Luỵ tình - Chương 7

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

11


Dạo này Bạch Thiếu Lộ ngoan ngoãn hẳn.


Ăn uống ngủ nghỉ đúng giờ, thời gian còn lại toàn nghiên cứu bản đồ Trung Quốc.


“Cô nói xem, cô ấy có thể đang ở đâu?


Tôi không trả lời, chỉ bước lại gần.


Cô ấy đang nhìn cậu đấy, đồ ngu.


Nhìn cậu vừa nghiên cứu vừa ghi chép, tôi ngồi không yên.


Cậu ta thật sự định đi Trung Quốc tìm người.


Chưa bàn tới việc ba cậu ta có cho đi hay không, người cậu tìm vốn là nhân vật ảo, tìm kiểu gì được?


Lỡ đâu cậu tự mua vé lén trốn sang đó, máy bay vừa hạ cánh là tôi đi đời nhà ma rồi.


Làm sao bây giờ?


Không được, sống thế này chẳng khác nào liếm dao cạo, ngày nào cũng treo mạng bên lưỡi dao. Tôi chịu hết nổi rồi.


Tôi phải lấy lại điện thoại, liên lạc với số kia.


Hôm tôi vào thành phố, sợ bị kiểm tra giường ngủ nên tôi đem điện thoại theo.


Nhưng Trần Ân đã cảnh cáo:


“Bạch Thiếu Lộ có hơn chục vệ sĩ mang súng, muốn vào khu của cậu ta phải bị khám người.”


Khám người?


Tìm thấy điện thoại là tôi banh xác.


Thế nên tôi lấy cớ đi mua băng vệ sinh, ghé vào trung tâm thương mại, giấu điện thoại trong bồn chứa nước trong nhà vệ sinh.


Tôi đến trước mặt Bạch Thiếu Lộ:


“Có muốn ra ngoài hít thở không khí không?”


“Đi đâu? Không phải cấm tôi ra ngoài à?”


“Quy định là chết, người là sống. Cậu gọi điện bảo ba cậu là muốn đi dạo. Nếu ông ấy không đồng ý thì dọa chết, thế là ông ấy sẽ gật đầu ngay.”


Cậu ta trố mắt nhìn tôi như thấy quỷ:


“Có lúc tôi thật không hiểu, cô đứng về phe nào?”


Tôi…


“Ban đầu thì chắc chắn tôi nghe lời ba cậu. Nhưng sau nửa tháng sống cùng, tôi thấy hiểu cậu hơn. Cậu cũng tội mà, người thì cũng không tệ…”


“Chúng ta suốt ngày cãi nhau, cô thấy đó là hiểu nhau à?”


“Cãi nhau giúp tăng cường tình mẹ con mà.”


Cuối cùng cậu ta cũng gọi điện xin phép.


Bạch lão đại dù sao cũng là cha, vẫn thương con, đồng ý thật.


Tôi đi cùng cậu ta đến trung tâm thương mại, vệ sĩ cũng đi theo.


Trần Ân thì bị điều về chỗ lão đại mấy hôm nay.


Tôi tranh thủ lúc dạo quanh, giả vờ đi vệ sinh rồi lén lấy điện thoại ra, giấu vào trong áo, quay lại tìm Bạch Thiếu Lộ.


Cậu ta đang ôm một cô gái, mặt mũi nước mắt nước mũi đầm đìa.


Kéo cô ta tới trước mặt tôi


“Tôi không cần về Trung Quốc nữa, bạn gái tôi tới tìm tôi rồi.”


Tôi nhìn cô gái trước mặt, tôi tê liệt luôn cả đại não.


Cô ta giống y như hình tôi dùng đi lừa đảo.


Xong đời!


Gặp phải bản gốc rồi.


Bạch Thiếu Lộ sắp phát hiện ra vụ lừa đảo, cô kia mà biết ảnh mình bị lợi dụng, cũng sẽ gọi báo cảnh sát.


Kế tiếp—


Tôi chắc phải thay đầu gắn lại rồi.


Đang lúc tôi căng thẳng đến rợn da gà, cô gái kia lại cười dịu dàng với tôi:


“Chị là chị gái của Bạch Thiếu Lộ phải không?”


Bạch Thiếu Lộ cười tươi rói nhìn tôi:


“Người ta hỏi kìa, giờ ngại nói mình là gì rồi chứ gì?”


Tôi sợ xanh mặt, nào còn tâm trạng đấu võ mồm.


“Không phải, tôi là… mẹ kế cậu ta.”


12

Cô gái cười ngọt ngào:


“Cháu chào dì ạ.”


Bạch Thiếu Lộ lẩm bẩm một câu khó hiểu:


“Cô ấy cũng không già đến mức đó.”


Nghe nói cô gái đó bị mất trí nhớ, tên là Tống Thiến.


Cô ta nói đến đây để tìm ai đó, nhưng lại không nhớ nổi là ai.


Mất trí nhớ?


Nghe có vẻ xạo đấy.


Nhưng thiếu gia ngây thơ Bạch Thiếu Lộ lại tin


Không chỉ tin, cậu ta còn kể tường tận chuyện hai người yêu nhau một năm trời ra sao.


Sau đó tặng luôn mấy cái túi Hermès.


Cô gái mắt sáng như đèn pha, vui vẻ theo cậu ta về biệt thự.


Tôi quan sát hồi lâu, kết luận là:


Một hotgirl ham hư vinh gặp phải thiếu gia si tình não cá vàng.


Hotgirl giả vờ mất trí để moi tiền thôi.


Trên ghế sofa, Tống Thiến ngoan ngoãn ăn trái cây.


Bạch Thiếu Lộ thì ngồi xổm trước mặt cô ta như một con chó nhỏ, ngẩng đầu nhìn cô ta:


“Vậy ra bấy lâu nay em không liên lạc với anh, là vì mất trí nhớ thật à?”


“Ừm, mà lúc em tới đây thì bị trộm mất điện thoại. Giờ em đang ở khách sạn Vinh Quang.


Hai người nhìn nhau đắm đuối, cô gái khẽ nghiêng đầu tựa vào cậu ta, sắp hôn tới nơi.


Bạch Thiếu Lộ lại né tránh.


Tôi cười phì:


“Điện thoại bị trộm mà vẫn có tiền ở khách sạn hả?”


Cô gái ngại ngùng:


“Em đi làm lại SIM rồi.”


Bạch Thiếu Lộ trừng mắt với tôi


“Cô nghi ngờ cái gì?”


“Tôi chỉ tò mò, cậu nói hết cả chuyện nhà ở Miến Bắc cho người ta nghe à? Cô ta mới tìm đến tận đây?”


Tôi chưa từng nghe Bạch Thiếu Lộ nói với ai về quê gốc cậu ta.


Thế mà cô gái này lại biết.


Cô ta suýt khóc:


“Em chỉ đến đây đánh liều tìm thử thôi.”


“Vận may tốt đấy.”


Tôi chua lét đáp.



“Im mồm được không? Đừng xía vào chuyện tôi.” Bạch Thiếu Lộ hét.


“Được thôi, cậu cho tôi mượn điện thoại gọi cuộc rồi tôi biến.”


Tôi không có điện thoại, cần phải báo gấp vụ cô gái mới này cho Trần Ân.


Nếu không, thiếu gia lại bị lừa thêm vài trăm vạn, lại đòi tự tử thì mệt.


Bạch Thiếu Lộ thấy tôi phá chuyện tốt của cậu ta, ném điện thoại vào người tôi, bảo tôi cút.


Tôi lên lầu, cầm máy.


“Cậu không hỏi mật khẩu à?”


Tôi biết mật khẩu là ngày sinh tôi, nhưng vẫn giả bộ


“Mật khẩu là gì?”


“1208.”


Tống Thiến cười hỏi:


“Là sinh nhật em sao?”


Bạch Thiếu Lộ nhìn cô ta:


“Đúng.”


Tống Thiến lại khóc:


“Tất cả mật khẩu đều là sinh nhật em à? Anh thật sự là người em đang tìm rồi!”


Nhìn cô ta vừa khóc vừa run, tôi nổi da gà.


Đàn ông quả nhiên dễ dụ bằng nước mắt.


Mít ướt một cái là muốn phát điên vì yêu.


Nhưng trong khu tôi sống thì khác


Khóc là bị người ta bắt nạt.


Còn bị ông trùm chê phiền, bị đánh cho mấy trận


Cô Tống Thiến kia, tưởng ôm được đại gia, không biết sắp mất cả quả thận.


Còn Bạch Thiếu Lộ, tôi chỉ muốn tặng hai chữ: Đồ ngu.


Tưởng tìm được tình yêu đích thực, để rồi lại mất thêm một triệu thì chừa.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo