MẸ NUÔI CỦA TIỂU THƯ ĐÍCH THỰC HOÁ ĐIÊN - CHƯƠNG 2

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương
Ăn xong, chuẩn bị về. Bà Vu bảo con trai là Vu Thành Phong lái xe đưa chúng tôi về. Ra đến cửa, lại gặp Hứa Yên Yên với đôi mắt đỏ hoe.
Vừa thấy Vu Thành Phong, mắt cô ta sáng lên, bước tới hai bước như định bắt chuyện. Nhưng khi thấy Uyển Nhi đứng cạnh Vu Thành Phong, sắc mặt cô ta lập tức thay đổi, trừng mắt đầy căm ghét.
Tôi cau mày, không vui nhìn cô ta một cái nhưng không nói gì.
Sau khi lên xe, Uyển Nhi cắn môi, liếc tôi một cái, ánh mắt đầy lo lắng.
Cô bé ngập ngừng rồi nói:
“Mẹ, chờ con một chút.”
Nói xong, Uyển Nhi xuống xe, đi về phía Hứa Yên Yên. Tôi thấy lạ, cũng xuống xe đi theo.
Chỉ thấy Uyển Nhi lấy hết can đảm, nói với Hứa Yên Yên:
“Yên Yên, mẹ và ba rất quan tâm đến chị. Chị có muốn về với mẹ không?
Thật ra… họ không nghèo đâu, về sống cũng không thua gì hiện tại.”
Tôi nghe mà thấy chua xót. Tôi biết Uyển Nhi không muốn có thêm chị em.
Khi mới biết tin bị trao nhầm, con bé đã lén khóc mấy ngày, sợ tôi và ba nó sẽ không cần nó nữa.
Sau đó tôi phải an ủi mãi, tâm trạng mới khá hơn. Không ngờ giờ con bé lại chủ động khuyên Hứa Yên Yên về nhà. Chắc là sợ tôi buồn nên mới cố gắng chịu đựng để hỏi. Từ nhỏ đến lớn, con bé luôn hiểu chuyện như thế.
Tôi nghĩ, nếu Yên Yên chịu về, tôi sẽ không thiên vị ai cả. Cả hai đều là con gái tôi.
Ai ngờ—
Hứa Yên Yên nghe xong, ánh mắt càng căm ghét hơn, giọng đầy khinh miệt:
“Đồ nhà quê, cút đi! Đừng giả vờ tốt bụng! Giờ chắc cô đắc ý lắm nhỉ? Thi đậu đại học, mẹ tôi thay đổi thái độ, muốn đón cô về nhà! Còn muốn khuyên tôi về sống với hai kẻ nghèo hèn đó?
Cô đừng mơ!
Tôi cả đời chỉ là con gái nhà họ Hứa, tuyệt đối không nhận mấy kẻ nhà quê làm cha mẹ!”
Uyển Nhi tức giận siết chặt nắm tay:
“Ba mẹ tôi không phải nhà quê! Tôi cũng sẽ không về nhà họ Hứa.
Được, chị đừng hối hận!”
Hứa Yên Yên cười nhạo:
“Không về nhà họ Hứa? Vậy nhớ kỹ lời hôm nay, người hối hận sẽ là cô!”
Tôi nhìn Hứa Yên Yên, không khỏi thở dài trong lòng. Đúng là bị nuôi lệch rồi. Y hệt mẹ nuôi—chua ngoa, thực dụng.
Uyển Nhi quay đầu lại, thấy tôi đứng gần đó, mím môi, mắt đỏ hoe.
Về đến bên tôi, con bé nhỏ giọng nói:
“Mẹ, con xin lỗi, con không khuyên được chị ấy về.”
Tôi mỉm cười, vỗ vai con bé:
“Con không sai. Như con từng nói, đừng vì mẹ mà chịu uất ức. Mẹ giống người thiếu con gái lắm sao? Mẹ với ba nuôi một mình con đã đủ mệt rồi,
đâu còn sức lo thêm người khác.”
Tôi nghĩ, đã trao nhầm từ đầu, có lẽ tôi với đứa trẻ kia thật sự không có duyên. Sau này, tôi và ba nó chỉ có Uyển Nhi là con gái.
8
Quả nhiên đúng như Hứa Yên Yên nói. Bà Hứa thấy Uyển Nhi có tiền đồ, liền nảy sinh ý định đón con bé về.
Không biết bà ta lấy đâu ra địa chỉ, hôm sau đã xách quà đến tận cửa tứ hợp viện.
Nghe tiếng gõ cửa, tôi tưởng là bà Vu, mở ra thì thấy bà Hứa.
Ban đầu mặt bà ta còn tươi cười, nhưng vừa thấy tôi liền biến sắc.
Bà ta trừng mắt đầy ghét bỏ, giọng khó chịu:
“Uyển Nhi có ở đây không? Tôi đến tìm nó.”
Nói xong, ánh mắt liếc vào trong sân, tràn đầy ghen tị.
Tôi lạnh nhạt đáp:
“Không có.”
Bà Hứa lập tức chua ngoa:
“Tránh ra! Tôi không tìm cô! Nếu không nhờ con gái tôi, cô làm gì được ở nhà đẹp thế này? Cô chỉ là kẻ chiếm chỗ, nghèo hèn, có tư cách gì mà ra vẻ?”
Uyển Nhi nghe tiếng ồn, bước ra với vẻ mặt lạnh lùng:
“Bà đi đi, tôi sẽ không về với các người đâu.”
Bà Hứa lập tức đổi giọng, cười lấy lòng:
“Uyển Nhi, con nói gì vậy? Cha mẹ ruột luôn là người thương con nhất. Cái bà nhà quê kia cho con được gì?
Xem mẹ mang gì đến này—toàn đồ hiệu, túi xách, mỹ phẩm.
À, con thấy tứ hợp viện này ở có thoải mái không? Mẹ nói cho con biết, ba con đã liên hệ được ông chủ họ Lý thuê núi trồng chè của nhà họ Vu.
Ông ấy đồng ý rồi, sắp tới ba con sẽ làm ăn lớn, sau này có tiền sẽ mua riêng cho con một tứ hợp viện. Con về nhà với mẹ, sau này sẽ sống sung sướng, đừng cố chấp nữa. Theo cái bà nhà quê kia thì có tương lai gì?”
Nói xong, bà ta lại liếc tôi đầy khinh miệt.
Tôi nghe bà ta nói, nhìn vẻ mặt khinh thường, biểu cảm trở nên kỳ lạ.
Thuê núi của ông chủ họ Lý…Chẳng phải là nhà tôi sao?
À, tôi chợt nhớ ra, mấy hôm nay bận quá, chưa kịp nói với ông Lý về chuyện này.
Hôm trước tôi có bàn với ông ấy, Uyển Nhi sẽ ở đây, sau này chắc sẽ qua lại thường xuyên. Ông Lý đồng ý cho thuê núi cũng không lạ.
Ai ngờ lại thành ra thế này. Tí nữa phải nói với ông Lý một tiếng.
Bên cạnh, Uyển Nhi cũng nhìn bà Hứa với vẻ mặt kỳ quặc, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
9
Thấy Uyển Nhi có vẻ muốn bật cười, bà Hứa tưởng con bé đã nghĩ thông suốt, liền càng đắc ý liếc tôi một cái rồi nói: “Uyển Nhi, hôm nay về với mẹ nhé?”
Vừa nói vừa bước tới định nắm tay Uyển Nhi. Uyển Nhi lập tức thay đổi sắc mặt, lạnh lùng hất tay bà ta ra:
“Đừng chạm vào tôi. Mẹ tôi mãi mãi chỉ có người đang đứng cạnh tôi. Tôi sẽ không về với bà đâu. Bà đi đi.”
Bà Hứa sững người.
“Uyển Nhi…” bà ta định chơi bài tình cảm. Nhưng Uyển Nhi dứt khoát đóng sầm cửa lại.
Dù vậy, bà ta vẫn không chịu đi, cứ đứng ngoài gọi mãi.
Tôi vào nhà, gọi điện cho chồng, kể lại tình hình bên này.
