Không tiễn, đi thong thả - 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
2.
Sau cuộc chạm trán kinh hoàng với Ninh Vương Tạ Uyên, Thẩm Niệm về đến phòng với gương mặt thất thần. Thanh Trúc vừa thấy tiểu thư nhà mình như hồn lìa khỏi xác, vội vàng rót chén trà nóng:
 
"Tiểu thư, người gặp ma à?"
 
Thẩm Niệm cầm chén trà, tay hơi run: "Ma thì còn có thể dùng bùa, chứ gặp Tạ Uyên thì chỉ có nước dùng... bài ca vĩnh biệt. Ta lỡ bảo hắn bị thận hư rồi."
 
Thanh Trúc suýt nữa thì đánh rơi cái khay: 
 
"Người... người bảo ai thận hư cơ? Ninh Vương điện hạ? Cái người mà tháng trước vừa dẹp loạn biên cương, nghe nói một mình địch trăm người ấy ạ?"
 
Thẩm Niệm gục đầu xuống bàn, giọng ảo não: 
 
"Tại lúc đó ta cuống quá. Ta cứ ngỡ hắn là tên chăn ngựa. Ai ngờ cái phủ Hầu này lại để một vị Vương gia đứng hóng gió ở chuồng ngựa cơ chứ!"
 
Nhưng Thẩm Niệm không có nhiều thời gian để hối lỗi. Sáng hôm sau, một tin chấn động nổ ra: Ninh Vương Tạ Uyên đích thân đến gặp phụ thân nàng, Thẩm lão gia, để bàn về một "hợp đồng lao động đặc biệt".
 
Thẩm lão gia, một vị quan lục phẩm vốn tính nhút nhát, nghe tin Vương gia ghé thăm thì sợ đến mức suýt ngất xỉu ngay tại đại sảnh. 
 
Khi Thẩm Niệm bị áp giải ra ngoài, nàng thấy Tạ Uyên đang ung dung ngồi ở vị trí chủ tọa, tay lười biếng gạt nắp chén trà.
 
"Thẩm đại nhân, nghe nói nhị tiểu thư nhà ngài tinh thông y thuật, lại có đôi mắt nhìn người rất... đặc biệt?" 
Tạ Uyên chậm rãi nói, đôi mắt sắc lẻm quét qua người Thẩm Niệm.
 
Thẩm lão gia đổ mồ hôi hột: "Điện hạ quá lời rồi, tiểu nữ chỉ là... hơi ham học hỏi một chút."
 
"Vậy thì tốt."
 
Tạ Uyên đặt chén trà xuống, thanh âm lạnh lùng nhưng chứa đầy ý trêu chọc.
 
"Bản vương dạo này thấy người không khỏe, khí huyết bất thông. Muốn mời Thẩm tiểu thư vào phủ Ninh Vương làm y quan riêng, ngày ngày bắt mạch, kê đơn cho bản vương."
 
Thẩm Niệm nghe mà muốn xỉu ngang. Vào phủ Ninh Vương? Đó chẳng phải là tự dâng thịt vào miệng hổ sao? 
 
Nàng lập tức trưng ra bộ mặt ngây ngô, miệng hơi há ra, ánh mắt đờ đẫn:
 
"Dạ... điện hạ, dân nữ thực chất chỉ biết chữa bệnh cho... heo thôi ạ. Hồi trước con heo nhà hàng xóm bị táo bón, dân nữ cho nó ăn một cân khoai lang là nó khỏi ngay. Ngài thấy... bài thuốc này có áp dụng được cho ngài không?"
 
Thẩm lão gia nghe xong muốn đâm đầu vào cột nhà t ự t ử. 
 
Còn Tạ Uyên, hắn khẽ nheo mắt, khóe môi nhếch lên một đường cong nguy hiểm:
 
"Khoai lang sao? Thú vị lắm. Bản vương cũng muốn thử xem, sau khi ăn khoai lang của nàng, liệu bản vương có hết thận hư như nàng nói không."
 
Thẩm Niệm chính thức hóa đá. Hắn nhớ dai thật!
 
Ngày đầu tiên "nhậm chức" tại phủ Ninh Vương, Thẩm Niệm xách theo một chiếc hòm gỗ nhỏ, bên trong không có kim châm hay thuốc quý, mà toàn là... hạt hướng dương và mấy cuốn truyện tranh nàng tự vẽ.
 
Nàng tự nhủ: Hắn muốn chơi chứ gì? Ta sẽ diễn cho hắn xem một người thần trí bất ổn thật sự là thế nào.
 
Tạ Uyên đang phê duyệt công văn trong thư phòng, thấy Thẩm Niệm nghênh ngang bước vào mà không thèm hành lễ, chỉ loay hoay tìm chỗ ngồi rồi bắt đầu... cắn hạt hướng dương "rắc rắc".
 
Hắn ngước mắt lên: "Thẩm y quan, nàng không bắt mạch cho ta sao?"
 
Thẩm Niệm phủi vỏ hạt trên tay, đứng dậy tiến sát về phía hắn. Nàng giả vờ nhìn chăm chú vào mặt hắn, rồi bất ngờ thò tay... nhéo má Tạ Uyên một cái thật mạnh.
 
Cả thư phòng im phăng phắc. Đám thị vệ đứng ngoài cửa suýt nữa thì rút kiếm xông vào. Tạ Uyên sững sờ, cảm giác đau râm ran trên mặt khiến hắn nhất thời không phản ứng kịp.
 
Thẩm Niệm vẫn giữ vẻ mặt vô tri, gật gù:
 
"Thịt chắc, không bị phù nề. Chứng tỏ thận của ngài vẫn còn cứu được. Nhưng điện hạ à, ngài có thấy cái trần nhà kia không? Nó đang quay vòng vòng kìa!"
 
Nói rồi, nàng bắt đầu múa may quay cuồng giữa thư phòng như một con bướm lạc lối:
 
"Ôi! Những nàng tiên hoa đang nhảy múa quanh ngài kìa điện hạ! Ngài có thấy không? Đừng sợ, để dân nữ đuổi chúng đi cho ngài!"
 
Nàng cầm lấy một cuộn công văn quý giá trên bàn, bắt đầu đập loạn xạ vào không trung, thực chất là cố ý đập vào vai và tay của Tạ Uyên.
 
Tạ Uyên bắt lấy cổ tay nàng, kéo mạnh một cái. Thẩm Niệm mất đà, ngã nhào vào lòng hắn. Mùi trầm hương thanh lãnh bao trùm lấy nàng, cùng với đó là lồng ngực rắn chắc của nam nhân khiến nàng hơi bối rối.
 
"Diễn đủ chưa?"
 
Tạ Uyên cúi sát tai nàng, giọng nói trầm thấp như muốn xuyên thấu lớp vỏ bọc:
 
"Nếu nàng còn tiếp tục đuổi tiên hoa, ta không ngại dùng biện pháp mạnh để giúp nàng tỉnh táo lại đâu."
 
Thẩm Niệm chớp mắt, cố giữ bình tĩnh: "Điện hạ, ngài nói gì vậy? Dân nữ đang cứu ngài mà..."
 
Tạ Uyên bỗng nhiên cười khẽ, bàn tay hắn lướt nhẹ qua gáy nàng, khiến nàng rùng mình một cái:
 
"Thẩm Niệm, ta phát hiện ra nàng không chỉ là một thầy thuốc giỏi, mà còn là một con cáo nhỏ rất biết cách làm loạn tâm trí người khác. Muốn ta thả nàng đi? Nằm mơ đi."
 
Hắn buông nàng ra, ném cho nàng một xấp giấy trắng:
 
"Chép phạt cho ta một trăm lần câu: [Ta sẽ không bao giờ mắng Ninh Vương thận hư nữa]. Chép không xong, tối nay không được ăn cơm."
 
Thẩm Niệm nhìn xấp giấy, rồi nhìn gương mặt đắc thắng của Tạ Uyên, trong lòng thầm gào thét: Đồ thâm hiểm! Đồ thù dai! Hóa ra hắn bắt mình vào đây là để làm lao động khổ sai sao?
 
Nhưng điều nàng không biết là, khi nàng cắm cúi viết, Tạ Uyên vẫn luôn đứng ở góc khuất, nhìn bóng lưng nhỏ bé của nàng với ánh mắt chứa đầy sự chiếm hữu và một chút dịu dàng mà chính hắn cũng chưa nhận ra.
 
Thẩm Niệm bị nhốt trong thư phòng chép phạt đến mức hoa mắt chóng mặt. Tạ Uyên ngồi cách đó không xa, thỉnh thoảng lại liếc nhìn bóng dáng nhỏ bé đang cặm cụi viết lách, khóe môi khẽ cong lên một cách đầy tính toán.
 
"Chép xong chưa?"
 
Giọng hắn vang lên, phá tan sự yên tĩnh.
 
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo