Đại tỷ gả vào phủ Hầu làm Vương phi, còn ta là "cái đuôi" bám theo tỷ để mong tìm được một tấm chồng tốt.
Thế nhưng, vào phủ một năm, ta trở thành kẻ bị vạn người xua đuổi tại kinh thành.
Ta quết mỡ lợn lên đường khiến Trần công tử trượt chân gãy cổ, bôi nhựa thông lên cột đình làm Vương công tử dính chặt tay áo không gỡ ra được, còn tiện tay "giúp" vị Thám hoa lang rơi xuống hồ sen giữa mùa đông giá rét.
Ai cũng bảo ta xinh đẹp nhưng vô tri, đi đến đâu tai họa theo đến đó.
Đại tỷ tức giận đập bàn: "Thẩm Niệm! Muội không có số phú quý, đêm nay cút về nhà cho tỷ!"
Ta biết, nếu quay về, lão cha hám tiền của ta sẽ gả ngay ta cho lão thương nhân họ Tiền đã rụng gần hết răng để lấy sính lễ.
Để tự cứu mình, đêm đó ta lén chuồn ra hoa viên, định bụng tìm vị đại ca chăn ngựa mới đến để nhờ hắn giúp ta bỏ trốn. Thấy một bóng người cao lớn đứng trong bóng tối, ta lao tới ôm chặt lấy thắt lưng hắn, vừa khóc vừa mắng:
"Đại ca, ngươi giúp ta trốn đi! Ngươi nhìn ngươi xem, ấn đường đen thui, chắc chắn là do thận hư tích tụ. Ta có bài thuốc gia truyền chữa thận, chỉ cần ngươi đưa ta đi, ta sẽ chữa cho ngươi miễn phí!"
Không gian bỗng chốc rơi vào im lặng đến đáng sợ.
Nam nhân đó từ từ quay lại, bàn tay rắn chắc xách ngược cổ áo ta lên. Dưới ánh trăng, gương mặt lạnh lùng của Ninh Vương Tạ Uyên – vị chiến thần quyền lực nhất triều đình hiện ra.
Hắn nheo mắt nhìn ta, giọng nói trầm thấp vang lên bên tai:
"Thận hư? Thẩm tiểu thư, nàng có biết ở phủ Ninh Vương, kẻ nói dối sẽ bị phạt thế nào không?"