5.
Nàng không hành lễ quỳ lạy bình thường, mà lại... nằm rạp xuống đất, hai tay chắp lại phía trước, miệng lẩm bẩm như đang cầu hồn:
"Dân nữ bái kiến Thái hậu nương nương! Thái hậu vạn tuế, vạn vạn tuế! Ngài trông thật giống... một bức tượng vàng ròng lấp lánh, làm dân nữ lóa mắt đến mức không đứng vững được. Ngài xem, dân nữ vừa thấy ngài là chân tay bủn rủn, chỉ muốn... hòa làm một với mặt đất thôi ạ!"
Cả điện sững sờ. Thái hậu khựng lại, nụ cười trên môi đông cứng. Khen người ta giống tượng vàng? Đây là khen người ta cao quý hay khen người ta... cứng đờ như gỗ đá?
Tạ Uyên đứng bên cạnh, thản nhiên đỡ nàng dậy, quay sang Thái hậu nói:
"Mong Thái hậu thứ lỗi. Niệm nhi hễ gặp người có phúc khí lớn là lại bị... thần trí hỗn loạn, chỉ muốn quỳ bái không ngừng. Đây là biểu hiện của sự tôn kính tột độ đấy ạ."
Thẩm Niệm gật đầu lia lịa, tay quẹt nước mũi:
"Đúng ạ! Phúc khí của Thái hậu làm dân nữ thấy... buồn nôn quá! À không, là nôn nao muốn được hầu hạ ngài ấy ạ!"
Sau màn chào hỏi kinh điển, Minh Châu không bỏ qua cơ hội làm nhục Thẩm Niệm.
Nàng ta đề nghị:
"Thái hậu, hôm nay hoa nở rực rỡ, hay là để Thẩm tiểu thư đối thơ một chút cho vui cửa vui nhà? Nghe nói Thẩm gia vốn là dòng dõi thư hương."
Thẩm Niệm trong lòng thầm nghĩ: Đối thơ? Ta chỉ biết đối diện với đồ ăn thôi.
Nhưng nàng lại ra vẻ hào hứng, tay múa may:
"Thơ sao? Dân nữ biết chứ! Thơ của dân nữ thường mang tính chất... chữa lành và dự báo thời tiết rất cao!"
Minh Châu đắc ý ra đề: "Vậy ngươi hãy lấy đề tài "Hoa đào trong gió" mà làm một bài tứ tuyệt."
Thẩm Niệm hắng giọng, đi tới đi lui ba bước, rồi dõng dạc đọc:
"Hoa đào trong gió rụng tơi bời,
Nhìn qua cứ ngỡ thịt kho rơi.
Nếu như có bát cơm trắng nóng,
Thì đào hay thịt cũng... xơi thôi!"
Tiếng xì xào vang lên khắp cung điện. Có vị tiểu thư suýt nữa thì ngất xỉu vì bài thơ quá mức "phàm phu tục tử".
Minh Châu cười khẩy: "Ngươi đúng là đồ thô tục, làm nhục thanh danh Thẩm gia!"
Thẩm Niệm chớp mắt, bộ dạng ngây ngô: "Thô tục chỗ nào ạ? Hoa đào rồi cũng tàn, chỉ có thịt kho mới làm người ta trường thọ. Thái hậu nương nương, ngài xem dân nữ nói có lý không? Nhìn ngài phúc hậu thế này, chắc chắn là ngài rất thích ăn thịt kho đúng không ạ?"
Thái hậu vốn là người sùng đạo và thích ăn chay, nghe đến thịt kho thì mặt xanh mét. Tạ Uyên lúc này mới từ tốn bước ra, tay cầm chén trà, giọng nói vang lên đầy uy lực:
"Thơ hay! Rất thực tế. Thẩm Niệm vốn có tâm hồn ăn uống thanh cao, nhìn hoa ra thịt, chứng tỏ nàng ấy là người chân thật, không giả dối như những kẻ miệng nam mô bụng bồ dao găm."
