Không tiễn, đi thong thả - 1

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
 
Thẩm Niệm luôn tự cho mình là một người có chí hướng lớn. Trong khi các tiểu thư khác bận rộn thêu hoa dệt quế, mưu cầu lấy được phu quân như ý, thì nàng chỉ có một mong ước giản đơn: Được làm một con "cá mặn" nằm ườn dưới nắng, ăn no rồi ngủ, ngủ dậy lại ăn đùi gà.
 
Thế nhưng, đại tỷ nàng, một nữ chính ngôn tình điển hình với đầy đủ thủ đoạn và tham vọng, lại được gả vào phủ Hầu làm Vương phi. 
 
Để làm đẹp hồ sơ cho muội muội, tỷ ấy xách Thẩm Niệm theo như một món phụ kiện, hạ quyết tâm gả nàng vào một nhà giàu có không kém.
 
Thẩm Niệm nhìn đám công tử mặt hoa da phấn, trong lòng chỉ thấy một bầu trời... mệt mỏi. 
 
Nàng thầm nhủ: “Hào môn sâu như biển, vào đó rồi thì lấy đâu ra thời gian mà cắn hạt hướng dương? Không được, mình phải tự cứu lấy mình!”
 
Thế là, Thẩm Niệm bắt đầu hành trình "tự hủy" nhan sắc và danh tiếng.
 
Tháng trước, Trần công tử, người giàu đến mức hơi thở cũng sặc mùi tiền, định tới hoa viên ngắm hoa cùng nàng. 
 
Thẩm Niệm đã tận dụng số mỡ lợn dư dưới bếp, lén quết một lớp bóng loáng lên con đường lát đá. Kết quả, Trần công tử chưa kịp nhìn thấy mặt nàng đã biểu diễn một cú chụp ếch ngoạn mục, gãy luôn xương cổ, vừa bò về phủ vừa thề sẽ không bao giờ nhìn mặt con gái nhà họ Thẩm nữa.
 
Thẩm Niệm nín cười đến nội thương, giả bộ lau nước mắt: “Chao ôi, Trần công tử gãy cổ, chắc là do đá hoa viên nhà mình... quá trơn. Đáng tiếc, đáng tiếc cho một mối lương duyên!”
 
Tuần trước, khi Vương công tử, vị tài tử nổi danh hào hoa, muốn cùng nàng đối họa ở đình hóng gió, Thẩm Niệm lại vô tình làm đổ nhựa thông lên cột đình. Gió thổi, áo bay, tay áo công tử dính chặt vào cột như keo dán sắt. 
 
Cuối cùng, vị tài tử phải xé bỏ tay áo, chạy bán sống bán c hết về nhà trong trạng thái lộ một bên vai trần, để lại Thẩm Niệm đứng đó với gương mặt ngây thơ vô số tội.
 
Hôm qua, đến lượt vị Thám hoa lang rơi xuống hồ sen giữa mùa đông lạnh giá do nàng lỡ tay trượt chân đẩy trúng. 
 
Danh tiếng "khắc tinh hào môn" của Thẩm Niệm vang xa đến mức ruồi muỗi cũng phải né.
 
Kinh thành có câu: "Thà chạm mặt Diêm Vương, còn hơn chạm vào vạt áo Thẩm Niệm".
 
Đại tỷ nàng rốt cuộc cũng bùng nổ. 
Đêm ấy, Thẩm Niệm bị đại tỷ Thẩm Dao gọi đến thư phòng.
 
Thẩm Dao nhìn đứa em gái đang ngồi ngoan ngoãn ăn bánh quế hoa, chỉ hận không thể rèn sắt thành kim:
"Niệm nhi, muội sắp mười tám rồi. Phụ thân đã đánh tiếng, nếu lần này muội còn để lỡ cuộc xem mắt với Thám hoa lang, ông ấy sẽ gả muội cho gã thương nhân họ Tiền ở Giang Nam đấy. Hắn ta già đến mức răng rụng gần hết rồi, đang đo2ij rước muôik về làm thiếp thứ mười tám đấy!"
 
Thẩm Niệm nghẹn miếng bánh, mắt rưng rưng: "Tỷ tỷ, muội cũng muốn gả lắm chứ, nhưng hình như ông trời... không cho phép."
 
"Bớt diễn lại!" 
 
Thẩm Dao đập bàn: "Đêm nay trong phủ có tiệc, Ninh Vương Tạ Uyên có ghé phủ. Hắn là người nắm quyền thực sự ở kinh thành. Muội liệu mà giữ kẽ. Nếu chọc giận hắn, cả cái Thẩm gia này không đủ cho hắn băm viên đâu."
Cái tên "Ninh Vương" lọt vào tai Thẩm Niệm như một tia sét giữa trời quang. Nàng biết Tạ Uyên. Hắn là vị Vương gia nổi tiếng thanh cao, gương mặt đẹp như tạc tượng nhưng tâm địa thì thâm sâu khó lường. Ở gần hắn chẳng khác nào đứng cạnh một tảng băng ngàn năm, vừa lạnh vừa dễ bị đè bẹp. Ai mà thèm đụng tới hắn chứ.
 
Thẩm Niệm lại nghĩ đến lời đại tỷ mà lạnh cả người. “Lão già 60 tuổi? Rụng răng? Thà mình đi chăn ngựa còn hơn là đi hầu hạ lão già đó!”
 
Đêm đó, dưới ánh trăng mờ ảo, Thẩm Niệm gom góp hành trang, lén lút lẻn ra chuồng ngựa phía hậu viện. 
 
Nàng nghe nói phủ mới tuyển một đại ca chăn ngựa tướng tá cực kỳ cao lớn, võ nghệ cao cường. 
 
Nàng định bụng dùng tiền mua chuộc hắn, nhờ hắn đưa nàng trốn khỏi kinh thành.
 
Trong bóng tối, nàng thấy một bóng lưng cao lớn như ngọn núi, đứng hiên ngang cạnh chuồng ngựa. 
 
Khí chất người này lạnh lùng và áp đảo đến mức nàng hơi chùn bước, nhưng nghĩ đến lão già họ Tiền, nàng lại có thêm dũng khí. 
 
Nàng lao tới, vòng tay ôm chặt lấy thắt lưng hắn từ phía sau, giọng nói run rẩy nhưng đầy thiết tha:
"Đại ca chăn ngựa! Ngài cứu ta với! Đưa ta trốn đi, bao nhiêu tiền ta cũng trả cho ngài!
 
Người đàn ông khựng lại, toàn thân tỏa ra một luồng khí lạnh thấu xương. Hắn không quay lại, giọng nói trầm thấp, mang theo sự uy nghiêm đáng sợ:
"Đại ca? Nàng... không biết ta là ai sao?"
 
Thẩm Niệm lúc này đang cuống, đầu óc chỉ toàn là đùi gà và tự do, nàng hít một hơi thật sâu, áp mặt vào tấm lưng rộng lớn của hắn, giọng lí nhí nhưng vẫn rất "có tâm":
 
"Đại ca à, ngài chỉ là người chăn ngựa thôi mà, cần gì phải hỏi khó nhau thế? Ta nhìn thấy rồi, ấn đường ngài đen thui, hơi thở lạnh lẽo như băng, chắc chắn là do... thận hư lâu ngày tích tụ. Chỉ cần ngài đưa ta trốn đi, ta hứa sẽ dùng bí kíp gia truyền chữa thận cho ngài miễn phí, đảm bảo ngài sẽ mạnh khỏe như mãnh hổ! Ngài thấy sao?"
 
Một khoảng lặng kéo dài đến mức nghe thấy cả tiếng dế kêu. Người đàn ông chậm rãi xoay người lại, bàn tay to lớn, đầy vết chai sạn của kẻ cầm kiếm xách ngược cổ áo nàng lên như xách một con mèo nhỏ.
 
Dưới ánh trăng thanh lãnh, gương mặt đẹp đến nghẹt thở nhưng lạnh lùng như sương giá của Ninh Vương Tạ Uyên hiện ra. 
 
Đôi mắt hắn híp lại, nhìn xoáy vào nàng như muốn lột trần mọi lớp ngụy trang:
"Thận hư?"
 
Hắn nhếch môi, nụ cười mang theo sự nguy hiểm tột độ:
"Thẩm tiểu thư, nàng có biết ở phủ của ta, kẻ nói dối sẽ bị phạt thế nào không?"
 
Thẩm Niệm nhìn vào lệnh bài rồng vàng lấp lánh bên hông hắn, cảm thấy linh hồn mình như vừa bị sét đánh ngang tai. 
 
“Đại ca chăn ngựa? Cứu mạng! Đây là vị Vương gia chiến thần vừa dẹp loạn biên cương trở về cơ mà!”
 
Nàng nuốt nước miếng, nặn ra một nụ cười thảm hại:
"Dạ... điện hạ... ý ta là... thận của ngài quá tốt, tốt đến mức... tỏa ra hào quang làm ta nhìn nhầm thôi, tâm thần ta bất ổn ngài chấp làm gì!"
 
Đây là lần đầu tiên trong đời, Ninh Vương Tạ Uyên bị một cô gái mắng là "thận hư" ngay trong lần đầu gặp mặt, cũng như nàng chính thức bước vào danh sách đen của hắn.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo