Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta khẽ nắm lấy tay Vu ma ma, lần đầu tiên nhìn rõ lòng mình.
Có những tình cảm, ta không thể dứt bỏ.
"Bà ấy là mẹ ta!"
"Nhưng bà ấy..."
"Bà ấy là mẹ ta, bà ấy sẽ không... hại ta."
Ta cũng không chắc chắn, nhưng vẫn ôm chút hy vọng.
Ta cảm thấy đây như là một loại báo ứng luân hồi.
Thứ gọi là huyết thống này, thật kỳ diệu.
Từng có lúc ta dựa vào huyết thống, để mưu cầu lợi ích từ Mẫu hậu.
Bây giờ cũng là huyết thống, níu giữ bước chân của ta.
Rõ ràng chỉ cần tiến thêm một bước là trời cao biển rộng, nhưng ta vẫn cứ muốn quay đầu lại vách núi, dù cho có tan xương nát thịt.
Ta cưỡi ngựa phi nhanh lên đường đến Thái miếu.
Giữa đường, lại gặp Khang Lạc bị ám sát.
Mười mấy hắc y nhân chém giết khiến thị vệ của phủ Vũ Lăng Vương chết quá nửa. Khang Lạc sợ hãi la hét thất thanh bên cạnh chiếc xe ngựa bị lật nghiêng.
Mắt thấy một hắc y nhân sắp bổ đao xuống đầu nàng ta, ta bèn rút kiếm giết tên thích khách, rồi quay ngựa đối phó với đám hắc y nhân bên cạnh Khang Lạc, tóm lấy cổ áo nàng ta kéo lên ngựa rồi phi nhanh đi.
Khang Lạc chưa định thần lại, vẫn còn đang la hét.
Ta lạnh giọng quát: "Câm miệng!"
Lúc này Khang Lạc mới quay đầu lại nhìn ta, giọng nói hoài nghi: "Triệu Tử Ngọc?"
Ta không thèm để ý đến nàng ta, chỉ hỏi điều mình quan tâm nhất: "Mẫu hậu đâu? Xảy ra chuyện gì?"
"Mẫu hậu bị ám sát. Nghe nói người bị thương rất nặng. Phụ hoàng đang phái người bắt thích khách. Triệu Tử Ngọc ngươi nhanh lên, ta muốn gặp Mẫu hậu lần cuối." Khang Lạc toàn thân run rẩy, nước mắt giàn giụa.
Nàng ta lúc này, chân thật đến mức khiến người ta sinh lòng thương hại.
Ta nuốt lại những lời châm chọc bên miệng, chỉ chuyên tâm chạy đi.
Có lá bùa hộ mệnh Khang Lạc này, trên đường không ai dám ngăn cản.
Rất nhanh đã đến Thái miếu.
"Mẫu hậu..." Khang Lạc nhảy xuống ngựa, loạng choạng chạy về phía trước, nàng ta xách váy lên, dáng vẻ mất hết.
Ta bước như bay theo sau, vội vàng đẩy cửa ra, nhìn vào bên trong.
Chỉ thấy dưới ánh đèn dịu dàng bao phủ, Mẫu hậu đang quỳ với tư thái đoan trang trên bồ đoàn.
Nghe thấy động tĩnh, bà ấy quay đầu lại quở trách: "Nơi trọng địa quốc gia, ồn ào náo động, còn ra thể thống gì nữa? Sao con lại đến đây?"
Bà ấy chỉ liếc mắt qua ta, liền thân mật ôm lấy Khang Lạc đang lao tới.
Khang Lạc mừng quá hóa khóc: "Mẫu hậu, người không sao? Tốt quá, thật sự tốt quá!"
Toàn thân ta lạnh buốt, bị một cảm giác nguy hiểm cực độ bao trùm, không nói rõ là nên vui hay là nên buồn.
Mẫu hậu không sao, điều này đương nhiên là tốt.
Nhưng bà ấy lại lợi dụng ta, điều này không tốt, rất không tốt!
Ta liếc qua bà ấy với ánh mắt lạnh như dao, từ từ lùi về phía sau.
Thị vệ bốn phía ùa tới. Tên thị vệ dẫn đầu lo lắng hỏi: "Khang Lạc công chúa, chỉ có một mình người đến thôi sao?"
"Còn có nàng ấy..." Khang Lạc tìm ta khắp nơi, ánh mắt dừng lại trên người ta, mang theo vài phần vui mừng chân thành: "Triệu Tử Ngọc, Mẫu hậu không sao."
Vô số ánh mắt đổ dồn vào ta.
Vô số thanh kiếm chĩa vào ta.
Nụ cười trên mặt Khang Lạc lập tức cứng đờ.
Ánh mắt Mẫu hậu cũng trở nên kinh ngạc.
Ta cụp mắt, cười khẩy một tiếng, từ từ lau đi lớp cải trang trên mặt, để lộ dung mạo vốn có rồi hành lễ vô cùng chu đáo.
"Dân nữ tham kiến Hoàng hậu nương nương, cung chúc nương nương thân thể khỏe mạnh, cát tường bình an."
"A Ngọc..." Mẫu hậu lẩm bẩm.
"Phụng chỉ Bệ hạ, bắt giữ phản tặc Triệu Tử Ngọc. Bắt nàng ta lại, áp giải vào thiên lao!"
Ta đành buông tay chịu trói.
Thật nực cười!
Sớm biết sẽ bị bắt, ta thà dùng cái mạng này đổi lấy mạng của Ngụy Chiêu. Ít nhất cũng coi như trọn vẹn tình nghĩa với A Tắc.
Bây giờ thế này, là sao đây?
"Lui ra cho Bổn cung!" Mẫu hậu lạnh giọng quát.
"Hoàng hậu nương nương, Bệ hạ có chỉ, phản tặc Triệu Tử Ngọc cấu kết với thích khách, ám sát Hoàng hậu nương nương và Khang Lạc công chúa..."
Mẫu hậu rút kiếm của thị vệ, một kiếm đâm vào cổ họng kẻ đang nói, khiến hắn câm miệng.
Khí thế Bà ấy uy nghiêm như núi Thái Sơn đè xuống, gằn từng chữ, giọng nói lạnh thấu xương:
"Lui ra cho Bổn cung, nếu không giết không tha!"
21
Giữa Thái miếu rộng lớn, chỉ còn lại ta, Mẫu hậu và Khang Lạc.
Không một ai lên tiếng phá vỡ sự yên tĩnh này.
Trong Thái miếu tĩnh mịch, ta có thể nghe thấy cả tiếng hít thở của đối phương.
Ta nhìn chằm chằm vào bài vị của các vị hoàng đế Đại Chu, nhưng tâm tư lại hoàn toàn không ở nơi này.
Ta nghe Mẫu hậu nói: "Không phải là ta!"
Giọng của bà ấy vừa lạnh lùng mang theo chút mệt mỏi, càng mang theo ý vị của sự bi ai tột cùng khi cõi lòng đã chết.
Khang Lạc ngơ ngác nhìn ta, rồi lại nhìn Mẫu hậu.
Rõ ràng là không hiểu chúng ta đang nói gì.
Cái đầu óc có hạn của nàng ta thật sự không thể nghĩ ra được chuyện phức tạp như vậy.
Ta thản nhiên nói: "Vậy lần trước thì sao?"
Lần trước, Mẫu hậu đích thân đến sân nhỏ khuyên ta nhận thánh chỉ sắc phong công chúa. Khi đó, bà ấy có biết hậu quả không?
Là không ngờ tới, hay là biết rõ mà vẫn cố tình?
"A Ngọc..." Giọng Mẫu hậu có vài phần yếu đuối, "Khi đó, Mẫu hậu tự tin mình có đủ sức bảo vệ con chu toàn."
"Thật vậy sao?" Ta nhìn bà ấy, ánh mắt bình tĩnh đến mức chính ta cũng thấy đáng sợ.
Mẫu hậu đã hiểu ra, sắc mặt lập tức tái nhợt, hai hàng nước mắt trượt dài từ khóe mắt.
Bà ấy ngã ngồi xuống bồ đoàn, không nói một lời.
Khang Lạc không hiểu câu đố câm này, nhưng cũng không cản trở việc nàng ta cảm nhận được bầu không khí ngột ngạt đến bức bối.
Nàng ta quỳ ngồi bên cạnh Mẫu hậu, bất an lay nhẹ cánh tay bà: "Mẫu hậu, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"
"Xảy ra chuyện gì ư..."
Mẫu hậu vô thức lặp lại câu này, rồi bỗng phá lên cười lớn, tiếng cười ai oán thê lương.
"Hahahahaha!"
"Mười tám năm..."
Ta không thể nghe tiếp được nữa, đẩy cửa bước ra ngoài.
Tiếng bước chân "lộp cộp", là Khang Lạc đã đuổi theo.
"Triệu Tử Ngọc, ngươi đứng lại!"
Khóe mắt nàng ta ửng đỏ, mang theo một cảm giác xấu hổ, nhưng vẫn lấy hết can đảm hỏi ta.
"Rốt cuộc là sao? Tại sao Phụ hoàng lại muốn bắt ngươi?"
"Tại sao Mẫu hậu lại khóc?"
"Các ngươi rốt cuộc đang làm gì vậy?"
Ta quay đầu nhìn nàng ta, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
Sự ngây thơ của nàng ta, có lúc khiến người ta chán ghét, nhưng có lúc lại khiến người ta ghen tị.
Ta lúc này rất muốn nói chuyện, nên cũng không ngại lãng phí chút công sức với nàng ta.
"Ngươi yêu mến Ngụy Chiêu, Ngụy Chiêu cũng yêu mến ngươi."
Khang Lạc có chút lúng túng: "Đó là chuyện quá khứ rồi, liên quan gì đến chuyện của Mẫu hậu chứ?"
"Đương nhiên là có liên quan." Ta nói đầy ẩn ý.
"Nếu có một ngày, Ngụy Chiêu nắm giữ binh quyền, giết ta, uy hiếp Phụ hoàng nhất định phải để ngươi ở bên hắn, Phụ hoàng đã đồng ý."
"Ngụy Chiêu không ngại ngươi đã từng gả cho người khác, cũng không ngại ngươi có một đứa con với người đàn ông khác khiến ngươi vô cùng cảm kích, cũng sinh cho hắn một đứa con."
"Các ngươi vui vẻ sống bên nhau mười tám năm. Ngươi tưởng tấm lòng của hắn đối với ngươi có trời đất chứng giám, ngươi có thể kiểm soát hắn tuyệt đối."
"Nhưng bỗng một ngày, ngươi phát hiện ra Ngụy Chiêu thực ra vẫn luôn tâm tâm niệm niệm muốn trừ khử đứa con đầu lòng của ngươi, thậm chí không tiếc loan tin ngươi đã chết ra ngoài, chỉ để lừa đứa trẻ đó tới đây, rồi giết nó."
"Lúc đó, ngươi có đau lòng không?"
"Ngươi có thấy mười tám năm qua đều là một trò cười không?"
"Ngươi có khóc không?"
Ta nhìn chằm chằm Khang Lạc, thấy đôi mắt mờ mịt của nàng ta trở nên kinh hãi, đôi mắt ửng đỏ ngấn lệ, trong lòng nhen nhóm một niềm khoái cảm thầm kín.