Hầu Gia, Xin Hãy Thương Lấy Ta - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

12.

 

Ngày đại hôn của Thẩm Thu Nguyệt sắp đến. Mọi người trong phủ đều vui mừng cho nàng ta, trừ Tiểu Hầu gia.

 

Ta mặc bộ quần áo mới, đứng đợi trong sân rất lâu, nhưng vẫn không thấy bóng dáng Tiểu Hầu gia quay về. Trước kia, để dưỡng bệnh, mỗi lần đến chùa Phù An, hắn đều chọn ngày đẹp trời và cũng đều trở về từ rất sớm. Nhưng lần này lại có chút khác biệt.

 

Mắt thấy trời càng lúc càng tối, ta quyết định đến chỗ Lão phu nhân bẩm báo một tiếng trước. Nào ngờ, ta vừa chạy ra khỏi sân đã đâm sầm vào một vòng tay lạnh lẽo.

 

Bùi Cẩm Tuân bị ta đâm phải, lùi lại hai bước rồi vội ôm lấy ta mới đứng vững được. Trên người hắn mang theo hơi lạnh của đêm, còn thoang thoảng chút mùi rượu.

 

Chưa đợi ta kịp nói gì, Bùi Cẩm Tuân đã nắm lấy cổ tay ta, kéo về phía thư phòng.

 

Trong thư phòng ấm áp, ta vẫn chưa kịp hoàn hồn. Ta rõ ràng cảm nhận được sự u ám lạnh lẽo toát ra từ Bùi Cẩm Tuân, nhưng nét mặt hắn lại không hề thể hiện ra chút nào. Hắn đưa tay, nhẹ nhàng phủi đi vụn bẩn trên cây trâm cài tóc cho ta rồi dịu dàng hỏi:

 

"Hôm nay có chuyện gì vui không?"

 

Ta kể lại mọi chuyện từ đầu đến cuối. Cho đến khi ta nói tới chuyện Thẩm Thu Nguyệt tặng trâm cho ra, và cả chuyện nhìn thấy lá thư của Bùi Cẩm Tuân trên bàn nàng ta nữa thì...

 

Bùi Cẩm Tuân đã hôn lên môi ta.

 

...

 

Sáng hôm sau, khi ta tỉnh dậy, Bùi Cẩm Tuân đã đi rồi. Một nha hoàn lạ mặt bưng tới một chén thuốc, nói là bài thuốc dân gian do Lão phu nhân cố ý tìm về cho ta.

 

13

 

Khi Thẩm Thu Nguyệt nhìn thấy dấu vết trên cổ ta, sắc mặt nàng ta đột nhiên sững lại. Có lẽ nhận ra mình thất thố, nàng ta vội dùng khăn tay che đi, rồi nháy mắt, tinh nghịch, trêu chọc:

 

"Chúc mừng chúc mừng, cuối cùng cũng đến bước này rồi."

 

Lúc đó, ta vẫn còn đang đắm chìm trong niềm vui vì cuối cùng đã "thành công", nên không hề phát hiện ra điều gì khác lạ, thậm chí còn ngây ngô đáp lại một câu:

 

"Thẩm tiểu thư cũng đại hỷ tân hôn nhé."

 

Hôm nay thời tiết rất đẹp. Làm xong việc trong tay, ta nhận lời mời cùng Thẩm Thu Nguyệt dạo chơi trong vườn hoa. Ngày thường, Thẩm Thu Nguyệt hay kể cho ta nghe chuyện thú vị ở thư viện và những điều mắt thấy tai nghe ở kinh thành, thỉnh thoảng nàng ta còn ngâm vài bài thơ, nhưng chỉ nhận lại được vẻ mặt mơ hồ không hiểu gì của ta.

 

Thấy Thẩm Thu Nguyệt có vẻ không hứng thú lắm, ta bèn chủ động đảm nhận nhiệm vụ bắt chuyện, kể cho nàng ta nghe về những loài hoa cỏ này được mua từ đâu, lại phải chăm sóc cẩn thận thế nào mới có thể nở hoa đẹp như vậy. Dù sao thì, trước khi đến hầu hạ Bùi Cẩm Tuân, ta vốn là người làm tạp vụ trong vườn hoa mà.

 

Có điều, Thẩm Thu Nguyệt dường như vẫn luôn lơ đãng, chỉ ậm ừ cho qua chuyện.

 

Khi đi ngang qua hồ nước, Thẩm Thu Nguyệt cứ nhìn mặt hồ, không biết đang suy nghĩ điều gì. Còn ta thì vẫn thao thao bất tuyệt nói về hoa sen:

 

"Hoa sen này là do Lão phu nhân năm ngoái bỏ ra số tiền lớn vận chuyển từ Giang Nam về đấy ạ. Qua một hai tháng nữa là có thể ra nụ rồi."

 

Nói rồi, ta định cúi người xuống hái một chiếc lá sen cho Thẩm Thu Nguyệt chơi. Nào ngờ, có người từ phía sau đột nhiên xô mạnh ta một cái.

 

Cùng với tiếng "ái da" của Thẩm Thu Nguyệt, ta và nàng ta cùng "ùm!" một tiếng, rơi tỏm xuống hồ.

 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo