Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
14
Cuối cùng ba người chúng tôi trong lòng tính toán điều gì có quỷ mới biết bị bạn thân tôi kéo thẳng vào nhà ma.
Nhà ma thì cũng được thôi, tôi từ nhỏ đã chẳng sợ mấy thứ này.
Quan trọng là…
Nhà ma mà, là địa điểm lý tưởng cho mấy đứa yêu nhau tha hồ hú hí.
Vào đến đây rồi, tôi có bám lấy ai thì bạn thân tôi cũng không thể can thiệp được nữa.
Chúng tôi chơi loại nhà ma kinh dị nhất, có rất nhiều phân đoạn phải đi tách nhau ra, ví dụ như bây giờ tôi đang đi một mình trong hành lang tối om không nhìn rõ nổi năm ngón tay.
Đột nhiên có một con ma từ đâu nhảy ra hù rồi bắt đầu đuổi theo tôi.
… Có lẽ là trước đây tôi hay theo dõi Bạch Vũ Lâm trong mấy con ngõ nhỏ tối om lúc nửa đêm.
… Cũng có lẽ là do con người tôi u ám nên cùng tần số với ma quỷ.
Tôi gượng cười để nó xô đẩy suốt cả đoạn đường.
Rồi khi tôi đẩy cánh cửa cuối hành lang ra, trước mắt là Bạch Vũ Lâm đang chống cằm suy nghĩ, tìm manh mối.
Khoảnh khắc đó, tôi lập tức từ bình tĩnh điềm nhiên chuyển thành lúng túng hoảng hốt.
Từ vui vẻ hí hửng hóa thành run rẩy bối rối.
Suýt khóc mà nhào thẳng vào lòng Bạch Vũ Lâm.
“Có ma, em sợ…”
Cảm ơn dãy hành lang tối om.
Cảm ơn mấy con ma nhiệt tình gào rú.
Để giờ đây tôi đã có được một lý do hoàn toàn thuyết phục lao vào lòng của Bạch Vũ Lâm.
Tôi rõ ràng cảm nhận được con ma đuổi theo tôi khựng lại một nhịp, sau đó khẽ hừ một tiếng.
Nó thẳng tay khóa luôn tôi và Bạch Vũ Lâm trong cái không gian kín mít và chật hẹp này.
… Con ma này đúng là có tâm thật đấy, lát nữa ra ngoài phải đánh giá năm sao cho nó mới được.
15
Trong không gian tối tăm ấy, tay tôi bắt đầu di chuyển lung tung trên người anh.
Cho đến khi nghe tiếng anh ấy thở khẽ.
Ừm, tôi bị anh ấy nắm lấy cổ tay rồi.
“Cứ tiếp tục…”
“Anh sẽ bắt em chịu trách nhiệm đấy?”
Đầu mũi anh chạm nhẹ vào tôi.
Lời đe dọa vô cùng nhẹ nhàng, tinh tế.
Nhạc nền trong nhà ma vẫn phát những giai điệu rùng rợn.
Bầu không khí được tạo ra rất tuyệt vời, tôi giả vờ sợ hãi mà co vào lòng anh.
Ngực anh ấy thật ấm áp, gần như…
Giống hệt như trong giấc mơ trước đây của tôi.
Tôi cảm nhận được ngón tay anh vuốt ve mái tóc tôi.
Rõ ràng là một khoảnh khắc rất thích hợp để trêu đùa, tán tỉnh.
Nhưng anh ấy lại tỉnh táo, điềm tĩnh hơn cả người kiệm lời.
Không gian chật hẹp khiến chúng tôi gần như dính sát vào nhau.
Tôi nghe thấy hơi thở anh ấy, khi cười hơi ấm ấy phả vào vành tai tôi.
“Nghe nói… em thích cháu trai anh?”
Một câu hỏi khiến đầu tôi như muốn đứng hình.
“Sao…?”
“Anh nghe ai nói vậy?”
Tôi định phủ nhận nhưng lời nói nghẹn lại nơi đầu lưỡi.
“Bạn của em đấy.”
“Lúc nãy khi em đi vệ sinh, cô ấy kéo anh lại nói rằng…”
Anh ấy nhẹ nhàng gằn từng chữ vào tai tôi.
“Nói rằng em rất thích Giang Hạo, muốn ở bên cậu ấy.”
“Hả? Thật ạ?”
Anh ấy dùng đầu gối đẩy nhẹ tôi, người vẫn còn đang ấp úng.
Tôi nắm lấy ống tay áo anh, vội suy nghĩ cách trả lời.
Khoảnh khắc đó tôi nghĩ, nếu tôi không phủ nhận thì chắc anh ấy sẽ không đoán được là tôi thích anh, từ đó lơ là cảnh giác?
Vậy thì tôi có thể thu thập được nhiều chuyện về anh hơn nữa.
“Ừ…”
Tôi cắn răng, do dự nói.
“Có chút…”
“Có chút sao?”
Tôi rõ ràng cảm nhận được anh ấy cười nhẹ, hình như còn nghiến răng một chút, làm tôi không đoán được tâm trạng anh thế nào.
Anh đổi tư thế, vì động tác đó mà tôi ngồi luôn lên người anh.
Tư thế chúng tôi bây giờ thật kỳ quặc.
Nhưng tôi không nói gì, anh ngẩng đầu lên, trong ánh sáng mờ, yết hầu của anh nổi lên.
“Cháu trai anh là một người rất tốt đấy.”
“Em nhớ hồi Giang Hạo ngồi cùng bàn với em còn từng được học sinh xuất sắc.”
“Có vẻ em biết rõ đấy.”
Tôi cảm nhận được ngón tay anh vuốt nhẹ trên eo mình.
Lớp da dày mỏng trên đầu ngón tay tạo nên cảm giác ngứa ngáy khó tả.
“Anh Bạch…”
Tôi gọi anh.
“Người học giỏi thường là người xấu anh biết không?”
“Kết quả học tập của anh chắc cũng không tệ phải không Bạch Vũ Lâm?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh nói.
“Vậy thì anh cũng là người xấu.”
Ngay lúc đó, cửa căn phòng đóng kín bật mở.
Hóa ra lúc nãy anh cong ngón tay là để mở mật mã.
Anh chỉnh lại trang phục, nghiêm túc tựa vào cửa, hỏi tôi một cách nhẹ nhàng:
“Để anh dìu em được không? Sao chân em mềm nhũn thế?”
Ánh mắt anh cười cong như vầng trăng lưỡi liềm.
Gương mặt ngây thơ vô tội.