Ra ngoài thì thấy Uyển Nhi vẫn đứng ở cửa. Bà Hứa vẫn chưa rời đi.
Tôi đang do dự có nên báo công an thì—
Bên ngoài vang lên tiếng hét của bà Hứa:
“Anh nói gì? Ông chủ Lý không cho thuê núi nữa? Còn nói em bắt nạt vợ con ông ấy? Em còn chưa gặp họ thì bắt nạt kiểu gì?
Dù ông ấy là đại gia thì cũng không thể vu khống trắng trợn như vậy!
Anh chờ em, em về ngay!”
Rồi bên ngoài lập tức yên ắng
Vài ngày sau là đến ngày Uyển Nhi nhập học. Vợ chồng ông Vu cùng con trai đến tứ hợp viện từ sáng sớm, chuẩn bị đi cùng chúng tôi.
Trong lúc ăn sáng, bà Vu kể chuyện về bà Hứa. Sau khi bị ông chủ Lý từ chối cho thuê núi, bà ta không cam tâm, mấy hôm nay cứ tìm cách liên hệ với vợ ông Lý—chính là tôi.
Muốn giải thích hiểu lầm, làm thân để thuê được núi.
Thậm chí còn mặt dày nhờ người tìm đến bà Vu để xin số liên lạc của tôi.
Tôi suýt sặc nước—bảo sao mấy hôm nay bà ta không đến làm phiền tôi và Uyển Nhi.
Bà Vu thấy vẻ mặt tôi cũng thấy kỳ lạ, thở dài nói:
“Nếu bà ta không quá thực dụng, chua ngoa, thì đâu đến nỗi này.”
Đúng lúc đó, như gọi Tào Tháo thì Tào Tháo đến. Chúng tôi vừa chuẩn bị đi thì bị bà Hứa chặn lại.
Thì ra bà ta tìm khắp nơi không được, cuối cùng lại nhắm vào vợ chồng ông Vu —vì ông Vu thuê núi của nhà tôi, chắc có liên hệ.
Nhưng bà Vu không chịu gặp. Bà Hứa mấy hôm nay vất vả tìm cách tiếp cận. Hôm nay không biết nghe ai nói vợ chồng ông Vu đến đây,
liền mò tới tận nơi.
Trông bà ta không được khỏe, so với mấy hôm trước thì tiều tụy hơn nhiều, tóc bạc thêm vài sợi.
Lần này, bà ta không thèm nhìn tôi và Uyển Nhi, mà đi thẳng đến chỗ vợ chồng ông Vu.
Bà ta nắm tay bà Vu, nước mắt nước mũi giàn giụa, gần như quỳ xuống cầu xin:
“Ông bà Vu, xin hai người làm ơn giúp tôi liên hệ với bà Lý. Xin hãy thương tình, coi như vì con gái tôi là Uyển Nhi. Hai nhà sau này biết đâu còn là thông gia! Chẳng lẽ ông bà muốn Uyển Nhi có một bên nhà ngoại vô dụng sao?
Hơn nữa, đây là hiểu lầm lớn! Tôi nào dám bắt nạt vợ con ông chủ Lý?
Trời đất chứng giám, nếu tôi làm chuyện đó thì trời đánh tôi!
Có khi ai đó nói gì khiến ông Lý hiểu lầm?”
Bà Hứa khóc thật sự rất thảm, trông như oan hơn cả Đậu Nga.
Tôi đứng bên lạnh mặt. Uyển Nhi và Vu Thành Phong mới gặp nhau vài lần,
mà bà ta đã định dùng con gái để lấy lòng người khác.
Uyển Nhi là con tôi, không đến lượt bà ta định đoạt!
Bà Vu nghe xong cũng thấy khó xử, liếc tôi một cái, thấy tôi không phản đối, liền rút tay lại, lạnh nhạt nói:
“Đúng lúc, bà Lý đang ở đây, bà tự nói với chị ấy đi.”
Bà Hứa nghe vậy, mắt sáng rỡ:
“Thật sao, bà Vu?”
11
Thấy bà Vu gật đầu, bà Hứa mừng rỡ nói:
“Bà Vu, bà đúng là người tốt!”
Nói xong, bà ta nhìn quanh đầy phấn khích. Nhưng ngoài gia đình bà Vu,
chỉ có tôi và Uyển Nhi.
Bà ta nhìn mãi không thấy ai khác, càng không thấy “bà Lý” nào cả,
liền ngơ ngác.
Nụ cười trên mặt bà ta dần biến mất. Tôi thấy ánh mắt bà ta có chút khó chịu, nhưng cố nén lại.
Bà ta quay sang bà Vu, cười gượng:
“Bà Vu, bà thật biết đùa.”
Rõ ràng nghĩ bà Vu đang trêu mình.
Bà Vu cười lạnh:
“Đùa gì chứ? Tôi thấy bà mới giỏi đùa—nhầm ngọc thành đá. Cả đời tôi chưa từng thấy ai mù như bà!”
Nụ cười của bà Hứa cũng không giữ nổi nữa:
“Bà Vu, bà nói vậy hơi quá rồi. Không giúp thì thôi, gặp nhau còn nhiều, nói nặng lời làm gì!”
Bà Vu kéo tay tôi:
“Nhìn cho kỹ đi, mẹ nuôi của con gái ruột bà chính là bà Lý mà bà vừa khinh thường. Còn ông chủ Lý mà bà muốn thuê núi, chính là chồng chị ấy—ba của Uyển Nhi!
Hừ, bà khinh người như thế, còn mong họ cho thuê núi à? Đừng mơ nữa!”
Nói xong, bà Vu kéo tôi lên xe. Phía sau, bà Hứa như bị sét đánh ngang tai.
Bà ta nhìn tôi đầy kinh ngạc, hét lên:
“Không thể nào! Cái bà nhà quê đó sao có thể là vợ ông chủ Lý! Không thể nào! Chắc chắn là giả!”
12
Uyển Nhi đã vào học. Vợ chồng lão Vu giúp trông nom cháu. Con bé ở trường cũng rất ổn rồi. Tôi cũng chẳng còn gì phải bận lòng nữa. Thế nên tôi đem đặc sản mang từ núi xuống tặng vợ chồng lão Vu.
Tôi đang dọn đồ trong tứ hợp viện, chuẩn bị lên xe về quê. Kết quả chưa thu xếp xong, Hứa Yên Yên đã tới. Đôi mắt cô bé đỏ hoe, gọi tôi một tiếng: “Mẹ!”
Tôi thấy lạ, nhìn quanh cứ tưởng Hứa phu nhân đến. Nhưng tìm khắp chẳng thấy ai.
Hứa Yên Yên mắt còn đỏ, kéo tay tôi.
“Mẹ, trước đó con sai rồi. Con chỉ vì bỗng phát hiện mình bị nhận nhầm, lòng buồn bã, chẳng thể chịu đựng nổi, mới nói những lời ấy. Mẹ có thể tha thứ cho con chứ?”
Không ngờ đứa con ruột trước kia còn mắng tôi đủ điều, thề sống thề chết không về bên tôi, giờ lại như biến thành con người khác.
Tôi thở dài trong lòng.
Đứa trẻ này giống hệt Hứa phu nhân, làm sao đột nhiên thức tỉnh được? Hình như chính bà ấy đã nói hết với nó.
Tôi không trở về quê mà ở lại tứ hợp viện cùng Hứa Yên Yên. Mấy năm nay tôi với lão Lý khá giàu, nhưng trước kia kinh tế khó khăn, cả chục ngọn núi cũng chẳng giải quyết được gì, cuộc sống rất khắc khổ. Nên thành thói quen, cơm nước, rửa bát, dọn dẹp nhà cửa đều tự làm hết. Sống trên núi chưa bao giờ nghĩ đến thuê giúp việc.
Uyển Nhi cũng lớn lên như vậy. Khi tôi nấu ăn, con bé phụ tay, còn rửa bát làm việc vặt. Nhưng Hứa Yên Yên từ nhỏ được nuông chiều, chưa từng làm việc đó.
Lần đầu tiên tôi bảo nó nhặt rau thì…

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo