3.
Thẩm Niệm đặt bút xuống, xoa xoa cổ tay đỏ ửng, lập tức chuyển sang chế độ "vô tri" thường trực.
Nàng cầm xấp giấy chạy đến, đưa cho hắn bằng cả hai tay, ánh mắt lấp lánh như sao trời:
"Điện hạ, ngài xem, từng nét chữ đều chứa đựng sự hối lỗi sâu sắc của ta. Đặc biệt là chữ thận, ta viết hoa rất to để thể hiện sự tôn trọng đối với... bộ phận ấy của ngài."
Tạ Uyên cầm lấy xấp giấy, nhìn những dòng chữ uốn lượn như giun bò, rồi dừng lại ở một tờ giấy kẹp ở giữa.
Đó không phải là lời xin lỗi, mà là một bức vẽ: Một con hổ đang bị một con thỏ cưỡi lên đầu lên cổ, kèm theo dòng chữ: "Ta là trùm cuối, ngươi chỉ là người chăn ngựa!"
Gân xanh trên trán Tạ Uyên giật giật. Hắn ngước mắt nhìn nàng:
"Thẩm Niệm, nàng thực sự nghĩ ta không dám làm gì nàng?"
Thẩm Niệm chớp mắt, bộ dạng ngây ngô đến phát ghét:
"Dạ? Ngài nói gì cơ? Hình như... đó là do tiên hoa vẽ đấy ạ! Ta đâu có biết vẽ hổ đâu, ta chỉ biết vẽ... lợn thôi."
Tạ Uyên đứng phắt dậy, sải bước dài tiến về phía nàng. Thẩm Niệm theo bản năng lùi lại, nhưng sau lưng nàng đã là bức tường lạnh lẽo.
Tạ Uyên chống tay lên tường, giam gọn nàng trong lồng ngực mình. Khoảng cách gần đến mức nàng có thể nhìn thấy hình bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đen thẳm của hắn.
"Nghe này,"
Hắn hạ thấp giọng, hơi thở nóng hổi phả lên vành tai nàng.
"Bản vương không thích chơi trò mèo vờn chuột quá lâu. Nàng muốn giả ngốc để được tự do? Vậy ta sẽ cho nàng thấy, ở bên cạnh một kẻ thận hư như ta, nàng sẽ bận rộn đến mức nào."
Nói rồi, hắn bất ngờ lấy từ trong tay áo ra một miếng ngọc bội có khắc chữ "Ninh", ấn mạnh vào tay nàng:
"Từ hôm nay, nàng là người của phủ Ninh Vương. Không có lệnh của ta, dù là đại tỷ hay phụ thân nàng, cũng không ai được phép mang nàng đi xem mắt nữa."
Thẩm Niệm ngẩn người, miếng ngọc trong tay lạnh ngắt nhưng trái tim nàng lại hẫng mất một nhịp.
Hắn... đây là đang công khai "đánh dấu chủ quyền" sao?
Tối hôm đó, phủ Ninh Vương tổ chức một bữa tiệc rượu nhỏ để tiếp đón vị Thám hoa lang vừa mới nhậm chức, người mà trước đó Thẩm lão gia định gả cho Thẩm Niệm.
Tạ Uyên cố ý để Thẩm Niệm đứng hầu rượu bên cạnh. Nàng mặc một bộ váy xanh nhạt, tóc búi đơn giản, nhưng vẻ đẹp thoát tục ấy vẫn khiến vị Thám hoa lang nhìn đến ngẩn ngơ.
"Điện hạ, nghe danh Thẩm nhị tiểu thư đã lâu, hôm nay mới thấy quả nhiên là danh bất hư truyền."
Thám hoa lang nâng chén, ánh mắt lộ rõ ý tứ mến mộ.
Tạ Uyên khẽ xoay chén rượu, giọng nói lạnh lùng:
"Đúng là danh bất hư truyền. Nàng ấy còn có một tài lẻ là khám thận, ngươi có muốn thử không?"
Thẩm Niệm dưới gầm bàn khẽ dẫm lên chân Tạ Uyên một cái thật mạnh. Nàng mỉm cười gượng gạo, quay sang Thám hoa lang bằng vẻ mặt vô số tội:
"Vị công tử này, ngài đừng nghe điện hạ nói đùa. Ta chỉ là một kẻ vô tri, đầu óc không được minh mẫn cho lắm. Ví như lúc này đây, ta nhìn ngài... cứ thấy ngài giống hệt con gà trống đầu làng, trông rất là... có sức sống!"
Thám hoa lang khựng lại, nụ cười trên môi méo xệch. Một mỹ nhân khen mình giống "gà trống"? Đây là khen hay là chửi vậy?
