Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
"Nếu con coi ta là mẫu thân, thì con vẫn là con gái của ta. Nếu con không coi ta là..."
Bà ấy âm trầm nhìn ta một cái, khí thế lạnh lùng nghiêm nghị của Hoàng hậu lập tức bắn về phía ta.
Cái nhìn này khiến ta toàn thân lạnh buốt, như trong hầm băng.
Mẫu hậu của ta, có thể với thân phận tái giá mà đứng vững trong hậu cung, xưa nay bà ấy chưa bao giờ là người dễ bắt nạt.
"Rầm" một tiếng.
Cửa đóng sầm lại.
Ta đứng trong sân, vẫn chưa hoàn hồn.
Hồi lâu, một giọng nói ôn hòa vang lên sau lưng ta.
"Vào đi, đêm khuya rồi."
Là Ngụy Chiêu!
Hắn nhìn ta, ánh mắt sâu thẳm.
Ta quay mặt đi, vẫn chìm đắm trong khoảnh khắc ở một mình với Mẫu hậu vừa rồi, khoảnh khắc đó mới hiếm hoi làm sao!
Ta sờ lên mặt mình, bị một cảm giác yếu đuối bao bọc.
Ta thà rằng cái tát đó của Mẫu hậu giáng xuống mặt ta.
Ta và Mẫu hậu, e là cả đời này cũng không thể thật sự như mẹ con...
Ta thản nhiên nói: "Thu dọn đồ đạc đi!"
"Làm gì?" Ngụy Chiêu nhíu mày hỏi lại.
"Muốn sống thì đi theo ta."
"..."
Ngụy Chiêu nhìn ta một cái, im lặng không nói, rồi thật sự xoay người đi thu dọn đồ đạc một cách ngoan ngoãn.
19
Màn đêm buông xuống
Ta và Ngụy Chiêu trốn trong một sân nhỏ khác cách đó không xa, yên lặng quan sát căn nhà lúc trước.
Bọn thích khách thoắt ẩn thoắt hiện đi vào, rồi lại mờ mịt đi ra, lùng sục khắp nơi, cuối cùng đành phải rút lui.
Ta khẽ thở phào một hơi, lòng nặng trĩu.
Sân nhỏ này ta đã lén mua từ khi còn ở chùa Vân Sơ.
Khi đó, ta cứ nghĩ mình chưa chắc đã phải đi đến bước này, không ngờ cuối cùng vẫn phải dùng đến.
Ta và Ngụy Chiêu trốn đi, trong thành binh lính lùng sục ngày càng gắt gao. Còn cuộc tạo phản của quân nổi loạn bên ngoài thành, thì như lửa cháy lan đồng.
Mười tám lộ quân khởi nghĩa, rất nhanh đã bị tướng quân mặt trắng và quân sư mặt ngọc thu phục.
Tin đồn về tướng quân mặt trắng và quân sư mặt ngọc ở kinh thành bị cấm đoán nghiêm ngặt nhưng vẫn lan truyền xôn xao.
Tướng quân mặt trắng tên là Minh Tắc, là con trai của cựu Trấn quốc Tướng quân.
Trấn quốc Tướng quân là lương thần ái tướng của Tiên hoàng. Đương kim Thánh thượng giết Tiên hoàng khiến Trấn quốc Tướng quân cũng bị xử trảm cả nhà, ngay cả con chó giữ cửa cũng không thoát một đao. Nghe nói ngày đó máu tươi từ cửa chảy tràn ra đến đường lớn.
Quân sư mặt ngọc tên là Lục Diệu, giương cờ hiệu của Lộc Vương phủ.
Người đời đều biết, phong hiệu của Tiên hoàng trước khi làm Thái tử chính là Lộc Vương. Lục Diệu là một vị quân sư trong phủ Tiên hoàng, vì đắc tội với Tiên hoàng nên bị biếm ra ngoài. Nhờ đó mà thoát được một kiếp trong vụ thảm sát đẫm máu ở Hoa Kinh mười tám năm trước.
Hai lộ đại quân này, bất kể ai đánh đến Hoa Kinh trước thì ngôi vị của ta dường như đều đã vững chắc.
Điều kiện tiên quyết là ta không bị Phụ hoàng bắt được.
Lúc ta và Ngụy Chiêu trốn được một tháng, Minh Tắc và Lục Diệu đã đánh đến Tân Châu, cách Hoa Kinh chỉ còn một trăm dặm.
Phụ hoàng cuối cùng cũng sốt ruột. Ngài đem toàn bộ nữ quyến nhà họ Ngụy đẩy ra chợ xử trảm, chuẩn bị chém đầu sau ba ngày nữa.
Ba ngày.
Là thời hạn cho ta.
Ta nghe tin, lặng thinh không nói.
Điều kỳ lạ là, Ngụy Chiêu cũng im lặng như vậy, không nhắc đến chuyện này nửa lời.
Chỉ đợi màn đêm buông xuống, hắn lén đẩy cửa ra, quay đầu nhìn sân nhỏ một cái, rồi không bao giờ quay lại nữa.
Ta lặng lẽ nhìn hắn trong bóng đêm, không lên tiếng ngăn cản.
"Công chúa, có cần giết hắn không? Lỡ như hắn bị bắt, chúng ta sẽ xong đời." Vu ma ma vô cùng lo lắng.
"..."
Ta im lặng hồi lâu.
Ngụy Chiêu đầy rẫy khuyết điểm: phù phiếm, bao cỏ, bốc đồng, ngu dốt.
Hắn trước đây chỉ cần ta liếc mắt là có thể nhìn thấu hắn đang nghĩ gì.
Nhưng không hiểu sao, gần đây ta luôn cảm thấy hắn có chút gì đó không giống nữa.
"Các ngươi đi trước đi, ta đợi hắn đến ngày mai."
"Công chúa!"
Ta cụp mắt không nói, chậm rãi gấp lá thư trong tay bỏ vào hộp cơ quan, đưa cho bà ấy.
Vu ma ma vươn tay nhận lấy, không nhịn được thở dài một tiếng: "Nếu có A Tắc ở đây thì tốt rồi."
Tim ta nhói đau, suýt chút nữa không kìm được.
Nếu có A Tắc ở đây...
Ta cũng mong, nếu có A Tắc ở đây...
Ngày hôm sau, ta không đợi được Ngụy Chiêu, cũng không đợi được vệ binh của Phụ hoàng.
Điều này khiến ta có chút nhìn Ngụy Chiêu bằng con mắt khác.
Ta đã tính toán tất cả các cách cứu người của hắn, bất kể là văn hay võ, dưới tình thế thế đơn lực bạc, cuối cùng đều sẽ thất bại.
Bị bắt là kết cục đã định của hắn.
Nhưng hắn vậy mà có thể nhịn được không bán đứng ta, đây là điều khiến ta thấy khó tin.
Ta đứng dậy, nhìn ánh sáng chói lòa bên ngoài, chỉ cảm thấy hoa mắt vô cùng.
Rất nhanh, ta biết được tin tức của Ngụy Chiêu: Ngụy Chiêu tự ý cướp ngục, bị bắt ngay tại chỗ, hiện cũng đang bị quỳ ở chợ chờ chém đầu.
Dưới sự ngầm cho phép của Phụ hoàng, tin tức này truyền đi khắp thành.
Phụ hoàng chắc mẩm ta yêu thích Ngụy Chiêu, nhất định sẽ đi cứu hắn.
Nhưng dựa vào đâu chứ?
Mối liên kết duy nhất của ta và nhà họ Ngụy chỉ có A Tắc. A Tắc chết rồi, ta tốn sức bảo toàn một nửa nhà họ Ngụy, đã là tận tình tận nghĩa. Còn về nửa kia, ngay cả Ngụy Tướng cũng đã từ bỏ, ta càng không có nghĩa vụ đi cứu.
Ban đêm, tại sân nhỏ ta ở lúc trước.
Một hắc y nhân lặng lẽ đứng trước cửa, hắn vỗ mạnh lên cửa mấy cái, đặt một cái hộp trước cửa, không nói một lời, liền bỏ đi.
Trong hộp là cái gì?
Thật khiến người ta tò mò.
20
Ta cũng tò mò muốn chết!
Có điều, ta biết rõ sự tò mò sẽ giết chết con mèo. Nếu ta thật sự dám xuất hiện đi lấy, nhất định sẽ bị bắt lại.
Ta nén sự tò mò, dự định rút khỏi Hoa Kinh trước.
Phụ hoàng đã chó cùng rứt giậu. Nếu ta còn chần chừ, e là ngài thật sự sẽ bất chấp tất cả, tàn sát cả kinh đô.
Ngày hôm sau, trong lúc ta cải trang chờ xuất thành, hàng trăm kỵ binh phóng ngựa lao tới.
"Tránh ra! Nhiệm vụ khẩn cấp, giẫm chết không có tội."
Đám đông xuất thành vội vàng né tránh.
Ta nhìn hướng những người đó rời đi, vậy mà lại là đi về phía Thái miếu.
Thái miếu thờ phụng thần vị của các hoàng đế Đại Chu, cũng là nơi tế lễ cầu nguyện của quốc gia.
Kỵ binh đã xuất động, ắt có đổ máu.
Thái miếu xảy ra chuyện lớn gì?
Ta hỏi Vu ma ma: "Ai đang ở Thái miếu?"
Vu ma ma ấp úng, dưới ánh mắt tra hỏi của ta, đành phải nói: "Hoàng hậu nương nương đang ở Thái miếu cầu nguyện ba ngày, hôm nay là ngày thứ hai."
Mẫu hậu...
Một cảm giác bất an cực độ khiến lòng ta không yên.
Mà lúc này, lại một chiếc xe ngựa khác dưới sự hộ tống của thị vệ đi về phía cổng thành, lại một lần nữa xông vào đội ngũ đợi xuất thành.
Đó là xe ngựa của Khang Lạc.
"Mau tránh ra, kẻ cản đường giết chết!"
Mắt Khang Lạc đỏ hoe, bất chấp dáng vẻ mà vén rèm lên quát mắng.
Trong lòng ta đã hiểu, Mẫu hậu xảy ra chuyện rồi...
Xe ngựa của Khang Lạc đi qua cổng thành, phi nhanh đi mất.
Trải qua hai lần xáo trộn này, đám đông chờ đợi hồi lâu bắt đầu oán thán. Lính gác cổng thành lo lắng dân oán, kiểm tra qua loa nên ta thuận lợi trà trộn ra khỏi thành.
Ta thần trí mơ hồ đi theo đám đông, đầu óc quay cuồng.
Nhưng ta thật sự nghĩ không thông.
Mẫu hậu là một nữ tử hậu cung, có thể xảy ra chuyện gì chứ?
Nếu đã nghĩ không thông, vậy thì đi xem thử.
Ta vừa mới cử động, Vu ma ma như đã sớm dự liệu, bàn tay thô ráp của bà ấy kiên định kéo ta lại:
"Công... A Ngọc, không thể! Mọi người đều đang chờ người, Sư phụ cũng đang chờ người."
Sư phụ...
Ta đã lâu không gặp ngài ấy.