Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta bị hắn chọc cười, nhưng rất nhanh lại chuyển sang nét mặt tốt tính lo lắng quan tâm hỏi:
“Này, trước kia ngươi thật sự suýt nữa hại chết người sao? Ngươi đừng lo, ta tin nhất định không phải là ngươi cố tình làm.
Nhưng trong giọng nói lại có chút thú vị mà chỉ có mình ta biết.
Trước kia nếu Khương Nhiên nói như vậy, rất nhiều người đều sẽ cảm thấy nàng là một người tốt bụng biết lắng nghe.
Nhưng Giang Mật lại ngẩng đầu liếc nhìn ta một cái, nét mặt kỳ lạ:
“Rất xấu!”
Hắn suy nghĩ một lúc rồi bổ sung: “Và rất giả dối nữa!”
Ta thu lại nét mặt, quay đầu bước đi.
Con hổ này chẳng đáng yêu chút nào hết.
Còn chẳng bằng lúc trước không nói gì đâu.
14.
Chắc là thật sự tức giận rồi.
Mấy ngày sau, việc điều trị gián đoạn, ta bị bệnh viện cưỡng ép đuổi đi.
Khi Giang Mật ra ngoài mua đồ cũng bị xa lánh không ngừng, nhiều lần còn suýt nữa bị thương.
Ta biết đây là ý của Phù Bạch, Hắn muốn ta phải cúi đầu xin lỗi hắn.
Thủ đoạn rất ngây thơ, nhưng cũng may tạo điều kiện để ta làm việc ta muốn làm.
Ta thẳng thắn mang Giang Mật về nhà.
Đồ đạc của Phù Bạch còn chưa lấy đi, thế là ta trực tiếp dọn dẹp rồi ném bỏ, rồi bỏ đồ đạc của Giang Mật vào. Đều là dùng tiền bán Phù Bạch để mua.
Giang Mật không nói gì, nhưng cặp mắt vàng kia rõ ràng sáng lên rất nhiều.
Ta nghĩ có chút buồn cười.
Ta lại quay lại quyền quán trước kia.
Chỗ đó là thuộc về băng đảng xã hội đen, mạo hiểm rất nhiều, nhưng tiền cũng kiếm nhanh.
Bây giờ ta cũng không thiếu tiền, nhưng ta lại cần phải nhanh chóng tăng lên sức mạnh.
Chỉ có nắm tay cứng mới có quyền nói chuyện. Đây là bọn họ dạy ta.
Khương Nhiên đảm nhiệm bị người mắng bị người đánh, cho nên vô cùng thích hợp với việc bồi luyện.
Cũng vô cùng thích hợp với việc làm càn, không cần phải kiêng sợ mà thôn phệ đủ loại tinh thần lực muôn màu muôn vẻ.
Không cần giống trước kia, sợ hãi rụt rè, lại cẩn thận từng ly từng tí.
Tinh thần lực cuồng loạn như đâm vào đại não hết lần này đến lần khác bén nhọn đau đớn.
So với lần trước lại càng đau hơn. Trước mặt ta chỉ còn màu máu đỏ.
Nhưng lần này ta thấy thích thú, cũng không cần khai thông nữa.
Ta nhờ ông chủ của quyền quán copy một phần video trước kia ta tăng ca bồi luyện vì mua bảo thạch cho Phù Bạch, sau đó nặc danh gửi cho hắn.
Trọng điểm là làm rõ trạng thái thảm thiết của ta.
Cuộc thi đấu lần trước bị gián đoạn bất ngờ.
Nhưng ngoài ta bị thương nặng nằm viện ra, những người khác do Khương Như Vận dẫn đầu đã thành công chờ được cứu viện, không ai có vấn đề gì cả.
Tất cả mọi người đều khen ngợi Khương Như Vận và Phù Bạch.
Một cuộc thi mới lại sắp bắt đầu rồi.
15.
Lúc về nhà đã rất muộn.
Ta ngáp một cái, khi xoay người lại vội vàng không ngờ lại đối diện với đôi mắt vàng óng.
“Ngươi làm ta sợ muốn chết!”
Ta phàn nàn trừng mắt nhìn Giang Mật một chút, nhưng mau chóng sửng sốt.
Thú nhân da màu bánh mật lại mặc tạp dề màu hồng phấn.
Hắn giống như là thấy nóng nên không có mặc áo.
Mái tóc dài màu trắng bạc rủ xuống tận thắt lưng, cơ ngực tráng kiện, giây lưng tinh tế phác họa vòng eo nhỏ.
Nhưng mở miệng lại giống như đàn anh xã hội đen: “Ăn cơm”
Xi.
Nhưng không thể không thừa nhận là có Giang Mật, chất lượng cuộc sống của ta tốt hơn rất nhiều.
Cơm nước xong xuôi đến lúc rửa bát, Giang Mật lại ngăn ta lại.
Hắn mặc xong quần áo, điều này lại khiến cho ta thấy tiếc nuối.
Ánh mắt không chút kiêng kỵ toát ra tâm trạng tiếc rẻ vì không được thấy cảnh đẹp.
Giang Mật để ý thấy, thân thể hắn trở nên cứng ngắc.
Sau đó mắt ta trợn tròn nhìn lão hổ tối sầm mặt mạnh mẽ áp ta vào tường (8), chậm rãi cúi đầu xuống.
“Ngươi”
Ta sững sờ, tự hỏi lát nữa phải dùng tư thế gì. Nói thật, ta không thích ở dưới.
16.
Giang Mật không hôn ta, hắn chỉ lại gần ta hít hà. Giống như một con mèo cỡ lớn.
Không đúng, trước đây hắn chính là con mèo.
Ta tốt tính mặc kệ cho Giang Mật ngửi lung tung, cười: “Xin nhờ chút, ta phải quay về tắm rửa qua đã. Rất hôi.”
Giang Mật cau mày, chợt hỏi ta: “Hôm nay ngươi đã thôn phệ rất nhiều người?”
Thôn phệ.
Không che giấu chút nào.
Ta chợt nhớ ra ngày hôm đó khi Giang Mật được đưa tới đây đã nói câu “Như vậy không tốt”.
Đã hiểu rồi, thì ra không phải là ảo giác.
Sắc mặt ta không đổi, lại nói: “Vẫn vô dụng”
Vừa dứt lời, tinh thần lực cuồng bạo lại lẳng lặng quấn lên con hổ này.
Tùy thời đều có thể cắn nuốt.
Nhưng hắn giống như là không cảm thấy gì hết.
Ngữ khí rất bình tĩnh: “Ngươi muốn mạnh lên, dùng ta có được không.”
“Cái gì?”
Giang Mật cúi đầu xuống, lúc tiến đến gần ta thì dừng lại.
Hắn im lặng nhìn ta, giống như là đợi ta cho phép.