Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 15

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta cảm nhận được sự hèn hạ của chính mình. 


Ta không thoát khỏi được phàm trần, nên đã định sẵn phải gánh chịu bát khổ. 


Sinh, lão, bệnh, tử, yêu mà phải xa, ghét mà phải gặp, muốn mà không được, ngũ ấm thạnh khổ, ai có thể trốn thoát chứ? 


Khang Lạc không dám tin mà lắc đầu quầy quậy, nước mắt nhanh chóng giàn giụa. 


"Ngươi là con gái Tiên hoàng sao? Chúng ta là cùng mẹ khác cha?" 


"Không thể nào, đây không phải là thật. Phụ hoàng yêu Mẫu hậu nhất. Ngài không thể làm ra chuyện như vậy. Ngài không thể lợi dụng Mẫu hậu." 


Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười mỉa mai. 


"Thật sao? Vậy tại sao trên đường đến Thái miếu, ngươi lại bị ám sát?" 


"Nếu đã không có thích khách ám sát Mẫu hậu, vậy lấy đâu ra thích khách ám sát ngươi?" 


Nàng ta hoa dung tái nhợt: "Ý ngươi là... người ám sát ta, cũng là Phụ hoàng sắp xếp?" 


Ta cười một tiếng, xoay người chậm rãi rời đi. 


"Mong là không phải vậy." 


"Triệu Tử Ngọc, ta không tin lời ngươi nói." 


Nàng ta gào lên với ta, phảng phất như làm vậy có thể xua đi nỗi sợ hãi trong lòng. 


Đúng là suy nghĩ của trẻ con. 


Ta cười khẩy một tiếng, không ngại châm thêm dầu vào lửa. 


"Khang Lạc, Phụ hoàng nhìn thì tưởng 'xung quan nổi giận vì hồng nhan', nhưng thực chất lại là người hiểu rõ nhất cách bảo vệ bản thân. Mà ngươi và Phụ hoàng rất giống nhau. Ngươi nhìn thì ngây thơ, nhưng thực ra lại hiểu rõ nhất làm sao để sống sót. Nếu không, Ngụy Chiêu rõ ràng sắp chết, tại sao ngươi không đi cứu hắn? Người mà ngươi yêu cuồng nhiệt chỉ là đệ nhất quý công tử Hoa Kinh Ngụy Chiêu, chứ không phải là tội nhân vô danh tiểu tốt Ngụy Chiêu. Một khi hắn thất thế, liền không đáng để ngươi cứu nữa, phải không?" 


"Bịch" một tiếng, Khang Lạc ngã sóng soài trên đất. 


Đáng tiếc, lần này không có nhiều cung nữ ma ma đỡ nàng ta dậy. 


22


Mẫu hậu vội vã kết thúc chuyến đi Thái miếu, đưa ta và Khang Lạc về cung. 


Ta không biết bà ấy đã thuyết phục Phụ hoàng thế nào. Tóm lại, ta không bị nhốt vào đại lao, vẫn bình an vô sự ở trong hậu cung, mọi thứ phảng phất trở lại như xưa. 


Có điều, vẫn có chỗ khác. 


Lần này, ta không được ra khỏi cung, cũng hoàn toàn mất liên lạc với bên ngoài. 


Ta không biết nghĩa quân bên ngoài tiến triển đến bước nào, cũng không biết Ngụy Chiêu ra sao rồi. 


Khang Lạc sau khi về cung, liền lập tức rời đi. Còn Mẫu hậu cũng không gặp lại ta, chỉ cho ta ở tại thiên điện trong cung của bà, phái mấy người đến hầu hạ. 


Đến tối, Khang Lạc tới. 


Trán nàng ta đỏ ửng một mảng, trên má còn hằn rõ dấu tát tím bầm. 


Ánh mắt nàng ta nảy lửa nhìn ta, ném mạnh một cái hộp xuống trước mặt ta, gằn từng chữ, nghiến răng ken két. 


"Triệu Tử Ngọc, ta không còn nợ ngươi nữa." 


"Đây là thứ Ngụy Chiêu để lại cho ngươi, ngươi cứu hay không thì mặc." 


Giọng điệu nói chuyện của nàng ta, hệt như trẻ con hờn dỗi, nhưng có lẽ trong mắt nàng ta, làm vậy là rất ngầu. 


Ta cười khẽ một tiếng, ngón tay khẽ động, lơ đãng gạt cái hộp đó rơi xuống đất. 


"Choang", cái hộp rơi xuống đất, một vật gì đó văng ra. 


Đen thui. 


Ta khẽ liếc qua, không nhìn kỹ, chỉ thản nhiên nói: "Không cứu!" 


"Triệu Tử Ngọc!!!" Khang Lạc tức đến giậm chân. "Ngươi muốn ta quỳ xuống cầu xin ngươi đúng không? Được thôi, ta quỳ." 


Nàng ta hơi khuỵu gối, mắt thấy nàng sắp quỳ xuống. 


Trong lòng ta chợt dâng lên một cảm giác khó chịu không tả nổi. 


"Đủ rồi!" 


Khang Lạc bị giọng điệu của ta dọa cho sững sờ. Mắt nàng ta ngấn lệ, nghiến răng nói: "Triệu Tử Ngọc, ngươi thông minh hơn ta, giỏi giang hơn ta. Ta không hiểu các ngươi đang chơi trò gì, nhưng ta cầu xin ngươi hãy cứu Ngụy Chiêu." 


"Ta sẽ không vì Ngụy Chiêu mà đòi sống đòi chết nữa. Ta có thai rồi, ta không thể tùy hứng nữa." 


Ngón tay thon trắng của nàng ta bất giác đặt lên che chở bụng. 


Nàng ta chưa thật sự trở thành một người mẹ, nhưng đã có dáng vẻ của một người mẹ. 


Ta như có gì đó nghẹn ở cổ họng, nhất thời không nói nên lời. 


Nhanh vậy sao... 


Nàng ta cúi mắt, nước mắt lã chã rơi xuống đất. 


"Trong hộp này là lưỡi của Ngụy Chiêu. Khi Phụ hoàng ép hỏi hắn tung tích của ngươi, hắn không nói, đã tự cắn đứt lưỡi mình." 


"Ta và Ngụy Chiêu đã có lỗi với ngươi." 


"Nhưng trò chơi của những người thông minh, kẻ ngốc như ta không hiểu được. Ngoài dựa vào bản năng để hành động, thì còn biết làm thế nào nữa?" 


Ta hoàn hồn, lần đầu tiên nghiêm túc nhìn nàng ta. 


Nàng ta cũng không phải là hoàn toàn vô dụng, ta đã nghĩ đến tầng này. 


Trước đại thế, ai mà không phải kẻ ngốc chứ? 


"Để ta nghĩ xem." 


"Được..." 


Khang Lạc không dám dồn ép ta. Nàng ta vội vã rời đi như sợ ta đổi ý. 


Ta khẽ di bước, đi đến trước cái vật đen thui, khô quắt, bốc mùi hôi thối kia. 


Đây có lẽ chính là thứ mà hắc y nhân để lại trước sân nhà ta. 


Hóa ra là lưỡi của Ngụy Chiêu... 


Ta không ngờ Ngụy Chiêu lại trở nên có khí phách như vậy. Trước đây hắn luôn rình rập hòng tóm lấy bất cứ sơ hở nào của ta, để bán đứng ta, mong được ở bên Khang Lạc. 


Nhưng bây giờ, hắn vì không bán đứng ta, vậy mà lại có thể tự cắn đứt lưỡi mình? 


Ta cảm thấy thật khó tin. 


Vết thương trên trán Khang Lạc là vì cầu xin cho hắn mà bị thương đúng không? 


Ta đang nghĩ đến xuất thần, ma ma bên cạnh ho khan một tiếng, có vẻ muốn nói lại thôi. 


"Điện hạ, vừa rồi Khang Lạc công chúa đã cầu xin Bệ hạ thay cho người. Bệ hạ không cho phép, Khang Lạc công chúa liền ra sức dập đầu, còn tự tát vào mặt mình liên tục..." 


"..." 


Ta cảm thấy một sự ngột ngạt khó tả. 


Ta cứ tưởng Khang Lạc là đứa não yêu đương, chỉ biết sống chết vì đàn ông, không ngờ cũng có lúc làm vậy vì ta. 


Ta khẽ nhắm mắt, đè nén nỗi chua xót đầy lồng ngực, lạnh giọng nói: "Ta muốn đi gặp Phụ hoàng." 


23


Trong Ngự thư phòng. 


Phụ hoàng ở trên cao, không hề che giấu sát ý đối với ta. 


Những gì chúng ta nên hiểu, thì đều đã hiểu cả rồi. 


Cũng không còn cần thiết che che đậy đậy nữa,. 


Ngài vẻ mặt lạnh như băng nhìn ta, đi thẳng vào vấn đề. 


"Ký tên điểm chỉ vào tờ giấy này, Trẫm sẽ thả Ngụy Chiêu." 


Thánh chỉ lần này không bị ném xuống đất, mà được Đại thái giám cung kính đưa đến tận tay ta. 


Ta mở ra xem kỹ. Đây là một bức thư dùng danh nghĩa con gái của Tiên hoàng để viết lời hịch khiển trách quân nổi loạn. 


Nếu ta điểm chỉ lên đây, chính là đứng về phía đối lập với nghĩa quân. Bọn họ sẽ trở thành xuất quân vô danh, tất cả đều là loạn thần tặc tử. 


Ta im lặng một lát, bình tĩnh nói: "Sẽ có người tin sao? Bọn họ sẽ chỉ cảm thấy ta bị ép buộc. Một lá thư cỏn con này, không cản được đại thế thiên hạ." 


"Trẫm bảo ngươi làm gì, ngươi cứ làm nấy. Những chuyện còn lại, không phải là chuyện một nữ tử hậu cung như ngươi nên hiểu." 


Ta cười khẽ một tiếng, cảm thấy rất thú vị. 


"Năm đó khi ngài khởi binh lấy cớ 'xung quan nổi giận vì hồng nhan', đã giương danh nghĩa của Mẫu hậu. Bây giờ, ngài lại cần ta giúp ngài dẹp yên dân oán. Ngài đã coi thường nữ tử hậu cung đến vậy, chi bằng dứt khoát không cần, chẳng phải tốt hơn sao?" 


"Rầm" một tiếng, Phụ hoàng đập bàn đứng dậy. 


Ánh mắt ngài đầy giận dữ, khí thế bức người. 


"Lẽ ra ngay từ đầu Trẫm không nên mềm lòng, lẽ ra nên dìm chết ngươi." 


Ánh mắt ta thẫm lại, hóa ra năm đó ngài từng có ý định giết ta. 

 
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo