Hành Trình Của Công Chúa: Sống Ở Trường An Chẳng Dễ Dàng - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Câu hỏi của ta ngày càng sắc bén, Mẫu hậu cuối cùng cũng thẹn quá hóa giận.


"Con cũng muốn giống Khang Lạc, bất hiếu ngỗ ngược, trút giận lên người ta sao? Con cút ra ngoài cho ta!" 


Đầu ngón tay Mẫu hậu run rẩy, còn xen lẫn chút xấu hổ bẽ bàng vì bị vạch trần sự thật.


Ta lùi ra từng bước một.


Cả cơ thể và trái tim đều lạnh buốt.


Cảm giác đó phảng phất giống như cảm giác ngày Ninh Tắc chết. Ta đứng dưới ánh mặt trời, được ánh nắng ấm áp chiếu rọi, mà toàn thân vẫn thấy lạnh run.


Hơi lạnh len lỏi vào kẽ xương, từ mọi lỗ chân lông, từ từng sợi tóc... 


Nhưng ánh mặt trời lại chẳng thể nào xuyên vào cơ thể.


Mẫu hậu yêu thương Khang Lạc nên bà ấy muốn sắp đặt cuộc đời của Khang Lạc, nhưng lại không muốn gánh chịu sự oán hận của nàng ta.


Bà ấy thà để Khang Lạc hận ta, chứ không chịu nói ra sự thật.


Khi ta cầu xin ban hôn, bà ấy vốn có thể từ chối.


Nhưng ham muốn quyền thế đã khiến bà ấy đồng ý.


Còn nếu là vì Khang Lạc, bà ấy lại có thể từ chối mà không chút do dự.


Là ta tự không biết lượng sức, cứ nghĩ Mẫu hậu sẽ đối xử công bằng, nhưng thực ra trong lòng ta đã hiểu rõ, điều này căn bản là không thể.


Rõ ràng biết là không thể mà vẫn cố làm, ta thật ngốc nghếch!


Nhưng có đứa con nào mà không ngốc nghếch trước mặt mẹ của mình chứ? 


Ta đứng dưới nắng, cảm thấy bản thân vừa lạnh vừa nóng, đầu ngón tay không còn chút sức lực.


Ta dường như nghe thấy có người hô lên "ngất rồi". Ta cứ ngỡ cuối cùng cũng có người phát hiện ta sắp ngất.


Ai ngờ, tất cả mọi người đều chạy về cùng một hướng.


"Khang Lạc công chúa ngất rồi." 


"Mau đi mời Thái y." 


"Mau mang nước nóng tới." 


Ồ! 


Hóa ra là vậy!


Ta cụp mắt cười khổ, nhận ra mình đang ghen tị với Khang Lạc.


Sao nàng ta có thể nói ngất là ngất được nhỉ? 


Rõ ràng cũng khó chịu như vậy, sao ta lại không thể nói ngất là ngất được chứ? 


Ta giữ vững dáng vẻ của công chúa, từng bước lê ra khỏi cung.


Về đến phủ công chúa, ta trèo lên giường, chìm vào giấc ngủ say.


12.


Khang Lạc ốm ba ngày, cả cung trên dưới loạn thành một mớ.


Bảy ngày sau, ta lơ mơ tỉnh lại. Ngoài Vu ma ma canh bên giường ta ra, còn có cả Ngụy Chiêu.


Ta ngạc nhiên nghĩ sao hắn lại ở đây? Rồi cảm thán thật hiếm khi hắn làm người được một lần.


Ngụy Chiêu lại mặt mày ủ rũ: "Phụ hoàng tuyên ta và ngươi vào cung." 


"..." 


Lại nữa rồi! 


Không có lúc nào được yên ổn.


Nhà họ Ngụy là một mớ bòng bong. Ta đã nhúng tay vào, thì không thể bỏ dở.


"Ta biết rồi, ngươi ra ngoài đi!" 


Ta lạnh mặt, không muốn nhìn Ngụy Chiêu lấy một lần.


Ngụy Chiêu lúng túng đỏ bừng mặt rồi hất tay áo bỏ đi.


Ta và hắn như hai người xa lạ cùng vào cung, bái kiến Phụ hoàng.


Phụ hoàng đối với ta thì hòa nhã, nhưng ánh mắt nhìn Ngụy Chiêu lại lạnh như băng.


Chuyện bất thường ắt có điều mờ ám... 


Lòng ta vô cùng kinh ngạc, nhưng chỉ đành mỉm cười ứng phó.


Phụ hoàng quở trách Ngụy Chiêu:


"A Ngọc vì quốc gia cầu phúc mười tám năm, là công thần của Đại Chu. Kẻ nào dám làm nhục nó, chính là đối địch với Trẫm. Ngụy Chiêu, ngươi to gan thật!" 


Chặn giấy bằng ngọc trong tay ngài ném ra, bay trúng vào trán Ngụy Chiêu.


Máu đỏ tươi chảy xuống, Ngụy Chiêu liền hoảng sợ quỳ rạp.


Phụ hoàng lạnh lùng nói: "Cút ra ngoài quỳ cho Trẫm!" 


Ngụy Chiêu vội vàng lui ra, mặt mày hoang mang!


Lòng ta hiểu rất rõ ràng!


Qua miệng Khang Lạc, hắn cho rằng Hoàng đế là người cha hiền từ hòa ái, hở ra là ban thưởng vàng bạc châu báu, một kẻ cuồng sủng con gái; mà vị Hoàng đế thật sự, lại là một kẻ cuồng sát; Thiên tử nổi giận, triệu xác phơi thây!


Đợi Ngụy Chiêu ra ngoài, khuôn mặt Phụ hoàng âm trầm hơn.


Ánh mắt ngài như gai nhọn, sắc bén như làm người ta bị thương.


"Nhà họ Ngụy khinh người quá đáng, Trẫm sẽ trút giận thay con." 


"Đây là một đạo thánh chỉ, con hãy đến Ngụy gia tuyên chỉ." 


Một đạo thánh chỉ bị ném xuống bên cạnh ta. Ta cúi xuống nhặt lên, chỉ vừa liếc qua, lòng đã chùng xuống mấy phần.


Đây là một đạo thánh chỉ quở trách, quở trách Ngụy Tướng dạy con không nghiêm, bất kính với Trường An công chúa. Con cháu nhà họ Ngụy không đáng được trọng dụng, thuận thế cách luôn chức quan của con trưởng và con thứ nhà họ Ngụy.


Thánh chỉ này tuyệt nhiên không nhắc đến Khang Lạc nửa lời, bảo vệ nàng ta kín không kẽ hở.


Mà đạo thánh chỉ này, lại do chính tay ta đi tuyên. Đây là muốn Ngụy Chiêu hận ta thấu xương, muốn ta vĩnh viễn không có ngày nào yên ổn.


Đây không phải là trút giận thay ta, chính là muốn dồn ta vào đường cùng.


Ta ngẩng mắt nhìn Phụ hoàng, ngài cũng đang nhìn ta, chỉ buông ra mấy chữ lạnh như băng:


"Đi nhanh về nhanh!" 


Đại thái giám cười tủm tỉm nhìn ta.


"Mời công chúa điện hạ, nô tài đi cùng ngài." 


Một đám thái giám vây quanh ta, rầm rộ rời khỏi điện, đi thẳng đến Ngụy phủ.


Ta được Đại thái giám mời ngồi lên ghế chủ vị. Ông ta vẻ mặt cung kính, ra vẻ lấy ta làm chủ nhưng không đợi ta lên tiếng, tiểu thái giám bên cạnh đã lập tức cầm thánh chỉ lên thao thao bất tuyệt mà đọc.


Ánh mắt của cả nhà họ Ngụy đều đổ dồn vào ta.


Bọn họ cầu xin: "Công chúa tha mạng." 


Mà ta, nào có tư cách tha mạng cho bọn họ chứ? 


Ta rời khỏi Ngụy gia, về cung phục chỉ.


Phụ hoàng ngay cả gặp cũng không thèm gặp ta, chỉ cho Đại thái giám truyền một câu:


"Khang Lạc công chúa là trăng sáng trên trời, sâu bọ đom đóm không thể tranh sáng cùng vầng trăng. Nếu tự không biết lượng sức, chính là tự rước lấy diệt vong. Mong công chúa hãy ghi nhớ kỹ." 


Ta mỉm cười vâng dạ.


Xoay người lại, ta ngước lên nhìn vầng trăng sáng trên trời.


Trăng thì đã sao? 


Chẳng qua cũng chỉ là mượn ánh sáng của mặt trời.


Nếu trên trời không có mặt trời nữa thì sao? 


Đom đóm tuy nhỏ, nhưng lại dựa vào ánh sáng của chính mình.


Phụ hoàng có thể đi lên từ hai bàn tay trắng, ta tự nhiên cũng không kém! 


Về đến phủ công chúa.


Ngụy Chiêu đang tức giận đùng đùng chờ ta.


"Triệu Tử Ngọc, ngươi thật độc ác! Ngươi luôn miệng nói mình quang minh lỗi lạc vậy mà lại đi cáo trạng sau lưng ta trước mặt Phụ hoàng, hãm hại hai vị huynh trưởng của ta. Ngươi nếu tưởng làm vậy có thể khiến ta khuất phục, thì đúng là si tâm vọng tưởng." 


Ta nhìn hắn.


Cảm thấy thật nực cười!


Tên này có phải là bất cứ chuyện gì cũng lôi kéo đến tình tình ái ái được không?


Não yêu đương, đúng là đáng chết!


Ta vươn tay bóp lấy cổ hắn, khiến giọng nói của hắn im bặt.


Cả thế giới lập tức yên tĩnh.


Ta lạnh lùng nói: "Xem ra ngươi đã quên những lời ta nói với ngươi lần trước. Nếu ngươi ngoan ngoãn làm một cái gối thêu hoa, ta bảo đảm ngươi tính mạng vô ưu, giữ được trinh tiết. Nếu không, ta không ngại đem ngươi ban thưởng ra ngoài, để ngươi làm tiểu quan. Nghe nói Tả tướng không chỉ có Hồng Ngọc Lâu, mà còn có Kim Phong Quán chuyên dùng nam sắc hầu hạ người. Ngươi đến đó nhất định sẽ rất được chào đón."


Ngụy Chiêu bị dọa sợ rồi.


Càng thêm nhục nhã sâu sắc.


Hắn nhìn ta, ánh mắt như dao.


"Triệu Tử Ngọc, ngươi là một con ác quỷ."


Ta bị chọc tức đến bật cười.


Ta từ từ buông tay, nói không thất vọng là giả.


Hắn và Ninh Tắc giống nhau đến thế, mà đầu óc lại một trời một vực.


Ninh Tắc có thể từ một chuyện nhỏ mà suy ra tất cả. Còn sự thật dù bày ra trước mắt Ngụy Chiêu, hắn cũng không chịu động não suy nghĩ.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo