Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
18
Tuy đã đến nhà anh không ít lần, nhưng có một nơi tôi chưa từng ghé qua.
Đó chính là… phòng ngủ của anh ấy.
Tôi thừa nhận, con người tôi có chút biến thái, tôi muốn tìm hiểu tất cả mọi thứ liên quan đến anh ấy, muốn xâm nhập vào nơi riêng tư nhất của anh.
Vì vậy mà bây giờ…
Tôi nhẹ nhàng nhón chân đi qua sofa.
Anh nhắm hờ mắt, trông anh lúc này hoàn toàn không có chút phòng bị nào.
Phòng của anh chắc là ở tầng 3, tôi men theo cầu thang nhẹ nhàng đi lên tầng.
Tim tôi cứ theo từng bước chân mà đập ngày một nhanh.
Cuối cùng khi tôi đứng trước cửa phòng anh, sự tò mò trong tôi đã đạt tới cực điểm.
Căn phòng của anh ấy đã hiện ra trước mắt tôi.
Chỉ là ngó qua phòng anh một chút, cầm điện thoại lên chụp vài tấm ảnh, chắc không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ…?
Tôi luôn rất giỏi che giấu, cho nên mọi người xung quanh đều nghĩ tôi là một đứa vừa ngoan vừa đáng yêu.
Thực ra khi đối diện với Bạch Vũ Lâm, tôi mới biết bản thân mình dơ bẩn như nào.
Nhưng mà ai chả có mặt tối của bản thân, tôi thường tự an ủi bản thân mình như vậy.
Hít sâu một hơi, đặt tay lên tay nắm cửa.
Ngay khoảnh khắc tôi vặn tay nắm cửa…
Ánh sáng yếu ớt khiến mọi thứ trong căn phòng hiện ra ngay trước mắt tôi.
Trong không gian tràn ngập sự riêng tư.
Cả một mảng tường, đều là…
Ảnh của tôi.
19
Tôi vô thức lùi về sau một bước.
Sau đó đụng trúng vào lồng ngực ấm nóng.
“Vốn dĩ anh đã không hề cảm thấy em có tình cảm với cháu anh rồi.”
“Vậy nên? Vậy nên anh không đùa nữa.”
Tiếng cười đầy trêu chọc của anh vang lên bên tai.
Anh nhẹ nhành vuốt nhẹ gáy tôi.
Tôi vẫn còn nghĩ đây là hậu quả của việc uống quá nhiều rượu gây ra ảo giác, nhưng lực tay ở sau tay đã chứng minh rằng đây không phải là ảo giác.
Anh giữ lấy eo tôi rồi đẩy vào trong phòng.
Sau đó khóa cửa lại, tóm lấy cổ tôi ép tôi nhìn những tấm ảnh trên tường.
“Là em.”
Ánh mắt tôi chao đảo, nhưng giọng nói của anh lại rõ ràng và rành mạch.
“Tại sa… Ưm.”
Không đợi tôi nói hết câu, anh ép tôi phải đón nhận nụ hôn đầy mãnh liệt của anh.
Ướt át, đè nén, như làn sóng biển cuộn trào.
Cơ thể tôi va vào thành giường, cứ tưởng sẽ đau, nhưng anh lại đưa tay lên đỡ cho tôi.
“Bạch Vũ Lâm, em tưởng anh say…”
“Say?”
Anh cúi xuống khẽ cười rồi tự tay cởi cà vạt.
Quấn quanh cổ tay, rồi vỗ vỗ đùi tôi.
“Ngồi hẳn hoi nào.”
Tôi cũng chẳng biết tại sao lại nghe lời anh ấy.
“Chưa uống say đâu.”
“Nam Nam, không phải em giỏi nhất là giả vờ sao?”
“Tại sao lại phải giả vờ…”
Tôi nhìn anh lấy cà vạt quấn quanh cổ tay tôi, để tôi ngồi trên giường, giờ thì thực sự tôi không thể làm gì khác ngoài ngồi yên cho anh làm loạn rồi.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh trong ánh sáng nhá nhem của căn phòng, yết hầu anh trượt lên trượt xuống.
Thực sự là quá quyến rũ đi.
Cũng không thể không nói Bạch Vũ Lâm cũng rất biết làm màu…
Ngay giây sau tôi liền không chịu nổi nữa rồi, bị anh đẩy ngã xuống giường.
Ngón tay cái của anh mơn trớn trêu đùa trên môi tôi, sau đó từng ngón tay thon dài của anh khuấy đảo bên trong miệng tôi.
Tôi nghĩ là những chuyện như này phải là tôi làm cho anh ấy chứ không phải để anh làm cho tôi.
Tình thế đảo ngược, tôi chẳng nói được câu nào.
Tôi đã từng tưởng tượng ra trong đầu rất nhiều lần cảnh tôi trói anh lại rồi bắt đầu làm những gì với anh.
Nhưng bây giờ thì tôi bị anh làm ngược lại rồi.
Tôi chỉ có thể miễn cưỡng chịu đựng.
Tôi đột nhiên phát hiện ra một chuyện, có vẻ hình như giấc mơ ngày hôm đó là thật.
Tôi ôm lấy lưng anh.
Bởi vì quá kích thích mà tôi đã để lại một vài đường rướm máu trên lưng anh.
“Bạch Vũ Lâm…”
“Ừm.”
“Sao lại thành ra thế này rồi?”
Anh cười, tôi nhận ra mỗi lúc anh cười thì trong đầu anh đang nghĩ đến những thứ gì rồi.
Cũng không dơ bẩn kém tôi là bao.
“Nam Nam.”
Anh gọi tên tôi, cố ý nhận mạnh từng chữ.
Cảm giác đau đớn mới đầu giờ đã biến mất.
“Anh biết em gắn máy nghe lén ở trong nhà anh.”
“Như này là phạm pháp rồi, nhưng anh sẽ không báo cảnh sát.”
“Bây giờ nó đang ở đây, làm xong chúng ta cùng nghe lại nhé.”
Lại tiếp tục uy hiếp.
Thể lực anh ta thực sự rất tốt, làm tôi suýt nữa thì không thể chịu nổi.
Tôi nhìn ánh sáng le lói hắt ngoài rèm cửa, hình như đã sang ngày hôm sau rồi.
Anh thì vẫn còn ngậm chiếc bcs mới chưa bóc vỏ, vẫn còn tâm trạng để trêu đùa tôi.
“Muốn chạy à?”
Sau đó anh nhấc mắc cá chân tôi kéo lại.
Tiếp tục nào…