Kiểu mẫu riêng - Chương 6

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

16



Dưới góc độ trải nghiệm mà nói, có lẽ cô bạn thân của tôi và Giang Hạo còn vui vẻ hơn tôi với Bạch Vũ Lâm.


Vì trong hơn nửa tiếng bị nhốt trong phòng kín, hai người họ bị mấy con ma rượt đuổi đến mức la hét om trời.


Kết quả là bạn thân tôi la lên đòi đi ăn lẩu để bổ sung năng lượng.


Ăn xong lại kéo cả bọn đi uống rượu, trong lúc đó còn không ngừng nháy mắt với tôi, cứ như thề sống thề chết phải chuốc say tôi với Giang Hạo vậy.


Trong một quán rượu nhỏ cạnh bờ sông, nơi ít người qua lại, tôi nhìn những chai rượu lăn lóc khắp bàn.


Muốn chuốc say tôi sao? Với trình độ diễn của tôi, từ nhỏ đến giờ vẫn chưa từng thật sự say bao giờ.


Nhưng bên cạnh, gương mặt của Bạch Vũ Lâm lại hơi ửng đỏ.


Hình như anh ấy không giỏi uống rượu lắm, khẽ nghiêng mắt nhìn tôi.



“Thực sự thích thằng nhóc đó à?”



Anh vừa hỏi, vừa vô thức dùng đôi chân dài đá nhẹ Giang Hạo đang say đến mức nghiêng ngả bên cạnh.


Tôi nhìn anh đờ đẫn, anh ta đẹp trai thực sự. Cổ áo hơi xộc xệch, một chiếc cúc bung ra, đôi mắt nheo lại, trông như một con cáo vừa được thoả mãn.


Anh đang thăm dò tôi.


Tôi khẽ gật đầu.


Muốn xem phản ứng của anh.


Không biết là do ai động vào, một chai rượu bị đá lệch đi.


Tôi bất ngờ ngã nhào vào lòng anh.


Ấm áp, thân mật.


Không hiểu vì sao, ánh mắt tôi lại bất chợt dừng lại nơi phản chiếu trên mặt kính.


Từ góc nhìn đó, trông tôi và anh ấy chẳng khác gì một cặp đôi đang yêu nhau cả.


"Đang nghĩ cái gì thế?"


Chóp mũi tôi bị chạm nhẹ một cái.


“Gọi xe cho bọn họ đi.”


“Cũng gọi cho chúng ta một chiếc.”


Ánh sáng từ màn hình điện thoại chiếu lên mắt anh, khiến nụ cười kia trông càng dịu dàng hơn.


Thì ra những động tác thân mật vừa rồi… chỉ là để tôi đỡ anh một chút.


Anh thật sự đã say.


Không hiểu vì sao, tôi lại thấy hơi giận, bèn mạnh tay đẩy anh ra.


Anh hơi lảo đảo, ngả người dựa vào tường, nhìn tôi.


Đúng là con người sống bằng thị giác, kiểu người như anh khi dùng ánh mắt vô tội ấy nhìn tôi…


Tôi lại chẳng giận nổi nữa.



Tôi gọi xe.


Sau khi nhét cô bạn thân và Giang Hạo đang say khướt vào trong xe, tôi lại quay sang nhét nốt anh vào.


Cuối cùng, khi xe chầm chậm dừng lại dưới tầng, chỉ còn lại tôi và anh.


“Thầy Bạch tỉnh hơn chút nào chưa?”


Dưới ánh đèn đường nhợt nhạt của đêm khuya, tôi ngẩng đầu nhìn anh.


Ánh mắt anh sâu thẳm như thể có thể nuốt chửng mọi thứ, chậm rãi nhìn tôi, đặc quánh, như muốn xiết lấy.


Anh thật sự say sao?


Không hiểu sao, trong lòng tôi lại dấy lên một chút nghi ngờ.


Cho đến khi anh cười, đuôi mắt cong cong.


“Muốn lên nhà tôi ngồi một lát không?”


Ừm, với một đứa biến thái như tôi thì… có lý do gì để từ chối cơ chứ?


Tôi giống như thủy thủ trên con tàu Odyssey.


Không thể kháng cự tiếng hát của nàng tiên cá.


Cũng không thể trốn khỏi sự quyến rũ đầy ngẫu hứng của anh.


17




Đây là lần thứ ba trong tháng này tôi tới nhà anh.



Lần này, dường như tôi có nhiều quyền chủ động hơn.


Dù sao thì, người đàn ông kia lúc này đang nằm dài trên sofa nhà mình.


“Bạch Vũ Lâm, nhà anh có thuốc giải rượu không?”


Tôi thò đầu ra từ trong bếp hỏi anh, nhưng không có câu trả lời.


Vậy nên tôi hít sâu một hơi, bắt đầu quan sát căn nhà rộng lớn này.


Từ ngày gặp Bạch Vũ Lâm, tôi đã biết bản thân mình trở nên kỳ lạ.


Tôi chưa từng thích một người đàn ông nào như vậy, thậm chí tôi còn không chắc liệu đây có được gọi là “thích” hay không.


Tôi chỉ là muốn chiếm hữu anh ấy, muốn trong mắt anh chỉ có mình tôi, muốn tất cả mọi thứ liên quan đến anh.


Tôi phát điên nghiên cứu sở thích của anh, theo dõi anh, dùng DVD quay lén anh, sưu tầm mọi thứ thuộc về anh.


Mỗi khi lén thấy một mặt không ai biết của anh, adrenaline trong tôi lại tăng vọt.


Có một từ dùng để chỉ những người như tôi là “kẻ thích rình trộm”.


Tôi đã nhiều lần cảm thấy sợ hãi, sợ bị phát hiện, sợ bị treo ngược giữa ánh mắt của bàn dân thiên hạ.


Đến lúc đó, họ sẽ nói gì?


“Thật không ngờ một người phẩm hạnh xuất chúng như Nam Nam lại là kẻ bẩn thỉu thế này.”


“Gớm quá, người như cô ta sống trên đời để làm gì chứ.”


Tôi sợ lớp vỏ bóng bẩy kia bị bóc trần.


Nhưng tôi cũng không thể ngăn mình lún sâu vào bùn lầy. Thật ra, tất cả những điều này đúng là do tôi tự chuốc lấy, vì tôi không thể làm ngơ trước kho báu rực rỡ ẩn trong đó.


Đối với tôi mà nói...


Sau khi gọi mấy lần, người trên sofa vẫn không có chút phản ứng nào.


Tôi liếm môi, cảm thấy hơi ngứa ngáy, có chút thôi thúc không thể kìm nén.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo