Không tiễn, đi thong thả - 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
7.
Đại hôn của Ninh Vương và Thẩm tiểu thư được coi là sự kiện kỳ lạ nhất lịch sử. 
 
Tân nương không khóc, không cười, mà lại ngồi trong kiệu hoa... ngủ gật đến mức rơi cả khăn che mặt. 
 
Chú rể thì mặt lạnh như tiền, ai chúc rượu cũng không uống, chỉ hận không thể bay ngay về động phòng.
 
Trong phòng tân hôn, nến đỏ cháy sáng, không khí tràn ngập mùi rượu giao bôi và hương trầm. 
 
Thẩm Niệm ngồi trên giường, đầu đội phượng quan nặng trĩu, nàng tranh thủ lúc không có ai liền tháo giày ra, gác chân lên bàn ăn vụng đĩa hạt dẻ.
 
"Ngon quá, đúng là hạt dẻ phủ Ninh Vương có khác, vị rất sang!" 
 
Nàng vừa nhai vừa lẩm bẩm.
 
Cửa phòng bật mở, Tạ Uyên bước vào. 
 
Nhìn thấy Vương phi của mình đang ngồi tư thế "không giống ai", hắn khẽ cười, thong thả đi tới ngồi xuống cạnh nàng.
 
"Thẩm Niệm, nàng không định diễn tiếp sao? Ví dụ như giả vờ e thẹn, hay là giả vờ... sợ hãi ta?"
 
Thẩm Niệm nuốt vội miếng hạt dẻ, quay sang nhìn hắn bằng ánh mắt vô tội nhất có thể:
"Điện hạ, ta mệt rồi. Hay là chúng ta... bỏ qua bước động phòng, đi thẳng vào bước ngủ nướng được không ạ? Ngài xem, ta là kẻ điên mà, kẻ điên thì không biết làm mấy chuyện đó đâu!"
 
Tạ Uyên không nói gì, hắn đột ngột ép nàng xuống giường, đôi tay rắn chắc giam cầm nàng trong không gian chật hẹp. 
 
Ánh mắt hắn lúc này không còn sự lạnh lùng che giấu, mà là một ngọn lửa rực cháy:
 
"Thẩm Niệm, nàng nghĩ ta không biết sao? Vụ nhựa thông ở đình hóng gió, vụ mỡ lợn trên đường, hay cả vụ bầy chuột ở cung Linh Lung... Nàng tưởng ta là kẻ ngốc à?"
 
Thẩm Niệm cứng họng, tim đập thình thịch nhưng vẫn cố gượng: "Dạ... đó là tiên hoa giúp ta..."
 
"Tiên hoa tên là Thẩm Niệm đúng không?" 
 
Tạ Uyên cúi xuống hôn nhẹ vào cổ nàng, giọng nói trầm khàn đầy quyến rũ.
 
"Nàng giả ngốc để trốn tránh sự ràng buộc, để bảo vệ bản thân. Nhưng Thẩm Niệm, ở bên cạnh Tạ Uyên ta, nàng không cần phải giả vờ nữa. Ta yêu con cáo nhỏ sắc sảo, thích tính kế người khác của nàng, hơn là một mỹ nhân vô tri chỉ biết cười ngây ngô."
 
Thẩm Niệm bỗng thấy sống mũi cay cay. Hóa ra, hắn đã nhìn thấu nàng từ lâu, hắn bao dung cho mọi trò nghịch ngợm của nàng, thậm chí còn hăng hái diễn cùng nàng chỉ để nàng cảm thấy an toàn.
 
Nàng không diễn nữa. Nàng vòng tay qua cổ hắn, kéo hắn lại gần hơn, nụ cười trở nên sắc sảo và rạng rỡ:
 
"Vậy điện hạ có biết, cái giá phải trả khi nuôi một con cáo là gì không?"
 
"Là gì?" Tạ Uyên khẽ hỏi.
 
"Là ngài sẽ không bao giờ có lấy một ngày bình yên, và... ngài phải nộp toàn bộ chìa khóa kho bạc cho ta!"
 
Tạ Uyên bật cười sảng khoái, hắn đặt một nụ hôn nồng cháy lên môi nàng:
 
"Chìa khóa đưa nàng lâu rồi, giờ ta chỉ muốn nộp bản thân mình cho nàng thôi."
 
Đêm tân hôn, rèm châu rủ xuống, che đi khung cảnh ngọt ngào bên trong. Hóa ra, trong cuộc chơi giả ngốc này, cả hai đều là kẻ thắng cuộc.
 
Sau khi đại hôn, Thẩm Niệm chính thức trở thành nữ chủ nhân của phủ Ninh Vương. Thiên hạ vốn đang đợi xem kịch hay, xem xem một Ninh Vương thanh cao sẽ đối phó thế nào với một Vương phi "điên khùng". 
 
Nhưng thực tế lại khiến họ muốn mù mắt: Tạ Uyên không những không nhốt nàng lại, mà còn biến phủ Ninh Vương thành "công viên giải trí" riêng cho nàng.
 
Sáng sớm, Thẩm Niệm nổi hứng muốn học làm bánh. Nàng huy động cả mười đầu bếp hạng nhất trong phủ đứng xem nàng... ném bột.
 
"Điện hạ, ngài xem! Ta vừa tạo ra một loại bánh mới, tên là Bánh vô hình!" 
 
Thẩm Niệm đưa một cái đĩa trống không đến trước mặt Tạ Uyên, gương mặt cực kỳ nghiêm túc.
 
Tạ Uyên đang đọc mật báo, liền đặt giấy xuống, cầm lấy cái đĩa không, rồi làm động tác đưa lên miệng nhai rất quý tộc:
 
"Ừ, bánh này vị rất thanh, không quá ngọt, lại không tốn sức nhai. Vương phi thật là thiên tài."
 
Đám người hầu đứng quanh đó chỉ biết nhìn trời thở dài. Vương gia nhà họ đã bị "lây bệnh" thật rồi, mà lại là bệnh nặng nhất – bệnh chiều vợ đến mất cả lý trí.
 
Chưa dừng lại ở đó, Thẩm Niệm còn tận dụng danh hiệu "Vương phi vô tri" để đi đòi nợ cho những người nghèo trong thành. 
 
Nàng dắt theo một con ngỗng trắng, nghênh ngang đi vào phủ của một tên quan tham chuyên quỵt tiền lương của phu khuân vác.
 
"Đại nhân, con ngỗng của ta nói ngài đang giữ... linh hồn của nó trong hòm tiền!"
 
Thẩm Niệm chỉ vào con ngỗng đang kêu "Cạp cạp".
 
Tên quan tham định đuổi nàng đi, nhưng nhìn thấy Tạ Uyên đang đứng dựa lưng vào cửa phủ, tay chơi đùa với một thanh chủy thủ sáng loáng, hắn liền run cầm cập, lập tức mang tiền ra nộp.
 
Thẩm Niệm cầm tiền, vừa đi vừa tung tẩy: "Điện hạ, ta thấy làm người điên thật là tốt. Ta nói gì người ta cũng tin, mà không tin thì ngài lại giúp họ tin!"
 
Tạ Uyên nắm lấy bàn tay đang múa may của nàng, khẽ cười: "Nàng cứ việc điên, cả kinh thành này ai dám không tin nàng, ta sẽ giúp họ thông suốt đầu óc."
 
Vài năm sau, phủ Ninh Vương không còn chỉ có tiếng "Cạp cạp" của ngỗng hay tiếng cắn hạt dẻ của Thẩm Niệm, mà có thêm tiếng khóc oa oa của một tiểu thế tử.
 
Tiểu thế tử này tên là Tạ Minh, hoàn toàn thừa hưởng gương mặt "băng tảng" của phụ thân nhưng lại mang cái bụng đầy "mưu mô" của mẫu thân.
 
Một ngày nọ, Tạ Uyên đi làm về, thấy Thẩm Niệm đang ngồi khóc tu tu bên gốc cây đào. 
 
Hắn hốt hoảng chạy tới:
"Niệm nhi, sao thế? Ai bắt nạt nàng?"
 
Thẩm Niệm chỉ tay vào tiểu thế tử đang đứng khoanh tay, mặt không cảm xúc:
 
"Hắn... hắn bảo bài thơ "thịt kho" của thiếp không đúng vần luật! Hắn còn bảo thiếp giả vờ vô tri để lười biếng không chịu dạy hắn học!"
 
Tạ Uyên nhìn con trai, rồi nhìn vợ, trong lòng dở khóc dở cười. 
 
Hắn bế Thẩm Niệm lên như bế một đứa trẻ, quay sang nói với tiểu thế tử:
 
"A Minh, mẫu thân con không phải giả vờ vô tri, mà là nàng đang 'trải nghiệm nhân sinh theo một cách cao cấp hơn. 
 
Con còn nhỏ, không hiểu được đâu. Đi phạt viết chữ đi, bao giờ viết xong mười bài thơ về đùi gà thì mới được ăn cơm."
 
Tiểu thế tử thở dài một hơi ông cụ non: "Phụ vương, người đúng là nô lệ của tình yêu mà."
 
Đêm xuống, khi tiểu thế tử đã ngủ say, Tạ Uyên dẫn Thẩm Niệm lên mái nhà ngắm trăng. Nàng tựa đầu vào vai hắn, cảm nhận hơi ấm quen thuộc đã bảo vệ nàng qua bao sóng gió.
 
"Tạ Uyên, ngài có hối hận vì đã cưới một kẻ điên như thiếp không?"
 
Thẩm Niệm hỏi nhỏ.
 
Tạ Uyên xoay mặt nàng lại, đặt một nụ hôn sâu lên môi nàng, hơi thở nồng nàn vị rượu nếp:
 
"Hối hận duy nhất của ta là không gặp nàng sớm hơn, để nàng không phải một mình bày trò vất vả như thế. Thẩm Niệm, đời này ta chỉ cần một kẻ điên là nàng, để ta có lý do mà điên cùng nàng đến tận lúc già đi."
 
Thẩm Niệm mỉm cười, đôi mắt rạng rỡ như hàng vạn ánh sao. Nàng biết, trong cái phủ Ninh Vương này, nàng không cần phải diễn nữa, vì nàng đã tìm thấy người hiểu được tất cả những "vô tri" của mình chính là tình yêu sâu sắc nhất.
 
[HOÀN]
Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo