Mời bạn CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉
https://s.shopee.vn/5fbj5ybV7R
TruyenGi và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Mạnh mẽ luyện chế linh hồn thành khí linh, giống như áp chế một người vào một cái hộp chỉ bé bằng một bàn tay, mỗi phút mỗi giây khí linh đều phải chịu nỗi đau vô cùng lớn, không được luân hồi không được siêu sinh.
Lâm Hà và Lâm Húc Minh có huyết mạch liên kết với nhau, như thế Lâm Húc Minh sẽ rất dễ thao túng linh khí, linh hồn của nguyên chủ còn có thể giúp hắn giải quyết phản ứng bài xích giữa thân thể và linh hồn.
Dựa vào lời nói của hắn, sở chấp pháp đã lấy ra một chiếc bút cũ nát từ trong những đồ vật linh tinh của Lâm Húc Minh.
Bề ngoài của nó loang lổ, giống như thấm đẫm nước mắt của cô gái ấy.
“Nó, nó đã hoà thành một thể với cây bút này, không chia rẽ được nữa.” Lâm Húc Minh cẩn thận hỏi, “Dù sao bỏ đi cũng phí, các vị tiên nữ có thể đại phát từ bi không, cơ thể này nhường cho tôi dùng được không? Tôi đảm bảo về sau sẽ an phận ngoan ngoãn mà làm một người phụ nữ tốt.”
Tôi thật sự không chịu nổi, vội vàng chạy ra khỏi cửa phòng, nôn ra góc tường.
16.
Trọng án đoạt xá trăm năm khó gặp này dẫn đến sự chú ý vô cùng lớn của các quốc gia tại Nữ Việt Giới.
Luyện khí tông sư, nguyên thần tông sư, quỷ tu, hồn tu, đại sư tu thần thức…
Trong một đêm, các nhân tài kiệt xuất các ngành nghề đều tập trung tại sở chấp pháp. Thậm chí còn có vài vị nữ tu có tu vi cao thâm mạnh mẽ ngừng bế quan chỉ vì muốn giúp Lâm Hà thoát khỏi vận mệnh làm linh khí.
Tôi chưa từng gặp nhiều nữ tu cao cấp như vậy, mỗi người bọn họ đều có một danh hào vang dội, hiện giờ lại hợp tác với một người thường như tôi, lại cũng không có vẻ gì là kiêu ngạo.
“Theo hiện tại, có lẽ hiện giờ cô ấy đã có ý thức rồi. Nhưng mà chiếc bút này lại hoàn toàn không có động tĩnh gì. Nữ hồn tu nói, “Có lẽ cô bé này không muốn mở miệng.”
“Chẳng lẽ là cô ấy thật sự tự nguyện nhường thân thể của mình cho anh trai cô ấy sao? Ghét bỏ chúng ta xen vào việc người khác?” Luyện khí tông sư nóng nảy nhíu mày.
“Có lẽ là cảm thấy áy náy.” Tôi cẩn thận chen vào nói, “Tôi đã từng gặp rất nhiều bé gái trong gia đình kiểu này, bọn họ phần lớn là có tính cách hướng nội, sợ gây phiền toái cho người khác.”
“Phiền toái lần này đối với cô ấy quả thực là quá lớn, đủ để khiến cho cô bé này suy sụp.”
“Hơn nữa… Ở đây có quá nhiều người, có lẽ là cô ấy hơi sợ. Có thể để tôi nói chuyện riêng với cô ấy không?”
Tôi cảm thấy không tự tin mà đưa ra yêu cầu.
Các nữ tu nhìn nhau, sau đó một giây thì suy xét đến việc ta đã có tác dụng thế nào trong vụ án đoạt xá này, sở chấp pháp mới đồng ý.
Tôi đặt cây bút có linh hồn của Lâm Hà vào lòng bàn tay của mình, hơi vuốt ve nắp bút một chút.
“Em có lạnh không? Có đau không?” Tôi hỏi.
Không biết có phải là do ảo giác của tôi hay không, cây bút kia hình như hơi run rẩy một chút.
“Lâm Hà, em có biết không?” Tôi nhỏ giọng nói.
“Thật ra nhà tôi rất giống với nhà em, nhưng mà tôi không có anh trai, chỉ có em trai. Từ nhỏ tôi đã biết em trai là khác biệt, chỉ có em trai được ăn sinh nhật, chỉ có em trai có thể dùng quả xanh để ném tôi cho vui, nếu tôi mà làm như thế thì nhất định sẽ bị ông bà nội đánh cho gần chết mới thôi.”
“Em trai tôi là nhận nuôi đấy. Sau khi sinh ra tôi thì bố tôi bị thương ngoài ý muốn, không thể sinh con nữa, vì thế đã nhận nuôi một đứa con trai từ người họ hàng xa.”
“Mẹ tôi tuy là phụ nữ nông thôn, nhưng trình đồ văn hoá của bà ấy rất cao. Thật ra trước kia bà ấy muốn đi thi đại học trong thành phố cùng với con trai trong thôn, những thứ mà thanh niên tri thức dạy thì bà ấy là người học được nhanh nhất, giỏi nhất.”
“Chỉ là khi bọn họ cùng nhau lên đường, mẹ tôi không cẩn thận ngã một cái, hở một nửa bộ ngực trước mấy cậu con trai kia, bà ấy vô cùng xấu hổ và giận dữ. Chuyến đi vừa mới bắt đầu, mấy người con trai kia lại nhìn chằm chằm vào bà ấy khiến bà ấy xấu hổ đến nỗi muốn chui xuống đất.”
“Bà ấy không có đủ can đảm để tiếp tục đi với bọn họ nữa, giận dỗi quay đầu trở về thôn, sau này lại gả cho bố tôi, nuôi heo nuôi gà, làm một phụ nữ nông thôn cả đời.”
“Có lần ăn tết, bà ấy uống một chút rượu nhà nấu, kéo tôi cùng nói chuyện cả một đêm. Bà ấy nói, có đôi khi rất hối hận, không ngừng tưởng tượng, nếu lúc trước cứ cắn răng đi thi thì sẽ thế nào. Như vậy thì con gái của bà ấy có thể nào có được một vận mệnh hoàn toàn khác hay không.”
“Trong thôn có một người phụ nữ làm từ thiện, ngoại trừ quyên góp làm đường, đôi khi sẽ quyên chút quần áo cho các bé gái ở trong thôn. Những bộ quần áo dày dặn màu hồng nhạt cơ bản là đều được đắp lên người em trai tôi.”