Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Người cá này đã tức giận đến nỗi hốc mắt đỏ bừng, giống như là hắn đang bị tủi thân vô cùng lớn.
Có lẽ là ngang ngược vô lý như trước đó.
Khương Như Vận cũng ở bên cạnh đệm vào.
“Khương Nhiên, nếu ngươi thiếu tiền thì nói với ta, không nên dùng cách này để làm nhục Phù Bạch.”
Nàng thở dài, lấy điện thoại di động ra chuyển khoản cho ta, còn nói: “Mấy hôm nay Phù Bạch vô cùng lo lắng cho ngươi.”
Ta “a” một tiếng, nhận tiền của Khương Như Vận, không để ý nói: “Như vậy hiện tại hắn đã thuộc về ngươi rồi, Phù tiểu thiếu gia khi nào thì giải trừ khế ước? Vừa vặn ta còn muốn bồi dưỡng tình cảm với thú nhân mới của ta.”
“Thú nhân mới nào?”
Phù Bạch đang tức giận lại trở nên sửng sốt.
Đúng lúc này, phía sau hắn truyền đến một giọng nói vừa lạnh lùng vừa hung hãn:
“Phiền ngươi tránh đường”
Nói thì nói vậy, nhưng Giang Mật ỷ vào ưu thế về hình thể đẩy mạnh Phù Bạch.
Phù Bạch vừa muốn nổi giận, đến khi nhìn thấy Giang Mật thì sắc mặt đại biến.
Sự ghét bỏ trong đáy mắt càng không thể che giấu.
“Sao lại là ngươi?”
13.
Phù Bạch nói, hắn cũng không biết thú nhân được đưa tới là Giang Mật.
“Hắn căn bản không biết khai thông tinh thần, trước đó hắn còn suýt chút nữa thì hại chết người! Cho dù ta không thích ngươi cũng không thể để hắn trở thành thú nhân mới của ngươi được.”
Phù Bạch vừa tức giận vừa buồn bực.
Nghe nói thế, ta ngược lại cảm thấy kinh ngạc, nhìn Giang Mật một chút.
Khi khai thông tinh thần lực hại chết người?
A, nghe thế nào giống như hắn là người xấu.
Sắc mặt của Giang Mật không thay đổi.
Hắn cúi đầu nhìn quả táo gọt cho ta, hỏi: “Muốn ăn không?”
“Cảm ơn.”
Mặc dù nhìn hắn dữ dằn, nhưng Giang Mật thật sự biết cách chăm sóc người khác.
Ừm, là kiểu nam mụ mụ (7) trầm mặc ít nói.
“Khương Nhiên, ngươi rốt cuộc có nghe ta nói chuyện hay không?”
“Là Phù gia đưa hắn đến”
Ta lại tận lực cường điệu: “Không phải là Phù gia theo lời nhắc nhở của ngươi mới đưa thú nhân mới đến chăm sóc cho ta hay sao?”
Thế là Phù Bạch mới ngập ngừng, chột dạ nói: “Nhưng mà ta không có…”
Tiếp theo hắn không nói nên lời.
Vì Phù Bạch không để ý đến ta, cho nên hắn căn bản là không có nói với Phù gia phải tìm loại thú nhân nào cho ta.
Mà Phù gia chỉ biết Phù Bạch khế ước với ta chính là làm nhục Phù Bạch, làm nhục Phù gia.
Bọn họ lại dựa vào thái độ của Phù Bạch đoán ra rằng hắn không để ý đến ta, cho nên dứt khoát động tay chân lúc tìm thú nhân cho ta.
Phù Bạch mặc dù không biết, nhưng hắn cũng không vô tội.
“Ta nghĩ Giang Mật rất tốt” Ta cười một tiếng, cũng không thèm để ý, “Ta cũng rất vừa lòng với hắn, muốn khế ước với hắn.”
Giang Mật đang bóc quýt thì dừng tay lại, sau đó điềm nhiên như không có việc gì.
Phù Bạch giận tới mức không nói nên lời.
“Vậy thì ngươi cứ chờ chết đi!” Hắn hung tợn nói ra những lời này.
“Trước khi nàng chết, ta giết hết các ngươi đã.”
Đột nhiên, Giang Mật từ trước tới giờ đều im lặng chợt mở miệng.
Cặp con ngươi màu vàng kim nhìn chằm chằm vào Phù Bạch và Khương Như Vận, khiến cho người ta không rét mà run.
Khương Như Vận biến sắc, vô thức ngăn trước mặt Phù Bạch.
Lại bị Phù Bạch đẩy ra.
“Ai cho ngươi lá gan nói như vậy với ta?”
Sắc mặt của tên người cá trở nên lạnh lẽo, con mắt màu xanh lam đầy địch ý nhìn về con hổ trước mặt: “Giang Mật, ngươi có tin là bây giờ ta có thể rút đi hàm răng của ngươi, chặt bỏ móng vuốt của ngươi không?”
Giang Mật không nói tiếng nào đứng trước mặt ta, không có ý lùi bước.
Thế là ta thở dài.
Giống như lúc trước, với tính tình rất tốt khuyên bảo Phù Bạch, giống như là nghĩ thay cho hắn: “Nhưng mà thú nhân đã có khế ước được luật pháp bảo vệ. Phù Bạch ngươi nếu thật sự làm vậy sẽ không tốt cho ngươi đâu”
“Khế ước? Hắn…”
Nhưng lúc nhìn vào ánh mắt của ta, Phù Bạch dừng lại không nói nữa.
Hắn cắn răng, gầm nhẹ: “Khương Nhiên, khế ước của chúng ta còn chưa giải trừ!”
“Nhanh lên!”
Phù Bạch vô cùng giận dữ.
Hắn cười lạnh phun ra một câu “Ngươi đừng có mơ” sau đó quay đầu bước đi!
Mà Khương Như Vận sau khi nhìn ta và Giang Mật một chút như thể có suy nghĩ gì đó, sau đó lại nôn nóng chạy theo người cá để dỗ dành.
Phù tiểu thiếu gia quý báu của Phù gia, từ trước tới giờ không có ít người bên cạnh hắn dỗ dành.
Mà hắn cũng nhận định một kẻ có tinh thần lực kém cỏi như ta, nếu như hắn không muốn giải trừ khế ước thì ta cũng không có cách nào.
Chờ sau khi bọn họ đi, Giang Mật bảo ta ra ngoài một chút.
Ta hỏi vì sao.
“Quét dọn” – con hổ này ngữ khí cứng rắn “Bọn họ làm ô nhiễm không khí, đem lại xui xẻo”
________
(6) Thôn phệ: Cắn nuốt, khả năng này giống như là Hấp tinh đại pháp của Nhậm Ngã Hành trong Tiếu Ngạo Giang Hồ ấy cả nhà.
(7) Nam mụ mụ: Là đàn ông nhưng lại có hành vi giống như phụ nữ, điển hình là hành vi của người mẹ, biết quan tâm săn sóc.