Luỵ tình - Chương 8

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

13

Tôi cầm điện thoại gọi cho Trần Ân.


“Lúc trước tôi đi lừa đảo, ảnh anh lấy trên mạng đúng không?”


“Đúng.”



“Xảy ra chuyện lớn rồi.”


“Nói cho đàng hoàng.”


“Chỉ là…” Tôi vừa định nói, bỗng nhớ ra điều gì, khựng lại, “Cái cô hotgirl kia, sinh nhật là ngày nào nhỉ?”


“Ngày 8 tháng 5.”


Ngày 8 tháng 5?


Tôi cảm giác có ai bổ đôi đầu mình ra.


Là 0508, không phải 1208, vậy tại sao cô ta nói sinh nhật mình là 1208?


1208 mới là sinh nhật thật của tôi.


Chuyện này, ngoài tôi ra, chỉ từng nói với Bạch Thiểu Lộ trong lúc tán gẫu. Không ai khác biết.


Không đúng, còn một người!


Tôi đã từng gửi ảnh chụp màn hình cuộc trò chuyện đó cho viên cảnh sát nói muốn đưa tôi về!


Vậy nên…


Cái người tên Tống Thiến đó là người của cảnh sát cài vào?


Hoặc chính là người nhắn tin cho tôi?


Trong tuyệt vọng bỗng thấy một tia sáng, nước mắt tôi lập tức trào ra.


“Rốt cuộc là chuyện gì?”


Trần Ân thúc giục.


Lúc đó tôi mới nhận ra mình vừa làm một việc ngu ngốc đến mức nào.


Tôi suýt chút nữa làm lộ thân phận của Tống Thiến. Tôi đúng là đứa óc lợn.


“Tôi với Bạch Thiểu Lộ vừa cãi nhau, cậu ta la hét đòi về Trung Quốc tìm con nhỏ kia.”


“Cậu bị thương à? Nghe giọng cậu như đang khóc?”


“Không, tôi chỉ… hơi suy sụp. Anh không có ở đây, ai cũng bắt nạt tôi. Cái cậu thiếu gia này thì khó chiều, vừa cãi nhau xong tôi còn phải canh không để cậu ta nhảy lầu. Ngày nào cũng sợ đầu mình bay đi nơi khác.”


Anh ấy im lặng vài giây rồi nói: “Ngày mai tôi xử lý xong việc bên này là sang liền.”


Anh nói sẽ đến.


Tôi đột nhiên muốn thử xem anh có thật sự đối xử đặc biệt với tôi như mấy người kia đồn không.


Ở cái khu biệt lập này có người chống lưng, bất kể là người tốt hay xấu, đều có lợi cho tôi.


“Trần Ân, anh còn độc thân không?”


“Muốn nói gì?”


“Tôi thấy anh rất tốt, ở đây ngoài anh ra thì chẳng ai quan tâm tôi cả.”


Anh im lặng rất lâu, rồi lạnh tanh buông một câu: “Cúp đây.”


“Tôi có thể gọi lại cho anh lần nữa không?”


“Cô không cần mạng sống nữa à?”


Anh hạ giọng cảnh cáo tôi.


Tôi cuối cùng cũng dập máy.


Dập máy xong, tôi vẫn chưa hoàn hồn, tựa lưng vào tường mà thở dốc.


Xém chút nữa tôi đã tự tay hủy luôn con đường sống duy nhất của mình.


14

Tôi vừa hạ điện thoại xuống, thì thấy Tống Thiến và Bạch Thiểu Lộ đang chơi cờ.


Thấy tôi đến gần, cậu ta bản năng che chắn cho Tống Thiến.


Tôi thực sự cảm thấy động tác này… ngây thơ đến đáng yêu

Tôi mà ăn thịt nổi người phụ nữ cậu ta thích chắc?


“Cô vừa gọi cho ai? Không phải đang mật báo với ba tôi đó chứ?”


“Tôi nhớ ông ấy thì gọi thôi. Tôi đâu rảnh đến mức đi làm cái chuyện đó?”


Bạch Thiểu Lộ bỗng ném luôn quân cờ, hết hứng chơi:


“Tôi không hiểu rốt cuộc anh ta có gì tốt.”


“Nói thẳng cũng được. Cứ cản tôi yêu đương là tôi theo cô ấy về Trung Quốc luôn, cả đời không quay lại.


Nhìn anh ta yêu đương điên cuồng mà tôi buồn cười.


“Anh biết nói tiếng Trung được mấy câu hả, Brais? Ngày nào cũng la toáng lên đòi về Trung Quốc.”


Không như dự đoán sẽ cãi nhau, Bạch Thiểu Lộ đột nhiên nhìn chằm chằm tôi:


“Sao cô biết tên tiếng Anh của tôi?”


“Ba cậu nói chứ ai.”


“Ba tôi học hết tiểu học thôi, ông ấy không biết tiếng Anh.”


Thua luôn.


Tôi lần nào cũng tự đẩy mình vào thế kẹt.


Đúng lúc tôi đang rối trí tìm cách chữa cháy…


“Lừa cô thôi.”


Tôi thở phào, chửi: “Đồ thần kinh.”


Tôi chạy về phòng mình, lấy cái điện thoại lén giấu ra, bắt đầu nhắn cho số lạ kia:


“Là cô phải không, Tống Thiến?”


Tới nửa đêm cũng chẳng có ai nhắn lại.


Tôi không ngủ được, dạo quanh phòng, thì thấy có một bóng người lén lút vào thư phòng.


Thư phòng đó là của lão đại nhà họ Bạch, từ lúc tôi đến tới giờ luôn khóa kín, chẳng ai dám bén mảng.


Tôi nhẹ nhàng hé cửa một khe, thấy Tống Thiến đang ngồi xổm trước két sắt.


Cô ta gan to thật.


“Tôi giúp cô nhé?”


Tôi đứng phía sau nhìn xuống cô ta.


Ngay khoảnh khắc cô ta ngẩng đầu lên, lập tức rút một con dao găm từ trong áo, rạch một đường vào chân tôi, rồi nhân lúc tôi đau đớn, khống chế tôi lại, cuối cùng kề dao ngay cổ tôi.


“Nếu mày dám hét lên, tao sẽ cắt lưỡi mày.”


Tôi lập tức thở gấp, trong vài phút đã toát mồ hôi lạnh.


“12 giờ trưa, dưới cột cờ ở trung tâm thương mại, chiếc xe van trắng đó sao không tới?”


Tôi hỏi cô ta.


Cô ta sững người: “Tin nhắn đó là cô gửi?”


“Là tôi.”


Cô ta buông con dao: “Tôi tới để đưa cô về nhà.”


Đưa tôi về nhà.


Xin lỗi tôi không kiềm được mà òa khóc.


Lúc đầu cô ta hoàn toàn không biết tôi chính là người cô ta cần cứu.


Bởi vì tôi không hề để lộ ảnh hay tên thật khi nhắn tin, nói thật là tôi không tin ai cả.


Cô ấy bảo ban ngày đừng nói chuyện với cô, sợ bị lộ.


Điều quan trọng nhất là: cô ấy đang tìm một tài liệu.


Phải lấy được tài liệu đó thì mới có thể rời khỏi đây.


Mà tài liệu đó là bản sao lưu thông tin của cả khu biệt lập.


Tôi sợ hãi thật sự.


“Tài liệu cô cần không ở đây. Nó nằm trong máy tính của lão đại trong khu.”


“Tôi giúp cô nhé?”


Vào trong đó chẳng khác gì đi chịu chết.


“Tôi sẽ nhanh chóng sắp xếp xe đưa cô đi. Cô không cần mạo hiểm.”


“Bà của cô nhập viện rồi, sợ là không qua khỏi ba tháng nữa.”


Bà ngoại nhập viện rồi?


Một cảm giác bất lực trĩu nặng đè lên tim tôi.


Tôi dặn cô ấy rằng ở bên cạnh Bạch Thiểu Lộ rất nguy hiểm.


Tuy rằng lão đại chưa từng thấy ảnh của Tống Thiến, cũng không biết tôi dùng ảnh của Tống Thiến để lừa đảo.


Nhưng cuối cùng thì giấu sao nổi lâu. Thân phận của cô ấy sớm muộn gì cũng bị lộ thôi.

 

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo