Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh Thư khổ sở lắc đầu cười: “Thôi đi, anh nhà em chắc chắn sẽ xé xác tôi mất.”
Cảm nhận được ánh nhìn gắt gao từ sau lưng, tôi cũng chẳng phản bác gì.
Chỉ là… có một câu, tôi nhất định phải nói ra.
Tôi nghiêm túc nhìn Mạnh Thư: “Anh Mạnh, cảm ơn anh năm xưa đã cứu em.”
Năm lớp 11, tôi bị Tô Thần dẫn theo một đám lưu manh chặn đầu trong ngõ nhỏ.
Tôi từng học qua võ, nhưng dù sao cũng chỉ là một mình, làm sao chống lại được nhiều người đàn ông sức vóc vượt trội?
Cuối cùng, tôi kiệt sức, mặc cho chúng đá mạnh vào bụng của mình.
Tôi cắn chặt môi, như mọi lần, định cố gắng chịu đựng mà vượt qua.
Nhưng rồi, những nắm đấm rơi xuống người tôi dần biến thành những cái sờ mó đầy dâm loạn.
Ánh đèn flash lóe lên làm tôi đau mắt.
Tô Thần cười đầy ngông cuồng: “Nhìn vào ống kính này! Ra tay mạnh hơn chút nữa, không thấy nó còn sức trừng mắt với tao sao?!”
Hắn muốn hủy hoại tôi!
Cảm giác tuyệt vọng và bất lực như muốn nhấn chìm toàn bộ cơ thể tôi, kèm theo đó là tiếng ù tai dội ngược từng hồi.
Chắc là ảo giác thôi… tôi còn nghe thấy cả tiếng gào thét kinh hoàng của Tô Thần.
Mưa lớn táp thẳng vào đôi mắt vô thần của tôi.
Cho đến khi có ai đó choàng áo lên người tôi, ôm tôi vào vòng tay ấm áp.
Anh đang run rẩy, nước mắt mằn mặn thấm vào má tôi.
Lúc tỉnh lại, người canh bên giường là Mạnh Thư.
Thấy tôi mở mắt, anh ấy xoa trán, nở một nụ cười ấm áp: “Cuối cùng em cũng tỉnh rồi, nhiệm vụ của anh xem như hoàn thành.”
Về đến nhà, tôi mới biết Tô Thần còn bị thương nặng hơn cả tôi.
Các ngón tay bị gãy, cánh tay và chân đều bị đập gãy.
Phải nằm trên giường bệnh suốt nửa năm.
Mẹ kế tôi giận dữ tra hỏi, nhưng hắn chỉ run rẩy sợ hãi không nói nên lời.
Từ đó về sau, Tô Thần ngoan ngoãn hẳn, mấy năm trời không dám động vào tôi nữa.
Tôi luôn nghĩ là nhờ Mạnh Thư đã cảnh cáo hắn, nên tôi mới có thể yên ổn sống nốt những năm tháng cấp ba đầy mệt mỏi.
Chỉ tiếc sau chuyện đó không lâu, Mạnh Thư liền ra nước ngoài du học.
Tôi còn chưa kịp cảm ơn anh ấy một tiếng.
Nói xong, tôi mới nhận ra biểu cảm của Mạnh Thư có chút là lạ.
“Em thật sự không biết à? Làm chuyện tốt mà không để lại tên, chuyện đó đâu giống phong cách của cậu ta chút nào.”
Tôi ngẩn ra:
“Ý anh là… người cứu em hôm đó, là Phó Tiêu?”
Mạnh Thư nhướng mày, rồi kể lại đại khái những gì đã xảy ra sau khi tôi hôn mê năm đó.