Bữa tiệc kết thúc trong bầu không khí kỳ quặc. Khi khách khứa đã về hết, Thẩm Niệm định chuồn về phòng thì bị Tạ Uyên giữ lại ở hành lang lộng gió.
"Càng lúc diễn càng giỏi nhỉ?"
Tạ Uyên nhìn nàng, ánh mắt dưới ánh trăng trở nên thâm trầm lạ thường.
Thẩm Niệm thu lại nụ cười, nàng không diễn nữa, mà nhìn thẳng vào hắn:
"Điện hạ, ngài thắng rồi. Ngài khiến tất cả đàn ông trong kinh thành này đều nghĩ ta là kẻ điên. Giờ thì ngài vừa lòng chưa?"
Tạ Uyên tiến lại gần, đưa tay vén một lọn tóc mai cho nàng. Hành động dịu dàng đột ngột này khiến Thẩm Niệm đứng hình.
"Thẩm Niệm, nàng sợ gả vào hào môn vì sợ mất tự do, sợ phải đối mặt với những mưu mô mệt mỏi. Vậy nếu ta nói, ở phủ Ninh Vương, nàng có thể làm bất cứ điều gì nàng muốn, chỉ cần nàng ở trong tầm mắt của ta... nàng có đồng ý diễn cùng ta cả đời không?"
Thẩm Niệm nghe tim mình đập liên hồi. Một kẻ thâm trầm như Tạ Uyên, lại dùng cách này để "tỏ tình"?
Nàng hít một hơi, lấy lại bản sắc "vô tri" nhưng sâu sắc:
"Vậy điện hạ có chịu nổi một người vợ ngày ngày đòi bắt mạch thận cho ngài, và thi thoảng lại làm nổ tung nhà bếp không?"
Tạ Uyên bật cười, nụ cười sảng khoái đầu tiên mà Thẩm Niệm nhìn thấy.
Hắn kéo nàng vào lòng, cái ôm chặt đến mức nàng cảm thấy mình như tan chảy vào lớp áo bào của hắn.
"Ta chịu được. Dù sao thì... ta cũng có nhiều ngựa để cho nàng chăn mà."
Cuộc sống của Thẩm Niệm tại phủ Ninh Vương có thể tóm gọn trong hai chữ: Hưởng lạc.
Triết lý sống của nàng rất rõ ràng: Nếu không thể làm chủ nhân của cuộc đời mình, hãy làm một kẻ ăn bám cao cấp.
Sáng nàng ngủ nướng đến khi nắng cháy mông, trưa dậy cắn hạt hướng dương, chiều tối thì sang thư phòng "bắt mạch thận" cho Tạ Uyên để đổi lấy đùi gà và sự bảo kê.
Nhưng thế sự khó lường, sự yên bình của nàng chính thức bị phá vỡ bởi sự xuất hiện của Quận chúa Minh Châu, thanh mai trúc mã theo diện "tự phong" của Tạ Uyên.
Nàng ta bước vào hoa viên với phong thái của một con công đang xòe đuôi, nhìn thấy Thẩm Niệm đang nằm gác chân lên ghế đá, miệng lẩm bẩm lời thoại kịch bản giả điên, thì lập tức nhíu mày khinh bỉ.
"Ngươi chính là Thẩm Niệm? Kẻ mà thiên hạ đồn là có vấn đề về đầu óc?"
Minh Châu hất hàm, giọng nói sắc lẹm như dao cạo.
Thẩm Niệm lờ đờ mở mắt. Nhìn bộ trang phục lộng lẫy và cái cằm hất lên trời kia, nàng biết ngay đây là loại "trà xanh" đậm đặc.
Nàng lập tức bật dậy nhưng không hành lễ theo quy tắc, mà lại chạy đến vò vò tấm áo choàng bằng lụa quý của Quận chúa, miệng lẩm bẩm:
"Ôi trời! Cô nương này, cô bán vải ở tiệm nào thế? Tấm vải này... trông giống hệt cái khăn trải bàn mà con chó nhà dân nữ hay nằm lúc nó bị ghẻ. Thật là thân thiết quá đi! Có phải cô cũng bị...?"
Minh Châu tức đến đỏ mặt, lùi lại mấy bước như sợ bị lây bệnh: "Ngươi... đồ vô lại! Đây là lụa tiến cống từ vùng Giang Nam, một tấc đáng giá nghìn vàng!"
Nàng ta nén giận, ra hiệu cho nha hoàn đưa ra một hộp bánh tinh xảo: "Ta nghe nói ngươi đang chữa bệnh cho Ninh Vương. Đây là bánh hoa đào ta tự tay làm, có tác dụng bổ não. Ngươi ăn thử xem, biết đâu đầu óc lại sáng ra một chút, bớt nói những lời điên khùng."