Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 16

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Ta không có ý chọc giận ngài, để mình phải chịu thêm khổ sở. 


Chuyện gì rồi cũng phải giải quyết, nhưng phải dùng cách của ta để giải quyết. 


Ta bình tĩnh nói: "Ta không có ý mạo phạm Bệ hạ. Cách thức tranh thủ lòng dân bây giờ đã vô dụng rồi. Bệ hạ chi bằng để ta viết hai lá thư cho thủ lĩnh nghĩa quân, khuyên bọn họ đầu hàng. Như vậy sự tình biết đâu sẽ có chuyển biến." 


Đôi mắt sắc bén của Phụ hoàng nhìn ta chằm chằm. 


Rất nhanh, trên mặt ngài hiện lên nụ cười kỳ quái, vậy mà lại không phản đối. 


"Được!" 


"..." 


Ta vô cùng ngạc nhiên, ta cứ ngỡ phải tốn thêm một hồi nước bọt để thuyết phục ngài, không ngờ ngài lại dễ nói chuyện đến vậy. 


Trong lòng ta dâng lên một tia bất an. 


Nhưng tính toán kỹ lại, dường như cũng không có lý do gì để bất an. 


Ta cúi mắt lui ra. Đến thiên điện, dưới sự giám sát của Đại thái giám, ta viết hai bức thư chiêu hàng tình cảm chân thành tha thiết. 


Nội dung hai lá thư giống hệt nhau, không sai một chữ. 


Phụ hoàng mời mười mấy vị đại thần lần lượt xem qua, xác nhận nội dung không có gì bất ổn, cũng không có giấu đầu hở đuôi để truyền tin, lúc này mới cho ta về. 


Đến tối. 


Ngụy Chiêu được thả ra. 


Đại thái giám cố ý đưa hắn đến trước mặt ta. 


Ngụy Chiêu đen rồi, gầy rồi, đôi mắt như giếng cạn, không còn một gợn sóng. 


Đại thái giám hơi cúi người: "Công chúa, Phò mã đã đến." 


Ông ta cười như không cười, bề ngoài cung kính, thực chất là đang chế nhạo. 


Có lẽ ông ta cười nhạo ta vì một kẻ tàn phế, mà lại từ bỏ nghĩa quân đang đứng ra vì ta. 


Một Ngụy Chiêu, sao có thể so với nghĩa quân được mệnh danh là trăm vạn đại quân chứ? 


Trong mắt ông ta, ta có lẽ là một kẻ ngốc. 


Ta không chút khách khí, tát mạnh ông ta một bạt tai. Thấy ông ta kinh hãi ngỡ ngàng, lòng ta cũng thấy thoải mái hơn một chút. 


Ta cười nói: "Nếu nghĩa quân đánh vào thành, Bệ hạ còn muốn lấy ta ra tế cờ. Ngươi tốt nhất nên cầu nguyện ta sống cho thật tốt, đừng nghĩ quẩn mà tự sát. Nếu không, Phụ hoàng mà trách tội lên đầu công công, công công phải chết bao nhiêu lần cho đủ đây?" 


Đại thái giám mặt đầy uất ức, nhưng không dám nói gì thêm, ngược lại còn dặn dò ta kỹ lưỡng, nên sắp xếp cho Ngụy Chiêu thế nào, và chủ động cho gọi Thái y. 


Ngụy Chiêu là nam tử, tự nhiên không thể ở trong hậu cung, chỉ đành sắp xếp cho hắn ở nơi ở của thái giám tận ngoài cùng hậu cung. 


Lưỡi của hắn đã bị cắn đứt một nửa, một phần đã mưng mủ, Thái y đành phải làm sạch mủ, rồi bôi thuốc cho hắn. 


Gương mặt hắn méo mó đến dữ tợn, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng. 


Ta nhìn mà thấy kinh hãi, bất giác liên tưởng đến lúc A Tắc chết, máu cứ chảy không ngừng... 


Lòng ta chua xót, liền lui ra ngoài. 


Hồi lâu, Thái y đi ra, để lại thuốc. 


Lại một lát sau, Ngụy Chiêu đi ra. Hắn nhìn ta, im lặng hồi lâu, rồi dùng cây trâm gỗ viết ba chữ lên đất. 


"Ta muốn sách." 


"Được, ta cho người mang tới ngay." 


"Đa tạ." 


Ta im lặng một lát, vẫn lên tiếng hỏi: "Tại sao không nói ra nơi ở của ta? Thỏ khôn có ba hang, nơi ở của ta không chỉ có một chỗ. Ta đã có kế sách vẹn toàn, có thể toàn thân rút lui." 


Bàn tay cầm cây trâm gỗ của Ngụy Chiêu khẽ run, hồi lâu, hắn viết một hàng chữ. 


"Kế hay là của ngươi, khí phách là của ta." 


Hắn dừng một chút, lại viết. 


"Xin lỗi." 


Mặt hắn có vài phần xấu hổ, nhìn ta một cái, liền vội vàng đi vào, đóng chặt cửa. 


Ta nhìn hàng chữ đó, chìm vào im lặng. 


Xin lỗi vì cái gì? 


Chuyện hắn có lỗi với ta, nhiều lắm. 


24


Ta cho người mang sách đến cho Ngụy Chiêu, lại phái người lo chuyện ăn uống sinh hoạt của hắn, rồi không hỏi đến nữa. 


Ta bận lắm, ta đang tìm mọi cách để nghe ngóng tin tức của nghĩa quân. 


Ta cũng không biết, hai lá thư chiêu hàng đó có đến được tay thủ lĩnh nghĩa quân hay không. Nếu nhận được, bọn họ hẳn là biết phải làm gì, đúng không? 


Nhưng ta không chắc, Phụ hoàng giảo hoạt như vậy, thư có thật sự an toàn đến được tay nghĩa quân không? 


Nhưng tin tức trong cung bị Phụ hoàng phong tỏa rất gắt gao. Đám cung nữ thái giám kia rõ ràng không biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, ngược lại còn thấy hôm nay thiên hạ thái bình, thịnh thế huy hoàng. 


Ta không thể trách bọn họ. 


Những gì bọn họ nhìn thấy, chỉ là những gì người khác muốn cho họ thấy. 


Ta ở trong cung như con thú bị nhốt, lòng dần trở nên bồn chồn lo lắng. 


Cho đến một ngày, người ta cử đi hầu hạ Ngụy Chiêu do do dự dự đi vào, ấp úng nói: "Công chúa điện hạ, Ngụy công tử muốn gặp người." 


Ngụy công tử? 


Ngụy Chiêu? 


Hắn gặp ta làm gì? 


"Bổn cung không rảnh." 


"Công chúa, Ngụy công tử nói người nhất định phải đến, nếu không ngài ấy sẽ tự vẫn." Người nọ bò rạp xuống đất, run rẩy. 


Tư thế này, ngược lại khiến ta bình tĩnh lại. 


Ta chấp nhặt với một kẻ hạ nhân làm gì. 


Còn Ngụy Chiêu sẽ tự vẫn? 


Ta không dám chắc. 


Hắn trước đây thì khá là tham sống sợ chết, nhưng bây giờ dường như không phải vậy nữa. 


"Dẫn đường." 


"Vâng!" 


Ta rất nhanh đã đến sân nhỏ của Ngụy Chiêu. 


Ngụy Chiêu đang đợi ta. 


Ngắn ngủi mấy ngày không gặp, khí chất trên người hắn đã thay đổi rất lớn, thu lại sự kiêu hãnh của thiếu niên khi xưa, cả người trầm uất như thể đã tham thiền khổ tu mấy chục năm. 


Ta thản nhiên nói: "Ngươi tìm ta?" 


Hắn gật đầu, xoay người vào phòng. 


Hắn ra hiệu cho ta ngồi xuống, lấy một cốc nước, nhúng ngón tay vào cốc, chấm một ít nước viết chữ lên bàn. 


"Bệ hạ đã công bố thân thế của ngươi rồi cho người bắt chước nét chữ của ngươi, liên tiếp ban bố thư chiêu hàng, ra hịch thảo tặc." 


Tim ta thắt lại nhưng rất nhanh đã nghĩ thông. Những chuyện này cũng nằm trong dự liệu, nếu ta ở vị trí đó, cũng sẽ làm như vậy. 


Điều ta tò mò hơn là một chuyện khác. 


"Ngươi làm sao biết được?" 


Gương mặt Ngụy Chiêu hiện lên vẻ vui sướng, hắn dùng tay áo lau vết nước, nhanh chóng viết lại những gì mình muốn nói. 


"Có tiền mua tiên cũng được." 


"Ta ở kinh thành bao nhiêu năm, cũng không phải là vô dụng." 


"Ta có thể giúp ngươi." 


Ta nhìn kỹ hàng chữ hắn vừa viết, đặc biệt là hàng cuối cùng. 


Đầu óc ta quay cuồng. 


Hắn rốt cuộc biết những gì? 


Hắn lấy tư cách gì để giúp ta? 


Ngụy Chiêu dường như nhìn ra sự nghi ngờ của ta, hắn do dự một chút, rồi vẫn kiên định viết ra hai chữ. 


"Lục Diệu!" 


Tim ta thắt lại, ánh mắt gắt gao nhìn hắn, nhưng sắc mặt vẫn không chút biến đổi. 


Ngụy Chiêu tiếp tục viết. 


"Trường An công chúa Triệu Tử Ngọc, là con gái của Tiên hoàng. Mười tám năm ở chùa Vân Sơ có thể sống sót, đều nhờ vào Lục Diệu." 


"Lục Diệu văn võ toàn tài, nhưng cậy tài khinh người. Năm đó Tiên hoàng biếm ngài ấy, không phải là ghét bỏ ngài ấy mà là hy vọng mài giũa tính tình ngài ấy, rồi mới giao phó trọng trách." 


"Nghĩa quân của Lộc Vương phủ trên danh nghĩa là Lục Diệu lãnh đạo, nhưng thực chất là binh mã của công chúa. Công chúa nay bị kẹt trong cung, e là rất muốn biết tiến triển của Lục gia quân..." 


Ta càng xem càng kinh hãi. 


Những chuyện này, ta chưa từng nói với ai. Trong hoàng cung cũng không thể có người biết. 


Ta nảy sinh sát tâm. 


Ta đột ngột ra tay, bóp lấy cổ họng Ngụy Chiêu. 


Ngụy Chiêu vô cùng kinh ngạc, mặt hắn đỏ bừng lên, càng lúc càng ngạt thở, nhưng ánh mắt lại dần bình tĩnh, ra vẻ bó tay chờ chết. 


Bộ dạng này... 


Ta buông tay ra ngay trước khi suýt nữa bóp gãy cổ hắn. 


Hắn thở dốc từng hơi, cúi đầu ho dữ dội, ho như muốn văng cả phổi ra ngoài. 


Ta từ trên cao nhìn xuống hắn, lạnh giọng nói: "Đã không còn lưỡi, thì giữ kỹ ngón tay của mình đi. Nếu không, Bổn cung không ngại khiến ngươi tàn phế triệt để hơn đâu." 


"Triệu... Tử... Ngọc" Hắn bỗng mở miệng, giọng khàn đặc. 


Ta phản ứng một chút, mới hiểu là hắn đang gọi tên ta, Triệu Tử Ngọc. 


"Ngươi... có... thể... tin... ta." 


Ta sững sờ, không mở miệng, xoay người đi ra ngoài. 


Đi đến cửa, ta dừng bước: "Tại sao ngươi không nghi ngờ nhánh nghĩa quân còn lại là người của ta?" 


Hắn lắc đầu: "Tuổi... tác... không... khớp." 

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo