ta.
Ta đóng cửa lại, đầu óc quay cuồng.
Phụ hoàng nhất định đã đoán ra ta biết hết mọi chuyện rồi.
Ngài phong ta làm công chúa, rõ ràng là để tiện bề thao túng ta, để tỏ rõ sự nhân từ của mình đối với con gái Tiên hoàng, lại còn muốn dùng ta làm con tin khi nghĩa quân tấn công. Thậm chí là lấy ta ra để tế cờ.
Ngài đang nằm mơ!
Ánh mắt ta lạnh đi, quyết tâm làm ngài khó xử.
Chỉ là ta vạn lần không ngờ tới Mẫu hậu lại đích thân giá lâm đến sân nhỏ này.
Dưới màn đêm, bà ấy phong thái vạn phương, mang theo một tư thái gần gũi không liên quan gì đến sự hoa lệ trong cung, cả con người như bừng lên sức sống.
Bà ấy nhìn quanh sân nhỏ, như đang nói chuyện phiếm trong nhà, tỏ ra gần gũi với ta:
"Lần trước ra khỏi cung, là đến chùa Vân Sơ thăm con."
Tim ta khẽ run, lúc nào chứ? Tại sao ta lại không biết?
"Con và cậu nhóc tên Ninh Tắc đó chơi rất vui vẻ nhỉ? Tiếc thật."
Nhắc đến Ninh Tắc, lòng ta đau xót vô cùng.
Trên đời này không còn A Tắc nữa rồi!
Cũng không còn ai nguyện che chở ta sau lưng nữa!
"Ta cứ nghĩ ban Ngụy Chiêu cho con, con sẽ hài lòng."
Mẫu hậu bình tĩnh nhìn ta, dưới sự bình tĩnh đó là lòng thương tiếc sâu sắc.
Ta suýt chút nữa đã bị cảm động...
Hóa ra Mẫu hậu đều biết cả...
Vậy bà ấy nhất định biết A Tắc chết như thế nào, đúng không?
"Hoàng hậu nương nương, người muốn nói gì?"
Sự xa cách trong giọng nói của ta có lẽ rất làm tổn thương người khác, Mẫu hậu lộ ra vẻ mặt bị tổn thương mà kêu lên:
"A Ngọc..."
Bà ấy dường như đợi ta hỏi bà ấy nhưng ta lại cụp mắt xuống, thái độ cung kính hệt như bất kỳ thường dân nào gặp phải Hoàng hậu.
Sự ấm áp trên người bà ấy dần tan đi, khí chất của người cầm quyền quay trở lại.
Bà ấy nhìn ta, bình tĩnh nói: "Trở về đi, Khang Lạc đã hạ giá, không còn ai tranh giành với con nữa. Con muốn gì, đều trong tầm tay."
Tranh giành với Khang Lạc?
Ta chưa từng nghĩ tới
Ai lại đi giành mồi trong miệng chim chứ?
Điều ta muốn từ trước đến nay đều là sự thừa nhận và được đối xử công bằng của bà ấy, rằng ta không phải là sỉ nhục, không phải là gánh nặng, không phải là nghiệt chủng.
Chỉ vậy mà thôi!
Ta cũng điềm nhiên nói: "Thật sự như vậy sao?"
"Bổn cung nói một không hai!"
"Nếu... con muốn báo thù cho cha thì sao?"
Vẻ mặt ngạo nghễ của Mẫu hậu lập tức trở nên kinh ngạc. Trên gương mặt tinh xảo là sự tức giận và xấu hổ sâu sắc.
Bà ấy giơ cao tay định tát, nhưng lại cứng rắn kìm lại giữa không trung.
Ta nhìn bà ấy với ánh mắt trong veo, cằm hơi hếch lên vẻ bướng bỉnh, không né không tránh.
Nước mắt nhanh chóng đong đầy trong mắt bà ấy. Bà tức giận hất tay áo, trâm cài châu báu va vào nhau leng keng.
"Ngươi đang sỉ nhục ta! Triệu Tử Ngọc, ngươi đang sỉ nhục mẫu thân của chính mình!"
Bà ấy xoay người bước nhanh rời đi. Khi đến cửa, lại đột ngột dừng bước:
"Con vĩnh viễn không hiểu được, thân là nữ tử, từ khi sinh ra đã không có nhiều quyền lựa chọn. Có những chuyện, không phải ta và con có thể quyết định."