Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
9
Sáng sớm, tôi giật mình bừng tỉnh.
Ánh nắng ban mai tràn qua khung cửa sổ, tiếng chim hót vang lên du dương trong bầu không khí tươi sáng.
Tôi cúi xuống nhìn đống chăn màn được gấp gọn gàng trước mặt, không có dấu hiệu của sự lộn xộn.
… Quả nhiên đêm qua tôi đã mơ một giấc mơ thật điên rồ.
Tôi đưa mu bàn tay lên áp vào má, chỉ cần nghĩ đến những gì xảy ra trong mơ thôi là mặt đã nóng bừng lên rồi.
Nhưng tại sao?
Rõ ràng chỉ là mơ thôi mà, sao cơ thể tôi lại có chút gì đó lạ lạ?
Cho nên trong lúc tôi đứng không vững, vịn tay vào cầu thang rồi quỳ luôn ngay xuống trước mặt anh, trong đầu đột nhiên hiện lên một suy nghĩ.
Xuân mộng hình như có hại cho sức khỏe thật.
“Sao vậy?”
“Sao mới sáng ra đã quỳ xuống hành lễ rồi?”
Anh đứng dựa vào cầu thang, cong mắt nhìn tôi cười.
Anh đưa tay đỡ lấy tôi, nhưng đúng vào khoảnh khắc tôi chạm tay vào lòng bàn tay anh.
Trong đầu tôi đột nhiên hiện lên cảnh đôi tay to lớn ấy trong giấc mơ hôm qua đã…
Tôi lập tức đẩy anh ra.
Ngay lúc đó tôi cũng đã ý thức được hành động thô lỗ của mình.
Rồi giờ sao, liệu anh ấy có nghĩ tôi mất lịch sự ?
Liệu có phải anh sẽ không thích tôi nữa?
Liệu anh có cho rằng tôi thật tệ hại?
Suy nghĩ cứ thế rối tung cả lên, cho đến khi có ngón tay nhẹ nhàng vén phần mái che trước trán tôi.
“Đêm qua không ngủ ngon à?”
“Lạ giường sao?”
May mà, anh lúc nào cũng dịu dàng như thế.
10
Bữa sáng là bánh mì kẹp thịt nguội với sốt cà chua, đi kèm một cốc sữa nóng.
“Em trông có vẻ ngủ không được ngon lắm.”
Người đàn ông đứng trước mặt tôi cười nhẹ, có vẻ anh ấy rất thích cười.
Nhưng lạ thật, khi anh cười lại khiến người ta cảm thấy xa cách.
“Đêm qua… em gặp ác mộng.”
Tôi lơ đễnh nói.
Thật ra cũng không hẳn là ác mộng.
Nếu như được, tôi còn muốn làm thêm mấy lần nữa.
“Giấc mơ phản ánh những thứ con người mong muốn ngoài đời thực. Nếu em có thể kể lại em đã mơ những gì, anh sẽ phân tích nó cho em.”
Suýt nữa thì quên, anh ấy chuyên về tâm lý học.
Nụ cười ấy khiến người khác cảm thấy sâu bên trong ẩn chứa rất nhiều hàm ý.
Trong giấc mơ anh với tôi làm mấy thứ mờ ám…
… Những thứ này đương nhiên tôi không thể nói ra được.
Tôi chỉ còn cách giải quyết thật nhanh đống đồ ăn sáng trước mặt, sau đó nói với anh:
“Bố mẹ em hình như về nhà rồi.”
“Em xin phép về đây, cảm ơn anh đã cho em ngủ nhờ một đêm.”
Người đàn ông ngồi trên ghế, khẽ nhếch môi nhìn tôi.
Bị anh nhìn chằm chằm khiến hai gò má tôi nóng bừng.
11
Có vẻ như phụ huynh nhà nào cũng cảm thấy gai mắt khi con mình suốt ngày chui lủi ở trong nhà.
Tôi chung sống hòa bình với bố mẹ được ba ngày thì liền bị họ đuổi ra khỏi nhà.
Đành phải lôi bạn thân ra ngoài dạo phố.
“Nam Nam tớ bảo này, cậu thực sự không để ý ai à?”
“Sao cậu cứ thích gán ghép tớ thể nhỉ…”
Tôi ngậm ống hút, cúi đầu lướt Weibo.
Tôi có một tài khoản chuyên theo dõi Bạch Vũ Lâm.
Đáng tiếc là anh ấy rất ít khi đăng bài lên Weibo, nếu như có thì cũng chỉ là chia sẻ mấy kết quả nghiên cứu thành công các loại hình tâm lý tội phạm.
Sau đó tôi thấy anh ấy nhấn like bài viết “Kẻ cuồng rình trộm và khoa học về hành vi tình dục.”
Nhìn xong là tôi liền thấy lạnh sống lưng.
“À biết rồi, đừng bảo là cậu thích anh ấy đấy nhé!”
Bạn thân đột nhiên tóm lấy vai tôi nói.
Tôi giật mình hồn bay phách lạc, bạn thân thì chuyển ánh nhìn xuống chiếc điện thoại tôi đang cầm trên tay.
“Quả nhiên là cậu ấy!”
Tôi nghe thấy cậu ấy nói rồi.
… Ngay khoảnh khắc đó, tôi thậm chí đã nghĩ xong nên chôn con bạn thân bảy năm của mình ở góc nào trong sân rồi.
Xong rồi tôi vẫn tiếp tục nghe cô ấy nói.
“Giang Hạo! Bạn cùng bàn năm cấp 3.”
“Quả nhiên mình đoán không sai, cậu vẫn còn lưu luyến cậu ấy chứ gì.”
…
Hóa ra do Bạch Vũ Lâm đăng Weibo quá ít nên bị bạn thân tôi bỏ qua rồi.
Còn về người tên Giang Hạo…
Hình như năm cấp 3 do có việc gì đó mà tôi có theo dõi cậu ấy, sau này cũng quên xóa khỏi danh sách người theo dõi.
Hóa ra cậu ấy là bạn cùng bàn năm cấp 3 của tôi.