Hắn quay sang nhìn Minh Châu, ánh mắt lạnh lẽo khiến nàng ta run rẩy:
"Quận chúa có vẻ rất thích đối thơ? Hay là để bản vương đối cùng nàng một bài về đề tài "Kẻ rảnh rỗi sinh nông nổi" nhé?"
Minh Châu tái mặt, lập tức im bặt không dám ho he nửa lời.
Tiệc tan, Tạ Uyên dẫn Thẩm Niệm đi dạo trong ngự uyển. Nàng vừa đi vừa nhón chân hái một bông hoa, cười hì hì:
"Điện hạ, hôm nay ta diễn đạt không? Ngài thấy bài thơ thịt kho của ta thế nào?"
Tạ Uyên dừng bước, xoay người lại, ép nàng vào lan can cầu đá. Hắn nhìn sâu vào đôi mắt đang lấp lánh sự tinh quái của nàng, giọng nói bỗng trở nên khàn khàn:
"Thẩm Niệm, nàng làm ta rất đau đầu. Nhưng... bài thơ đó đúng là rất hay. Đặc biệt là câu cuối."
"Câu cuối nào ạ?"
Thẩm Niệm ngơ ngác.
"Thì đào hay thịt cũng xơi thôi."
Hắn lặp lại, gương mặt áp sát đến mức mũi hai người chạm nhau.
"Vậy nàng nói xem, ta là hoa đào, hay là thịt kho để nàng xơi đây?"
Thẩm Niệm cảm thấy mặt mình nóng bừng, chỉ số thông minh vốn đang giả vờ thấp bỗng chốc rơi xuống số không thật sự.
Nàng lắp bắp:
"Ngài... ngài là... là cục đá lạnh! Không ăn được!"
Tạ Uyên bật cười, nụ cười dưới ánh hoàng hôn đẹp đến mức làm nàng ngẩn ngơ.
Hắn khẽ hôn lên trán nàng, một nụ hôn nhẹ nhàng nhưng chứa đựng lời thề nguyện:
"Cục đá lạnh này, chỉ để cho một mình Thẩm tiểu thư vô tri nàng sưởi ấm thôi. Hiểu chưa?"
Sau màn đối thơ "thịt kho" chấn động, Thẩm Niệm vô tình lọt vào mắt xanh của... Hoàng thượng.
Không phải vì tình cảm nam nữ, mà vì Ngài thấy cô gái này quá thú vị, lại có thể làm cho Tạ Uyên, vốn là tảng băng ngàn năm, phải bật cười.
Hoàng thượng nảy ra ý định trêu chọc đệ đệ của mình bằng cách ban cho Thẩm Niệm một danh hiệu: "Linh Lung Tiên cô", chuyên trách việc giải khuây cho Thái hậu.
Điều này đồng nghĩa với việc Thẩm Niệm phải ở lại trong cung vài ngày. Tạ Uyên nghe xong thánh chỉ, gương mặt vốn đã lạnh nay còn có thể đóng thành băng.
Đêm đó, trước khi phải dọn vào cung cấm, Thẩm Niệm lén lút sang thư phòng của Tạ Uyên.
Nàng thấy hắn đang ngồi trầm mặc bên cửa sổ, ánh trăng hắt lên sườn mặt góc cạnh, đẹp đến nao lòng nhưng cũng cô độc vô cùng.
Thẩm Niệm nhẹ nhàng bước tới, lần này không giả vờ ngây ngô, nàng đặt một túi giấy nhỏ lên bàn:
"Điện hạ, đây là hạt dẻ rang đường ta lén mua ngoài phố. Ngài ăn một chút đi, ấn đường ngài sắp dính chặt vào nhau rồi kìa."
Tạ Uyên không nhìn túi hạt dẻ, hắn nắm lấy cổ tay nàng, kéo mạnh một cái.
Thẩm Niệm rơi vào lòng hắn, lần này hắn không buông ra ngay mà ôm chặt lấy eo nàng, giọng nói khàn đặc:
"Thẩm Niệm, nàng có biết vào cung nghĩa là gì không? Là nàng sẽ phải đối mặt với hàng nghìn con mắt dòm ngó, là nàng sẽ không còn được tự do cắn hạt hướng dương hay giả điên trước mặt ta nữa."