Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ta cẩn thận lùi lại một khoảng cách, nhỏ giọng nói: "Cố Quân, đứa trẻ này là của chàng."
Biểu cảm Cố Quân khựng lại.
"Nàng nói cái gì?"
"Ta và Lý Hưởng không có quan hệ gì cả... Ta không hề trốn chạy, là Vương Ngưng Chi tiễn ta đi. Phụ thân muốn dựa vào việc ta liên hôn với Lý Hưởng để củng cố quyền thế. Nếu chàng không tới... ta suýt chút nữa..."
Ta sợ hãi rùng mình một cái, không nói tiếp được nữa.
Căn phòng rơi vào sự im lặng quái dị.
Cố Quân đột ngột đứng bật dậy, lùi lại vài bước.
Hắn nhìn ta chằm chằm đầy lạnh lẽo, gằn từng chữ:
"Trẫm đã nói, bất kể là của ai cũng đều để nàng sinh ra, nàng không nghe rõ sao?"
Ta rụt rè nhìn hắn, có chút luống cuống: "Ta... ta nghe rõ rồi."
"..."
"Cho nên... nàng không cần phải lừa trẫm."
Cố Quân nói bằng tông giọng khẳng định.
Ánh mắt hắn dần tối sầm lại, giống như một con sói đói đã rình rập từ lâu, nhìn ta không rời.
Đột nhiên, hắn chửi thề một tiếng: "Mẹ kiếp!"
Rồi quay đầu gầm lên: "Ngự y đâu? Bảo bọn họ cút hết về đây cho trẫm!"
...
Đêm nay tính khí Cố Quân cực kỳ bạo liệt.
Trong điện quỳ đầy ngự y, ai nấy đều mồ hôi đầm đìa vì lo lắng.
Vị lão thái y đứng đầu chân thành nói: "Bệ hạ, xin ngài tha cho lão thần đi... Đêm nay đã chẩn mạch hai mươi lần rồi, vị cô nương này cơ thể quá gầy, chỉ cần ăn uống bồi bổ là được. Quan trọng nhất là, cô nương tuyệt đối không được để bị kinh động..."
Lúc này ta mới biết, trong lúc ta hôn mê, Cố Quân đã túm lấy đám lão thái y này hỏi đi hỏi lại từng người một. Giờ lại hỏi thêm lần nữa.
Lão ngự y nhìn Cố Quân với ánh mắt đầy ẩn ý.
Lúc này ai cũng nghe ra được, ý ông lão là Cố Quân quá nóng nảy.
Mãi đến khuya, trong điện mới yên tĩnh trở lại.
Cố Quân từ nãy đến giờ không nói thêm câu nào, mặt lầm lì ngồi trong góc tối mà ánh đèn không rọi tới, che giấu bản thân thật kỹ.
"Cố Quân."
"Gì?" Giọng hắn hơi khàn, mang theo chút tự ghét bản thân.
"Ta không ngủ được."
Bóng dáng Cố Quân lúc này mới cử động, hắn ngồi xuống bên cạnh ta.
"Nhắm mắt lại, đừng nhìn ta, ngủ đi."
Ta cảm nhận được hơi thở quen thuộc, chậm rãi tựa đầu vào.
Rất nhanh đã chìm vào giấc ngủ sâu.
12 (Góc nhìn của Cố Quân)
Cố Quân bước ra khỏi điện, sương lạnh ban mai đọng trên vai mang theo sự ẩm ướt, giống hệt cảnh tượng năm mùa đông đó, khi hắn trốn khỏi vương đô.
Dư Ôn Lệnh đã ngủ rồi.
Hắn ngồi một mình trước cung điện rộng lớn, lật đi lật lại cái túi thơm trong tay.
Lòng hắn như bị thiêu đốt trên lửa.
Thân tín từ phía sau vội vã đi tới: "Bệ hạ, bên cạnh Vương Ngưng Chi đúng là còn giấu một toán thuộc hạ, hành tung bí ẩn, khó mà dò xét. Chuyện của tiểu thư đúng là do cô ta nhúng tay vào."
Cố Quân "ừm" một tiếng.
Từ đầu đến cuối, hắn luôn hiểu rõ Dư Ôn Lệnh.
Với bản lĩnh của nàng, nàng không chạy thoát khỏi hoàng thành được.
Tiếng gầm thét giữa quân loạn ngày hôm đó, là giận nàng không biết đường chạy lấy thân, suýt chút nữa chết dưới loạn đao. Cũng là giận nàng mới hơn một tháng đã dám gả cho kẻ khác, lại lừa hắn thêm lần nữa.
Nhưng đêm nay, từ lời nói và cử chỉ của Dư Ôn Lệnh, Cố Quân lại nảy sinh suy nghĩ mới.
Nàng có chuyện giấu hắn.
Cũng giống như năm đó hắn suýt mất mạng, sự hiểm nguy trong đó hắn cũng không muốn cho nàng biết.
Cố Quân nắm chặt túi thơm trong tay, giọng nói thâm trầm:
"Dư Diêu và Lý Hưởng vẫn đang ở trong ngục, đi tra cho trẫm."
"Năm đó sau khi trẫm rời đi, bọn họ đã làm những gì."
"Chuyện này, phải dùng mọi thủ đoạn."
Thân tín đã hiểu ý. Dưới cực hình tra khảo, chẳng đợi mặt trời mọc sẽ có kết luận ngay. Bệ hạ đây là không đợi nổi đến lúc trời sáng rồi.
Ánh trăng trắng như lụa trải trên gạch đá thanh trước điện, phác họa bóng dáng mờ ảo của Cố Quân.
Hắn nhớ lại năm đó, lúc mình rời khỏi phủ Thái úy.
Vừa ra khỏi thành đã bị truy sát, hắn bị kẻ địch ám toán, suýt chút nữa bị ngựa kéo lê đến chết.
Chết đi sống lại, hắn trốn đến xứ người.
Lúc ấy hắn không tin Dư Ôn Lệnh lại vô tình đến thế.
Cho đến khi nhìn thấy ký hiệu của phủ Thái úy.
Chiêu thức của đám mật vệ đối phương cực kỳ độc ác, suýt chút nữa đã phế đi đôi chân hắn.
Đến tận hôm nay, đầu gối hắn vẫn còn âm ỉ đau mỗi khi trời mưa dầm dề.
Nếu như những lời A Lệnh nói ngày đó không phải thật lòng.
Vậy sau khi hắn đi, A Lệnh đã phải trải qua những gì?
Tim Cố Quân như bị đá tảng đè nặng. Theo thời gian trôi qua, từng chút một ép cạn không khí trong lồng ngực.
Sự ngột ngạt biến thành cơn đau nhói, mỗi lúc một dữ dội.
Hắn chưa bao giờ thấy một đêm nào dài đến thế, dài đến mức không thấy đường hầm, không thấy ánh sáng.
Phương đông hửng sáng.
Tiếng bước chân của thân tín vang lên phía sau.
"Bệ hạ, trước khi tắt thở, hắn đã khai rồi."
"Tiểu thư... nàng..."
Những lời phía sau như bị một lớp màng ngăn lại, dường như từ nơi rất xa truyền đến, cuốn theo một trận cuồng phong thổi bay lý trí của hắn.
Hắn chỉ nhớ rõ một câu:
"Lý Hưởng vì tiểu thư không còn trong sạch nên đã sỉ nhục công khai."
Những chi tiết của sự sỉ nhục đó, từng chữ từng câu như kim đâm li ti găm vào xương thịt hắn.