Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6.
Tôi đã mơ một giấc mơ rất dài.
Trong mơ, khi tôi mới chào đời, cha mẹ vẫn còn yêu thương tôi rất nhiều — đó là khoảng thời gian hạnh phúc nhất mà tôi còn nhớ được.
Nhưng chưa được mấy năm, cha tôi làm ăn thất bại, bắt đầu sa vào rượu chè, thường xuyên cãi vã với mẹ tôi, sau đó là ra tay đánh đập.
Nhẹ thì đập phá đồ đạc, nặng thì đè mẹ tôi xuống sàn mà đánh.
Tôi xông vào can ngăn, nhưng lại bị cha túm tóc, thô bạo lôi lê trên nền nhà, từng cú đấm nện lên người đau đến mức không thể chịu nổi.
Mỗi lần tỉnh rượu vào sáng hôm sau, cha lại cúi đầu xin lỗi, còn mẹ thì luôn chọn tha thứ.
Năm tôi tám tuổi, có lần tôi lén mang về một con mèo nhỏ thoi thóp sắp chết. Cha mẹ không cho nuôi, tôi đành giấu nó trong phòng, định chờ khi nó khỏe lại thì sẽ đem đi cho.
Không ngờ bị phát hiện.
Cha tôi tát thẳng vào mặt tôi.
Con mèo xông lên bảo vệ tôi, cào trúng tay ông. Cha tôi nổi điên, chửi "đồ súc sinh", rồi đá mạnh vào bụng con mèo.
Tiếng kêu thảm thiết của nó vang lên, rồi nó rơi mạnh xuống sàn. Tôi trơ mắt nhìn mà hoàn toàn bất lực.
Chính lần đó, tôi hiểu rằng: Mình chẳng thể bảo vệ được bất kỳ ai.
Lần đó cũng khiến tôi bị gãy hai chiếc xương sườn. Khi nằm viện, tôi lặng lẽ hỏi mẹ:
"Mẹ có thể ly hôn không? Con bằng lòng đi theo mẹ."
Gương mặt mẹ hiện lên vẻ thẫn thờ, bối rối, tôi biết ngay — bà sẽ không ly hôn.
Sau này, cha tôi qua đời. Tôi từng nghĩ cuộc sống rốt cuộc cũng có hy vọng. Tôi và mẹ sống nương tựa vào nhau cũng sẽ hạnh phúc.
Nào ngờ bà lại phải lòng cái ông Lý kia, dốc toàn tâm toàn ý để lấy lòng con gái của người ta, còn vứt tôi lại cho bà ngoại đã già cả chăm sóc.
Mười bốn tuổi, tôi nghỉ hè đã phải đi làm thêm rửa bát trong quán ăn để tự trang trải cuộc sống. Mùa đông, tay tôi nứt toác vì tê cóng, viết chữ cũng đau rát.
Những lúc đó, tôi khát khao mùa xuân đến biết bao.
Tôi dành dụm được ít tiền, nhân Ngày của Mẹ mua một sợi dây chuyền tặng mẹ, rụt rè gõ cửa nhà họ.
Trước mắt tôi là cảnh tượng ba người họ vui vẻ đầm ấm bên nhau.
Mẹ tôi thì thầm giục tôi rời đi.
Như thể sự xuất hiện bất ngờ của tôi sẽ phá hỏng cái gia đình “hạnh phúc” mà bà vất vả duy trì.
Chính lúc đó, tôi biết — mình thật sự chỉ còn một mình.
Sau khi được chẩn đoán ung thư, trong lòng tôi lại không thấy quá đau buồn.
Bởi vì tôi đã ngẫm lại tất cả, mới nhận ra cả đời này, chưa từng có ai thật lòng yêu tôi.
Tôi đã chẳng còn gì để luyến tiếc với thế giới này từ lâu rồi.
Cho đến khi Credo đột ngột xuất hiện — một con quỷ ngoài miệng thì độc địa nhưng bên trong lại dịu dàng, đảm đang.
Chính hắn khiến tôi cảm thấy thế giới này… Vẫn còn chút gì đó đáng để lưu luyến.
7.
Sau khi tỉnh lại, tôi nằm trong bệnh viện.
Tuy tầm nhìn vẫn mờ mịt, nhưng tôi có thể phân biệt được có nhiều người đang ở xung quanh.
“Ninh Ninh! Cuối cùng con cũng tỉnh rồi.”
Mẹ tôi nhào tới, nhét chiếc thẻ ngân hàng vào tay tôi, rồi lại dúi cho tôi một xấp tiền, vừa khóc vừa nói:
“Tất cả là lỗi của mẹ, đều do mấy năm qua mẹ không quan tâm con đủ, không chăm sóc con cho tốt. Đây là số tiền riêng mẹ âm thầm tích cóp được. Bác sĩ nói vẫn còn hy vọng, chúng ta cùng chữa trị được không?”
Mẹ nắm lấy tay tôi, vừa nức nở vừa lải nhải nói rất nhiều điều.
Tôi vô cảm nhìn lên trần nhà.
Những lời này, từng là điều tôi khát khao được nghe nhất.
Nhưng mẹ à, con đã lớn rồi.
Thứ chờ đợi quá lâu, đến lúc có được… Ngay cả mong muốn cũng chẳng còn nữa.
Trước đây tôi từng đọc được một câu: “Rất nhiều đứa trẻ Đông Á từng tưởng tượng — nếu mình chết đi, liệu cha mẹ có ôm xác mình mà gào khóc, liệu họ có thấy hối hận vì những gì đã làm với mình hay không?”
Những câu chuyện như "móc xương trả cha, róc thịt trả mẹ", Na Tra chẳng phải đã diễn rồi sao?
Đến khi ngày đó thật sự đến — trong lòng tôi, lại chẳng có chút xúc động nào như mình từng nghĩ.
Chỉ còn lại sự tê dại khôn cùng.