Không tiễn, đi thong thả - 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
6.
Thẩm Niệm cảm nhận được nhịp tim dồn dập của hắn, nàng khẽ thở dài, đưa tay vỗ vỗ lưng hắn như dỗ dành một đứa trẻ:
 
"Ta biết chứ. Nhưng ta cũng biết, Ninh Vương điện hạ sẽ không để y quan của mình bị người ta bắt nạt đâu, đúng không? Ta vào đó sẽ quậy một trận, để Thái hậu phải xin ngài rước ta về cho bằng được."
 
Tạ Uyên vùi mặt vào hõm cổ nàng, tham lam hít hà mùi hương bồ kết thanh nhẹ trên tóc nàng:
"Nàng mà dám để mất một sợi tóc, ta sẽ san bằng cái cung Linh Lung đó."
 
Thẩm Niệm cười hì hì: "Ngài đừng dọa ta, ta mà sợ là ta lại đồn ngài thận hư đấy!"
 
Ngày đầu tiên ở cung Linh Lung, Thẩm Niệm được các phi tần ghé thăm với danh nghĩa "chia vui". 
 
Thực chất, họ muốn xem kẻ đã quyến rũ được Ninh Vương là thần thánh phương nào.
 
Trong số đó, có Lâm Quý phi, người luôn muốn gả cháu gái mình cho Tạ Uyên. 
 
Bà ta nhìn Thẩm Niệm từ đầu đến chân bằng ánh mắt khinh rẻ:
 
"Linh Lung Tiên cô, nghe nói ngươi có tài nhìn thấu tương lai? Vậy ngươi xem thử, bao giờ thì Ninh Vương phủ mới có tin vui?"
 
Thẩm Niệm đang cầm một chiếc quạt lông công, nàng bắt đầu đảo mắt, chân tay múa may như đang lên đồng. 
 
Nàng đi vòng quanh Lâm Quý phi, mũi hít hít liên tục:
 
"Lạ quá... Quý phi nương nương, trên người ngài có mùi của... cá mắm! À không, là mùi của sự đố kỵ quá nồng nặc. Dân nữ thấy rồi! Tin vui của Ninh Vương phủ đang ở rất gần, nhưng nó lại bị một đóa hoa héo úa chặn đường. Đóa hoa đó... trông rất giống cái trâm cài tóc của ngài!"
 
Lâm Quý phi tím mặt: "Ngươi nói cái gì? Ngươi dám bảo ta là hoa héo?"
 
Thẩm Niệm lập tức ôm đầu, lăn lộn dưới đất:
"Ôi trời ơi! Thần linh giáng thế! Thần linh bảo rằng nếu Quý phi không lập tức đi bộ mười vòng quanh hồ sen và vừa đi vừa kêu ta là hoa héo, thì cung điện của ngài sẽ bị... lũ chuột ghé thăm!"
 
Đúng lúc đó, không biết từ đâu, một bầy chuột nhắt chạy rầm rập qua chân Lâm Quý phi. 
 
Tiếng hét thất thanh vang dội khắp cung Linh Lung. Các phi tần chạy tán loạn, khung cảnh hỗn loạn không khác gì một cái chợ vỡ.
 
Hoàng thượng nghe tin chạy tới, thấy Thẩm Niệm đang ngồi điềm nhiên ăn táo, còn các phi tần thì người rớt giày, kẻ lệch tóc. 
 
Ngài vừa bực vừa buồn cười:
"Thẩm Niệm, ngươi làm cái gì thế này?"
 
Thẩm Niệm chớp mắt vô tội, miệng vẫn còn ngậm miếng táo:
 
"Dạ... dân nữ đang đuổi chuột giúp các nương nương mà. Ngài xem, dân nữ rất có ích đúng không ạ?"
 
Đúng lúc đó, Tạ Uyên bước vào. Hắn nhìn bãi chiến trường, rồi nhìn cô gái nhỏ đang cười đắc ý, trong mắt hiện lên sự dung túng vô bờ bến. 
 
Hắn quỳ xuống, giọng nói dõng dạc:
"Hoàng huynh, Linh Lung Tiên cô có vẻ không hợp với không khí trang nghiêm của cung đình. Thần đệ xin phép được đưa nàng về phủ để... tiếp tục điều trị cho thần."
 
