Năm Thứ 7 Thầm Yêu Chàng Trai "Thẳng Ngầm" - Chương 3

Sử dụng (←) hoặc (→) để chuyển chương

Hạ Kim An nheo mắt, vẻ khó chịu lộ rõ mồn một. Công việc và đi chơi có thể đánh đồng với nhau sao? Tôi nhìn sang Từ Dung Tuyên bên cạnh, hy vọng cô ấy nói gì đó hoặc kéo anh đi. Thế mà cô ấy lại trưng ra bộ mặt như đang "hóng biến".

"Khụ, trợ lý Liễu không muốn đi thì thôi vậy, anh ấy đang kiếm tiền cho anh mà."

"Vậy sao?" Giọng Hạ Kim An nghe không mặn không nhạt.

Tôi cố nặn ra một nụ cười: "Tất nhiên rồi, chúc anh và Từ tiểu thư đi chơi vui vẻ."

8

Tâm trạng phiền muộn, sau khi tan làm tôi ghé vào quán bar uống rượu.

"Sao lại ngồi uống rượu giải sầu một mình thế này?" Giọng nói thanh thoát, mang theo sự quan tâm vừa đủ.

Tôi quay đầu lại, ánh đèn mờ ảo lướt qua góc nghiêng tinh tế của người đó, trông có chút quen mắt.

"Uống cùng một ly chứ?"

"Được thôi."

Thêm một ly cocktail nữa trôi xuống bụng, tôi nằm bò ra bàn chằm chằm nhìn anh ta: "Có phải... tôi đã gặp anh ở đâu rồi không?"

Anh ta chống cằm, mỉm cười dịu dàng: "Biết đâu chúng ta đã gặp nhau thật thì sao, cậu nhìn kỹ lại xem?"

Đầu óc bị cồn làm cho mụ mị, tôi không nhận ra những ám chỉ và lời mời gọi mập mờ kia. Ngược lại còn thực sự ghé sát vào để quan sát lông mày, mắt của anh ta.

À, tôi nhớ ra rồi!

Ngay khoảnh khắc đó, một bàn tay mạnh mẽ bỗng kéo ngược tôi lại. Tôi không kịp phòng bị, ngã nhào vào một vòng ngực quen thuộc.

"Liễu Phong, cậu nhìn tôi xem có thấy quen không?"

Trên đỉnh đầu vang lên tiếng chất vấn đầy giận dữ của Hạ Kim An:

"Tan làm không chịu về nhà, lại đến đây uống rượu?"

Anh chàng bắt chuyện có chút ngượng ngùng, nhanh chóng đứng dậy: "Xin lỗi, làm phiền rồi. Tôi không biết... cậu ấy đã có bạn trai."

"Ơ..."

Anh ta là anh trai của Từ Dung Tuyên, một họa sĩ thiên tài danh tiếng lẫy lừng...

"Sao hả?" Cánh tay Hạ Kim An siết chặt hơn, "Tiếc nuối à? Còn muốn đuổi theo sao?"

"Cậu có biết tôi tìm cậu bao lâu rồi không? Điện thoại không nghe, tin nhắn không hồi âm, nhà cũng không về... Liễu Phong, cậu giỏi lắm rồi nhỉ?"

Tôi lắc đầu, cố gắng sắp xếp ngôn từ: "Không phải... anh không phải bạn trai tôi..."

Nhưng đầu lưỡi như thắt nút, lời nói lí nhí không rõ chữ: "Anh là trai thẳng mà..."

Tôi cố đứng thẳng dậy nhưng chân tay bủn rủn, gần như phải dựa hoàn toàn vào sức mạnh cánh tay anh mới không bị trượt xuống. Cơ thể Hạ Kim An dường như khựng lại một giây. Sau đó, anh đột ngột bế bổng tôi lên, sải bước dài xuyên qua đám đông:

"Cậu cũng là trai thẳng thôi. Sau này không có tôi đi cùng, không được phép uống rượu bên ngoài."

9

Ngày hôm sau, cơn đau đầu sau khi say khiến tôi muốn nứt toác. Đáng sợ hơn là mở điện thoại ra đã thấy 11 giờ trưa. Tôi vội vàng thay quần áo, xách bộ vest chạy ra phòng khách thì trên sofa bỗng vang lên một giọng nói lạnh lùng:

"Xin nghỉ cho cậu rồi, không cần vội."

Lúc này tôi mới thấy Hạ Kim An cũng ở đó.

"Sao anh cũng không đi làm thế... ha ha." Tôi cười gượng gạo.

"Sợ cậu say rượu rồi lại tùy tiện đi tỏ tình với người ta."

"Anh nói gì thế, tôi tùy tiện tỏ tình với ai bao giờ?"

"Lúc tốt nghiệp không phải cậu say khướt rồi tùy tiện tỏ tình với tôi sao?" Hạ Kim An ép hỏi, "Hôm qua nếu không phải tôi ngăn lại, biết đâu cậu cũng định tỏ tình với người đàn ông kia rồi."

Tôi sững lại, trái tim như bị một bàn tay lớn bóp nghẹt.

"Anh nghĩ rằng... tôi tùy tiện tỏ tình với anh sao?"

Anh im lặng vài giây, rồi khẽ cười nhạt: "Chứ còn gì nữa? Uống đến nát rượu, ôm lấy tôi nói thích, ngày hôm sau tỉnh dậy coi như chưa có chuyện gì. Liễu Phong, tự cậu nói xem, nếu không phải 'tùy tiện' thì là gì?"

Tôi không ngờ bấy lâu nay anh lại nghĩ về tôi như thế. Giọng tôi vô thức cao lên:

"Tôi tùy tiện như thế thì anh giúp tôi làm gì? Rõ ràng tôi muốn rời xa anh, chính anh là người đưa tôi về đây mà!"

Anh cũng nổi giận, đứng phắt dậy quát:

"Nếu không có tôi, cậu sớm đã không biết lún sâu vào cái hang cọp nào rồi! Bạn bè một phen, tôi giúp cậu một tay mà còn giúp sai sao?! Liễu Phong, cậu có biết ơn không hả!"

Vành mắt cay xè, tôi tự nhủ với mình: Không được khóc. Vì những gì anh nói đều là sự thật.

"Xin lỗi, cảm ơn anh, Hạ tổng."

Nói xong, tôi đẩy cửa rời khỏi nhà Hạ Kim An.

10

Khóc ở khách sạn suốt một ngày, công việc đã chất thành núi. Không dám xin nghỉ tiếp, tôi đành trang bị đầy đủ để đi làm. Suốt dọc đường tôi luôn lo lắng không biết đối mặt với Hạ Kim An thế nào, kết quả đến công ty, Lisa bảo tôi sếp đi nghỉ phép rồi.

"Nghỉ phép?! Anh ta không xem lịch trình công tác à? Sao anh ta dám!"

Tôi nói năng lộn xộn. Lisa ấp úng: "Sếp bảo tâm trạng không tốt... cần đi đón nắng ở California."

Những nỗi u sầu tình cảm vụn vặt tan biến ngay tức khắc. Huyết áp của tôi tăng vọt lên 130. Tôi liền tay phê cho mình một tuần nghỉ phép.

Lúc ra cửa vừa vặn gặp tiểu Lâm: "Ơ, anh Liễu đi đâu đấy ạ?"

 

"Anh nghỉ phép. Tuần tới có vấn đề gì thì cứ tìm sếp nhé."

Tập đoàn họ Hạ, người họ Hạ còn chẳng thèm quan tâm thì tôi vội cái gì? Đúng là "Hoàng đế không vội, thái giám đã vội". Tiện thể Hạ Kim An không có nhà, tôi phải dọn nhà ngay!

Trên đường về, tôi mở bài đăng nhật ký thầm yêu đã ba năm không cập nhật, hằn học gõ xuống mấy chữ:

【Gặp được "gu" mới rồi, đổi nam chính thôi.】

 

Tôi tắt màn hình, thế giới bình yên rồi. Nhưng tôi không biết rằng ở phía sau hậu trường, bài đăng đó đã bùng nổ. Số lượng phản hồi tăng chóng mặt, lượt thích và chia sẻ cũng tăng vọt. Từ khóa #NhậtKýThầmYêuĐỉnhCaoThuầnÁiĐổiNamChính bỗng chốc leo lên hot search.

Bình luận
Đăng ký mới
Báo Lỗi Truyện!
Mô tả chi tiết lỗi. Nếu báo đúng sẽ được thưởng 50 coin. Báo sai sẽ bị trừ 50 coin.
Donate Ủng hộ Team
Premium Chapter
hoặc 0 coin
Nếu không có mật khẩu mở chương bạn sẽ bị trừ coin!
Bạn có chắc chắn thực hiện hàng động này!
Đăng nhập
Nếu không đăng nhập được hãy dùng chức năng quên mật khẩu để lấy mật khẩu mới!
Quên mật khẩu
Mật khẩu mới và link xác nhận sẽ được gửi tới địa chỉ email! Mật khẩu mới chỉ có hiệu lực sau khi bạn xác nhận!
Thông báo