Hoàng thượng xua tay, bất lực thở dài: "Đi đi, đưa nàng ta đi ngay lập tức! Trước khi nàng ta làm sập luôn cái hoàng cung của trẫm!"
 
Trên đường về, Tạ Uyên nắm chặt tay Thẩm Niệm trong xe ngựa. 
 
Hắn khẽ hỏi:
"Chuột ở đâu ra?"
 
Thẩm Niệm nháy mắt: "Bí mật của y quan, không thể tiết lộ cho bệnh nhân thận hư!"
 
Tạ Uyên không nhịn được nữa, hắn cúi xuống cắn nhẹ vào môi nàng:
 
"Thẩm Niệm, nàng thắng rồi. Sau vụ này, không ai dám giữ nàng lại nữa. Chuẩn bị đi, ta sắp phải mang sính lễ đến Thẩm gia rồi."
 
Tin đồn về việc Thẩm Niệm đại náo cung Linh Lung, đuổi chuột cứu phi tần và mắng Lâm Quý phi là "hoa héo" đã lan khắp kinh thành chỉ sau một đêm. 
 
Ai nấy đều tặc lưỡi: "Phen này Thẩm gia xong đời rồi, không chừng bị tru di tam tộc."
 
Thế nhưng, thực tế lại vả mặt thiên hạ một cú đau đớn.
 
Sáng sớm hôm sau, trước cửa Thẩm gia, một đoàn người khiêng sính lễ dài dằng dặc, màu đỏ rực rỡ lấn át cả ánh bình minh. 
 
Dẫn đầu đoàn người không ai khác chính là Ninh Vương Tạ Uyên, người đang cưỡi trên con hắc mã oai phong, gương mặt lạnh lùng thường ngày nay lại phảng phất một chút ý xuân.
 
Thẩm lão gia chạy ra đón, chân run bần bật, cứ ngỡ Vương gia mang quân đến san bằng nhà mình:
 
"Vương... Vương gia, tiểu nữ tuy có chút... không bình thường, nhưng mong ngài đại phát từ bi..."
 
Tạ Uyên bước xuống ngựa, lạnh lùng ngắt lời: "Thẩm đại nhân nghĩ đi đâu vậy? Bản vương mang sính lễ đến cầu hôn nhị tiểu thư Thẩm Niệm. Đây là sính lễ hạng nhất, cộng thêm ba mươi rương châu báu, mười tiệm vàng ở kinh thành và một tòa trang viên ở ngoại ô."
 
Thẩm Niệm lúc này mới lờ đờ từ trong nhà đi ra, tay vẫn còn cầm chiếc bánh bao cắn dở. Nhìn thấy cảnh tượng này, nàng lập tức hóa thân vào vai "vô tri" cấp cao, nàng chạy tới nắm lấy tay áo một người khiêng hòm sính lễ:
 
"Ôi! Đại ca này, người mang rác tới nhà ta nhiều thế làm gì? Nhà ta chật lắm, không có chỗ chứa đống đá lấp lánh này đâu. Hay là người mang ra chợ đổi lấy đùi gà cho ta đi?"
 
Tạ Uyên đi tới, xách cổ áo nàng lôi lại phía mình. 
 
Hắn cúi xuống, nói nhỏ chỉ đủ cho hai người nghe:
"Bớt diễn lại đi. Đống rác này đủ để nàng mua đùi gà ăn đến mười kiếp sau đấy. Thẩm Niệm, nàng đã quậy nát phủ của ta, giờ định phủi tay không chịu trách nhiệm sao?"
 
Thẩm Niệm chớp mắt, bộ dạng ngây ngô: "Trách nhiệm gì ạ? Ta chỉ là một y quan chữa bệnh thận hư thôi mà. Ngài khỏe rồi thì ta phải nghỉ việc chứ?"
 
"Nàng chữa xong cho ta rồi, nhưng lại làm ta mắc một loại bệnh khác." 
 
Tạ Uyên nhìn sâu vào mắt nàng, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng đến đáng sợ.
 
"Bệnh này tên là "Tâm bệnh", chỉ có Thẩm Vương phi mới chữa được."
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo